Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 208: Âm khí nặng nề

Chương 208: Âm khí nặng nề




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Liên tưởng đến buổi chiều trên trấn kia nghe được hàng năm đều chết rất nhiều người, nói chung có quan hệ cùng Âm Sát chi khí phía dưới giếng này, đáng tiếc phong ấn loại Âm Sát này là loại Đạo Nhân như Tôn Nghênh Tiên mới có thể, Lục Lương Sinh hữu tâm cũng chỉ có thể nhìn miệng giếng thở dài. Trong lúc suy nghĩ, váy đen Thụ Yêu không biết lúc nào cũng chạy ra, chân trần kéo lấy váy khắp nơi mù hoảng, nhìn thấy Lục Lương Sinh bên này, nhãn tình sáng lên, lại cười hì hì chạy chậm tới, dựa sát vào thân thể hắn cọ xát, miệng như đang muốn nói cái gì đó.

- Ngốc Thụ Yêu, ngươi đi ra!

Hai má Hồng Liên phồng lên đứng ở một bên chỉ trỏ. Nữ tử chớp mắt to đen bóng, dùng sức lắc đầu làm cho Lục Lương Sinh dở khóc dở cười, đẩy nàng lên một bên, cũng may lòng hiếu kỳ của nữ tử này rất nặng, có thể quan hệ đến mộc linh căn ngàn năm, chốc lát bị miệng giếng hấp dẫn đi đến, hướng vào bên trong nhìn quanh.

- Cẩn thận rơi xuống.

Lục Lương Sinh kéo nàng trở về.

- Trở về đi, đoán chừng lúc này sư phụ đã ngủ.

Nghe nói như thế, Hồng Liên hừ một tiếng, hất ra tay áo dài, xuyên qua tường miếu đi vào bên trong, thư sinh cũng lôi kéo Thụ Yêu trở về, từ cửa miếu đi vào, Lục Lương Sinh dừng dừng bước chân, hơi nghiêng mặt qua, nhìn lại bia đá Lan Nhược Tự không xa đứng sừng sững. Xong, khẽ cười một tiếng lắc đầu, thổi tắt đèn đuốc, đi vào trong miếu. Bầu trời đêm trăng sao bị mây đen che giấu. Bia đá giữa cánh rừng bên ngoài, mấy đạo ánh mắt đang từ trong bóng tối theo khe hở của rừng nhìn lại miếu hoang.....

- Nhìn thấy tiểu nương tử kia sao? Quả nhiên thủy linh.

- Con mắt trong trấn quá nhiều, không dễ ra tay, hiện tại chỉ tên kia một người, vừa lúc làm thịt hắn.

- Ô

Tiếng sói truyền đến từ phương xa, chim đêm không biết tên nhào cánh từ trong rừng bay qua, sáu người mặc trang phục khác nhau, khuôn mặt dữ tợn, xách theo đao binh núp ở giữa mấy gốc cây, nhìn chằm chằm cửa miếu mơ hồ lộ ra hỏa quang.

- Chúng ta làm như vậy có chút không tốt hay không?

- Người kia cũng chưa chắc người tốt, không thấy hai tay nữ tử mặc váy đen kia bị trói sao? Nói không chừng cũng từ nơi nào bắt đến.

- Hắc hắc, nói như vậy, chúng ta cũng là anh hùng cứu mỹ nhân.

Xong...

Một thân ảnh mập lùn cười ra tiếng theo.

- Sau đó..... Để cho mỹ nhân lấy thân báo đáp, không tính quá phận chứ?

Bốn phía, bụi mù mờ mịt trôi nổi, chim đêm trong rừng đột nhiên ngừng gáy vang, truyền vào trong tai người chỉ có phong thanh, thổi lá cây ào ào nhẹ vang lên.

Rào ——

Gió từ bên ngoài thổi vào trong miếu, hỏa diễm cổ động đổ rạp, quang mang dựa theo bóng người chớp tắt, con cóc cuộn thành một đống, nhàm chán ngáp một cái. Lục Lương Sinh từ nhấc mặt lên, nhìn lại bốn phía, đầu ngón tay tụ tập pháp lực, bắn ra hướng vào đống lửa, đống lửa một lần nữa bừng sáng, yên tĩnh thiêu đốt.

- Mấy người bên ngoài, sợ phải xui xẻo.

- Thừa dịp lúc ban đêm làm chuyện mờ ám, chắc cũng không phải người tốt lành gì.

Trong ngọn lửa cuộn thành một đống con cóc nửa mở mắt cóc.

- Đổi thành vi sư, bọn họ chết.....

Nhớ tới cảm giác hôm đó pháp ngôn truyền lời ở Doanh Thạch Sơn, sau khi con cóc Đạo Nhân dừng lại lời nói, từ dưới đất đứng lên, đôi màng chấp tại sau lưng, nhìn xem đống lửa. Mắt cóc lộ ra vẻ uy nghiêm....

- Chúng ta là người trong tu hành, há có thể thấy chết không cứu, người thiện ác, đều có quan phủ định đoạt, xem vi sư đi cứu bọn hắn.

Nói xong, đôi màng chuyển thân đi đến cửa miếu....

Gió trong rừng đang nghẹn ngào chạy tới, sương mù tràn ngập lan tràn dọc theo mặt đất, hướng sáu người dưới tàng cây bên kia chậm rãi lan tràn.

- Ha ha.......... A.....

Cô gái trẻ tuổi cười khẽ, hoặc lão ẩu ho khan mơ hồ quanh quẩn trong rừng, sáu người núp dưới tàng cây dừng lại thanh âm, hán tử cao gầy trong đó nghiêng mặt, thấp giọng nói.

- Các ngươi có nghe được thanh gì quái quái không?

Hán tử mập lùn xoa xoa mồ hôi trên mặt.

- Ta hình như cũng nghe được, nếu không chúng ta liền đi đi, trước đó nghe người trong trấn nói, trong rừng này có quỷ nháo.

Phía trước, đại hán râu quai nón cầm đầu, một bàn tay đắp lên trên đầu hán tử mập lùn.

- Chúng ta chính là ác nhân, sát khí rất nặng, quỷ dám tới? Người kia cũng dám ngồi trong miếu đổ nát, sáu người chúng ta thì sợ gì?!

Vồ.....

Đang nói chuyện, đại hán râu quai nón đột nhiên cảm giác cái cổ lạnh lẽo, giống như có người ở sau lưng thổi hơi vào hắn, lập tức đánh run một cái, quay đầu nhìn lại, bốn phía một mảnh trắng xóa.

- Sương mù thế nào lớn như vậy?

Vồ..... Hô hô...

Phong thanh biến lớn, sáu người lúc này mới giật mình nhìn thấy sương mù bốn phía không biết lúc nào đã trở nên nồng đậm, trái tim bỗng nhiên co lại. Sương mù chung quanh lan tràn, tựa như đang sống, hướng bên này nhúc nhích, giống như có người từ bên trong đưa tay, hướng bọn họ dò tới.

- Cô.....

Sáu người cùng nhau nuốt nước miếng một cái, cầm đao kiếm rung động rung động nơm nớp lo sợ, ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, cuối cùng ánh mắt nhìn chằm chằm đại hán râu quai nón kia. Người sau ưỡn ngực, nói một câu to rõ.

- Nhìn ta làm gì, chúng ta đều là ác nhân, gặp được quỷ cũng là bình thường...

Xong ánh mắt trợn to, xoay người một cái, rống to.

- Chạy mau!

Hỏa quang thấu qua cửa miếu, hắc ảnh ngắn nhỏ vác lấy đôi màng nhảy xuống thềm đá, đang đi đến rừng hoang đối diện. Nghe được tiếng người kinh hoảng gào thét. Miệng cóc phác hoạ, lôi ra một đạo nụ cười.

- Đều tới, lão phu....

Xong, nụ cười cứng đờ.

Soạt ——

Bụi cỏ phá vỡ, sáu đạo nhân ảnh cùng nhau bay tán loạn lao ra, thình thịch một cái, hình như đá phải cái gì, bất quá không có người dừng lại, điên cuồng hướng cửa miếu chạy tới. Trên mặt đất, một đoàn hắc ảnh cuồn cuộn bật lên vài cái mới dừng lại.

- Kia hắn mẹ chi....

Con cóc Đạo Nhân ngửa cái bụng trắng bóng lên trời nằm ngửa trên mặt đất, mắng một tiếng, xoay người lên, sương trắng trong rừng cuồn cuộn mà ra, thân thể lập tức cứng ngắc. Chân màng chậm chạp chuyển một bước, xoay người chạy, muốn kéo mở khoảng cách lại thi pháp. Sau lưng, sương trắng phô thiên cái địa kéo dài vô tận cuồn cuộn, đuổi sát theo. Sau một khắc, lời Lục Lương Sinh nói vang vọng bên trong miếu.

- Yêu ma quỷ quái, cũng dám làm càn!

Keng một tiếng, thân kiếm ra khỏi vỏ, sáu người chạy đến cửa miếu thấy hoa mắt, một đạo lãnh mang từ giữa đó bay đi, chui vào trong sương mù.

Tê a…

Trong sương mù, pháp quang thoáng hiện truyền đến tiếng kêu thê lương thảm thiết.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch