Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 262: Lấy Mạng

Chương 262: Lấy Mạng




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Cỏ xanh chìm trong ánh hoàng hôn đồng hồng, gió đêm vi vu chập chờn tiếng ve kêu, áo dài lay động, đế giày đạp xuống nền cỏ đi qua. Lục Lương Sinh khuếch tán pháp thức đi theo Đạo Nhân, hai ngón tay phía dưới tay áo rộng nổi lên, vừa đi một bên không ngừng viết tranh, chính đạo Càn Khôn dẫn dắt pháp lực, viết ra từng chữ triện. Phía dưới tay áo rộng khác, tay cầm quyển trục cành tùng, sáng lên từng đợt pháp quang.

Thật ra hắn biết rõ, nếu đấu trực diện với vị Hộ Quốc Pháp Trượng kia thì phần thắng cũng không lớn, hơn nữa cũng có thể không phải là tử địch, nhưng có một việc từ rất lâu về trước, trong lòng Lục Lương Sinh nghĩ thông thấu, hắn sớm muộn sẽ còn giao đấu cùng Phổ Độ Từ Hàng.

Đối phương muốn hóa rồng, cần phải có một người có duyên tự tay chém xuống thân thể yêu, như cá chép vượt Long Môn, đốt đuôi ngút trời. Ánh mặt trời tối xuống, bầu trời đêm dần dần đầy sao, ánh mắt thư sinh có chút lãnh đạm nhìn về phía nhà nhà đốt đèn ở phương xa.

- Lúc đầu tối nay là đến ngươi, Trần Thúc Bảo, bất quá không quan hệ, có thể nói, nửa đêm về sáng chúng ta sẽ được gặp mặt nhau.

Ngữ điệu trầm ổn như đang tường thuật, thấp giọng nói xong, thở ra hai hơi, Lục Lương Sinh thu tầm mắt lại, kiếm chỉ còn đang không ngừng viết sách chữ triện. Không lâu sau, thân ảnh chui vào rừng cây, « Âm Phủ Tác Hồn Táng » bắt đầu tràn ngập âm khí, vòng quanh thư sinh khuếch tán ra.

Ba ba ba...

Chim tước về rừng cảm nhận được dao động âm lãnh, đập cánh kinh hoảng bay loạn giữa khu rừng. Vùng quê ngoài pháp đài, quang diễm theo đá vụn bay múa đầy trời, đốt từng tờ Phù Chỉ, gọi ra thiên lôi địa hãm, chỗ Đạo Nhân lấy ra một viên đan dược Lục Lương Sinh cho đút vào miệng Tả Chính Dương.

Trên mặt hắn toàn mồ hôi, hai ngón tay giữa không ngừng lấy ra Phù Chỉ tại pháp chú cấu kết phía dưới, pháp lực dũng mãnh lao tới.

- Sắc lệnh, Thần Linh tứ phương, vân du bốn phương đến đây, theo ta kết trận!

Đầu ngón tay lật qua lật lại kết xuất pháp quyết, hướng phía trước một chỉ, đồng thời, sáu tấm phù lục lơ lửng thiêu đốt trong nháy mắt biến mất trong không khí. Phía trước, Cà Sa vàng rực, tai dài tăng mũ, Phổ Độ Từ Hàng bước từng bước đi qua thềm đá có khắc bốn chữ "Phổ Độ Từ Hàng" đỏ tươi, đối mặt với Phù Chỉ thiêu đốt đột nhiên xuất hiện bốn phía, mắt cúi xuống hơi khép cũng không để ý tới.

- Thiện tai, thiện tai!

- Thiện con mẹ nhà ngươi!

Hai tay Tôn Nghênh Tiên vận động liên tục, các ngón dao động tay trái phải, làm ra động tác phách trảm.

- Hàng yêu phục ma trận!

Hỏa quang sáu tấm thiêu đốt Phù Chỉ oanh chiếu sáng đêm tối, khiến cho một đám thị vệ, quân lính Tập Nã Ti, còn có Mẫn Nguyệt Nhu đều phải giơ tay lên che chắn, trong ngọn lửa, đạo pháp xâu chuỗi lướt ngang, dâng lên sáu ký tự "Sắc" to lớn, nháy mắt lấp lóe phù quang, thân thể lão tăng ở giữa đình trệ một hồi. Sau đó, nâng lên tăng hài cũng như trước đó, không trở ngại chút nào hạ xuống tiếp tục đi về phía Đạo Nhân. Một giọt mồ hôi lạnh to như hạt đậu theo thái dương Đạo Nhân đi vòng quanh gương mặt.

- Ta nói mẹ nhà ngươi, đạo pháp sư phụ để lại làm sao lại không có tác dụng với nó?

Cúi đầu vội vàng nhìn nhìn Tả Chính Dương ý thức mơ hồ, liên tục điểm mấy huyệt vị cầm máu trên bờ vai trống rỗng của hắn.

- Lão Tả, cố gắng chống đỡ!

Chợt, kéo lấy hắn di chuyển về phía sau, bên kia hơn mười người cầm đao mong muốn vọt tới hỗ trợ, Đạo Nhân ngửa mặt lên rống to về phía bọn họ.

Đừng tới đây, bản đạo đều đánh không lại, các ngươi chỉ đi chịu chết!

Lay động trong tầm mắt, bố trí hàng yêu phục ma trận căn bản không có chút tác dụng, Phổ Độ Từ Hàng cứ như vậy trực tiếp xuyên qua phù quang đi ra, một đường tiến lên, cỏ dại mọc đầy mặt đất không gió nghiên ngã, tránh về phía hai bên.

- Mẹ nó chứ…

Đạo Nhân nhìn qua lão tăng càng ngày càng gần, cơ hồ theo bản năng thu tay từ trên thân Tả Chính Dương lại, chuyển thân liền muốn tế ra độn thuật thoát đi, lui lại nửa bước, ánh mắt rơi xuống thân ảnh ngâm nga hôn mê, rồi đảo qua hơn mười người không xa. Cắn chặt răng.

- Sao lại trở thành lão Lục vậy trời....

Lôi kéo Tả Chính Dương đẩy ra một bên, hướng bên kia Mẫn Nguyệt Nhu bọn người hô to:

- Chăm sóc cho hắn!

Bận bịu lấy ra gương đồng phục yêu từ trong túi vải, cắn nát ngón trỏ viết xuống Đạo Phù trên mặt kính.

- Nam yêu tăng giọng như nữ giới như ngươi, bản đạo liều mạng với ngươi!

Đạo Phù hạ xuống một điểm cuối cùng, hai chân trung bình tấn đứng vững, gương đồng trong tay hắn bỗng nhiên hiện lên ánh sáng chói mắt.

- Sắc lệnh, bát phương Thần Linh, vô sở bất tịch!!

Một cột sáng màu vàng đỏ, từ gương đồng chiếu xạ mà ra, trong nháy mắt nhìn về phía thân hình Cà Sa kim sắc, liền một mạch vài tiếng "Xuy" tiếng vang, bốc lên mấy sợi khói xanh, Phổ Độ Từ Hàng hơi đóng mắt, trong chốc lát, cuồng phong phất qua mảnh vùng quê này, thổi tất cả mọi người không thể nhìn thẳng.

Pháp quang soi sáng giống như bị đêm tối thôn phệ, trong ánh đen lấp lóe vài cái rồi tách ra khỏi gương đồng.

Đạo Nhân lấy tay đập hai lần, trong lòng nhất thời lạnh một nửa.

- Mẹ nó, sư phụ để lại đồng nát sắt vụn gì không biết, chưa dùng thử hay sao?

Lẩm bẩm vài câu, dư quang đột nhiên nhìn thấy Phổ Độ Từ Hàng cách chỉ còn ba trượng, vội vàng giơ tay lên lắc lắc.

- Ấy ấy, pháp khí của bản đạo xảy ra một chút sơ sót, ngươi đợi ta một hồi, đứng ở đó đừng nhúc nhích...

Phổ Độ Từ Hàng mặt không cảm xúc nhìn xem hắn, mở ra tăng hài bỗng nhiên dừng lại, nghiêng đầu nhìn về một phía, chỉ nghe ào ào ào một trận loạn hưởng, lít nha lít nhít thứ gì đó từ trong rừng bay tới.

Sau một khắc, pháp lực đối trùng xoẹt qua áo tăng, vật liệu dày đặc bay tới cùng nhau rơi xuống mặt đất, Đạo Nhân vội vàng lui lại hai bước, trên mặt đất vẩy xuống một mảnh đồng tiền, nhao nhao đứng thẳng lên, mơ hồ có âm thanh "Hắc hưu hắc hưu’, nhấp nhô hợp thành một loạt, ngăn cản trước mặt lão tăng.

- Càn Khôn Đồng Tiền Trận...

Tôn Nghênh Tiên đương nhiên biết là ai tới, Phổ Độ Từ Hàng ở đối diện cũng từ Đồng Tiền Trận cảm nhận được pháp lực của thư sinh, mặt không cảm xúc, pháp ấn đẩy ra, Đồng Tiền Trận giống như gặp trọng kích, móp méo đi qua chỗ Đạo Nhân, lốp bốp một trận loạn hưởng, bắn bay ra tứ tán.

Mẫn Nguyệt Nhu đứng ở xa hơn một chút thiếu chút nữa bị một đồng tiền đánh trúng, một tảng đá bên cạnh -Bình- một tiếng bị đánh nát rách.... Cái này chỉ là lực đạo bị pháp lực đè ép tiêu xạ mà đến, nếu bị pháp lực chính diện đánh trúng..... Nữ tử không dám nghĩ tới sẽ như thế nào.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch