Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Vô Địch Từ Một Quyền Võ Đạo Bắt Đầu

Chương 20: Lấy bạo chế bạo, ta thích cái này. (2)

Chương 20: Lấy bạo chế bạo, ta thích cái này. (2)
"

"Vâng Hạ Hổ nghiêm túc gật đầu.

Triệu Long cảm thấy thật buồn cười. Thiếu gia của Hạ gia vốn nổi tiếng phế vật, tu luyện tám năm mới bước vào Khí Huyết cảnh tam trọng thiên. Ngoại trừ nhị thiếu gia của Triệu gia là phế vật hạng hai thì thiếu gia Hạ gia chính là đệ nhất phế vật danh xứng với thực. Chuyện này trong toàn bộ Lam Nguyệt thành đều không phải là bí mật gì. Vậy mà hiện tại gia hỏa này lại muốn tiến hành lấy bạo chế bạo với một võ giả Luyện Tạng cảnh như hắn?

Triệu Long nghiêm túc hoài nghi gia hỏa này sau khi bị quỷ ám đã bị hỏng đầu óc, nếu không thì chẳng ai lại nói ra những lời hoang đường với vẻ mặt nghiêm chỉnh như vậy.

Lúc này, chỉ thấy Hạ Vô Cực sải bước tiến tới trước mặt hắn rồi đột ngột tung một quyền vào mặt đối phương. Trên mặt Triệu Long hiện lên vẻ giễu cợt, hắn đưa tay nhanh như chớp tóm lấy nắm đấm của Hạ Vô Cực. Nhị thiếu gia Triệu Xuyên dặn là không được đánh chết hắn, nhưng không có nói là không được làm hắn bị thương. Với sức mạnh của mình, Triệu Long định tóm lấy nắm đấm của vị thiếu gia này rồi bóp nát nó.

Thế nhưng đúng lúc này, nắm đấm của Hạ Vô Cực đột nhiên xòe ra, một luồng bột trắng từ trong lòng bàn tay hắn tung ra, nhắm thẳng vào mặt đối phương. Vì khoảng cách quá gần lại bất ngờ không kịp phòng bị, số bột trắng kia lập tức bay thẳng vào trong mắt hắn.

"A!" Một tiếng kêu thảm thiết đau đớn phát ra từ miệng Triệu Long.

Thế nhưng ngay khoảnh khắc hắn gào thảm, bột trắng trong tay Hạ Vô Cực lại một lần nữa bay vào trong miệng hắn, chui tọt vào cổ họng.

"Ưm ưm... oẹ..."

Triệu Long vội vàng lùi lại nhưng Hạ Vô Cực đã tung một cước vào bụng, đá bay hắn đi. Triệu Xuyên cùng hai tên đầy tớ đều ngây người. Họ ngửi thấy mùi vôi bột trong không khí, nhất thời kinh hãi. Triệu Long đã bại! Bại bởi vôi bột của Hạ Vô Cực! Vô sỉ! Thật không có võ đức!

Hạ Hổ cũng kinh ngạc khôn xiết, nhưng ngay sau đó ánh mắt hắn liền sáng bừng lên. Hóa ra đây chính là lấy bạo chế bạo! Thiếu gia quả thực rất âm hiểm... nhưng ta thích!

Không cần Hạ Vô Cực phải dạy bảo thêm, Hạ Hổ lập tức lao lên phía trước, tung quyền đánh ngã hai tên đầy tớ của Triệu Xuyên, sau đó cho Triệu Xuyên một trận đòn nhừ tử.

"A a! Đừng đánh nữa, đừng đánh vào mặt! Ta đầu hàng! Tha mạng a!" Triệu Xuyên thảm thiết kêu la.

Còn Triệu Long thì nằm trên mặt đất không ngừng rên rỉ. Đôi mắt hắn nếu không được chữa trị kịp thời thì e rằng sẽ hỏng hẳn. Hạ Vô Cực đi tới trước mặt Triệu Long, giơ chân lên rồi hung hăng giẫm xuống gốc đùi hắn. Chỉ nghe một tiếng "răng rắc", phần xương đùi nối với xương chậu đã bị hắn dẫm nát.

"A ô!" Triệu Long kêu thảm một tiếng, cơ thể co quắp lại, khuôn mặt tràn đầy vẻ hoảng sợ.

Hạ Hổ thấy thiếu gia nhà mình hung mãnh như vậy, tự nhiên không cam lòng tụt lại phía sau, hắn cũng bồi thêm cho Triệu Xuyên một trận tơi bời khiến Triệu Xuyên khóc cha gọi mẹ, gào rú thảm thiết.

"Được rồi, đừng đánh chết hắn. Hạ gia ta xưa nay vốn luôn nhân nghĩa." Hạ Vô Cực nói.

"Vâng, thiếu gia." Hạ Hổ lúc này mới dừng tay.

Hạ Vô Cực không thèm để ý đến Triệu Long nữa, hắn đi tới trước mặt Triệu Xuyên, từ trên cao nhìn xuống hỏi: "Triệu huynh, ta muốn biết ngươi làm thế nào để khống chế quỷ?"

"Hức hức, ta không có!" Triệu Xuyên thề thốt phủ nhận.

Hắn biết rõ một khi thừa nhận thì cái mạng nhỏ của mình có thể sẽ phải bỏ lại nơi này, mà Triệu gia cũng sẽ gặp rắc rối lớn. Có những chuyện ở Lam Nguyệt thành chỉ có thể ngầm hiểu chứ không thể nói ra. Thế nên dù có chết hắn cũng không thừa nhận.

Hạ Vô Cực khẽ nhíu mày, nhìn vẻ mặt của Triệu Xuyên là hắn biết chắc chắn tên này sẽ không nói. Hắn cũng không thể thực sự đánh chết tên này ở đây, muốn giết thì cũng phải ở nơi khác. Nghĩ vậy, hắn liền phất tay.

Hạ Hổ hiểu ý, lập tức quát lớn với Triệu Xuyên đang nằm bẹp dưới đất với cái đầu sưng như tổ ong: "Còn không mau cút? Chẳng lẽ muốn ở lại nhà ta ăn cơm trưa sao?"

Đầu của Triệu Xuyên đang sưng lên nhanh chóng, lớp da căng bóng, hai mắt tím bầm như mắt gấu trúc, toàn thân chỗ xanh chỗ tím, đùi đau đớn không thôi. Nhìn thấy sát khí trong mắt Hạ Hổ, hắn tràn đầy sợ hãi mà quát hai tên đầy tớ: "Dìu ta dậy, đi thôi!"

Hai tên đầy tớ một tay ôm ngực, một tay vội vàng dìu hắn dậy. Dưới ánh mắt hung thần ác sát của Hạ Hổ, một tên cõng nhị thiếu gia, một tên cõng Triệu Long, nhanh chóng rời đi. Từ đằng xa vẫn còn nghe thấy tiếng gào thét mơ hồ của Triệu Xuyên: "Ngươi nhẹ tay một chút, làm lão tử đau quá!"



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch