Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 285: Phía trước có phải Lục gia thôn?

Chương 285: Phía trước có phải Lục gia thôn?




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Lục Khánh chớp chớp cái cằm:

- Ngươi là nữ tử từ nơi nào đến, đến thôn chúng ta làm gì?!

- Thiếp thân đến tìm Lục tiên sinh.

Yên Chi đã có sự cho phép của Lục Lương Sinh, lời nói cũng hơi có tự tin. Ánh mắt tám người dò xét trên dưới tiểu nương tử xinh đẹp này, cuối cùng ánh mắt rơi vào hài đồng ba tuổi bên cạnh, lập tức sửng sốt một chút.

Một bên, Lục Hỉ lặng lẽ lôi kéo góc áo Lục Phán, nhỏ giọng nói.

- Đây không biết có phải là nữ nhân bên ngoài của Lưng Sinh không? Bây giờ chạy đến tìm tới cửa.

- Nói mò, Lương Sinh há có thể là loại người này, trong phòng hắn còn có một nữ quỷ xinh đẹp…Ách... Nữ quỷ có thể làm sao?

- Ha ha, đứa bé kia như tiểu tinh linh, lớn lên chắc chắn vô cùng đẹp mắt, không biết có thật là con của Lương Sinh không? Mười dặm tám thôn chúng ta, cũng chỉ có mỗi Lương Sinh tuấn tú như thế.

Sau lưng, Vương Bán Hạt đang cùng nói chuyện trên trời dưới đất với Lục Thái Công chống quải trượng nhíu nhíu mày...... Thế nào lại có một luồng yêu khí. Lúc này thân ở Lục gia thôn, sư phụ còn ở đây, trong lòng cũng không hoảng hốt, chống quải trượng lần theo phương hướng tám người đi qua, cũng nghe được câu tám người nói nhỏ.

Tức giận đem quải trượng đập lên mặt đất.

- Các ngươi sao có thể nói càn như vậy.

Râu dê hoa râm dưới cằm Vương Bán Hạt run run, dùng sức chen qua tám đại hán, sửa sang lại y phục nhăn nhíu, đầu bạc hơi nghiêng, nửa khép thương mục nhìn lên bầu trời đêm, hắn nhìn vào nữ tử đối diện nói:

- Lão phu đoán ngươi là yêu, rốt cuộc đến Lục gia thôn chuyện gì?!

Bị bóc trần thân phận, trong lòng Yên Chi ít nhiều có chút giật mình, lão nhân trước mặt này nhìn qua không có tu vi gì, chẳng lẽ là cao nhân phản phác quy chân?

Vừa nghe đến yêu, thôn dân xung quanh không hề kinh hãi chạy đi mà từng người hiếu kỳ vây quanh, tám người bên này càng hét to, bày ra trận thế bao bọc vây quanh nữ tử cùng hài đồng.

Yên Chi nhìn từng thôn dân hưng phấn, ôm hài đồng vô ý thức lui về phía sau hai bước, khom người về phía lão nhân râu tóc bạc trắng.

- Thiếp thân thật là tới gặp Lục tiên sinh, tiền bối, mong ngài dàn xếp cho.

Nghe được hai chữ "Tiền bối", cả người Vương Bán Hạt chấn động, chống quải trượng ưỡn ngực, đang muốn mở miệng, một âm thanh xa xa truyền đến tai mọi người.

- Tất cả mọi người tản đi đi.

Xa xa, có người đang ở hàng rào tiểu viện thấy một thân ảnh bạch y thanh bào đi tới, lập tức kêu lên.

- Lương Sinh đến rồi.

Thôn dân xúm lại lập tức nhao nhao tránh ra một lối. Bên kia, Vương Bán Hạt đang ưỡn ngực vội vàng khom người thối lui đến một bên.

- Sư phụ.

Sư phụ?

Điều này làm cho Yên Chi nhìn nhìn lão giả đầu bạc rồi nhìn lại Lục tiên sinh đang đi tới, nhất thời không biết nên dùng từ gì để hình dung, rất mau đã ổn định tinh thần đặt hài đồng trong ngực xuống đất.

- Minh Nguyệt, ngươi đi theo tiên sinh kia đi, mẫu thân sẽ không tiến vào.

Hài đồng mới đi được hai bước bỗng nhiên hiểu được, con mắt đỏ ngầu, nhìn lại mẫu thân sau lưng.

- Mẫu thân..... Ngươi có phải không cần Minh Nguyệt nữa không.

Đám người xem náo nhiệt lúc đầu yên lặng xuống, nhìn lại cửa thôn, Yên Chi lắc đầu, tóc đen lắc lư.

- Không phải, mẫu thân không phải.....

Nàng sợ mình khóc, một tay bịt miệng, lui về phía sau kéo dài khoảng cách với hài tử, bình phục cảm xúc, nhưng vẫn còn có chút nghẹn ngào.

- Ngươi phải đi theo tiên sinh thật tốt, không nên nghĩ tới mẫu thân.

Lập tức lau đi vệt nước khóe mắt, khóc cười một tiếng, khẽ gọi hài đồng:

- Minh Nguyệt phải nghe lời tiên sinh, biết không?

Yên Chi đặt bao bọc hành lý xuống dưới đất, liền quỳ xuống dập đầu về phía Lục Lương Sinh một cái.

- Yên Chi tạ ơn Lục tiên sinh đồng ý thu lưu Minh Nguyệt, thiếp thân sẽ lập trường sinh vị, mỗi ngày đốt hương cúng bái cho tiên sinh.

Nữ tử quỳ sát từ dưới đất đứng lên, mắt nhìn nhi tử bên kia, cúi đầu chuyển thân vội vàng chạy đi, mặt đất đột nhiên co rụt lại, thân hình liền trở lại cửa thôn. Trong lúc kinh ngạc, Lục Lương Sinh từ cửa thôn đi tới.

- Sau này Minh Nguyệt sẽ là Đạo Đồng của ta, bất quá từng ấy khế nhà còn chưa đủ.

Lúc này Yên Chi quỳ xuống lại bị thư sinh đưa tay hư nhấc, thân thể quỳ xuống lại trở về, ánh mắt của nàng ẩm ướt hồng, hấp hấp dưới mũi ý nhìn đối phương.

- Lục tiên sinh còn muốn cái gì, thiếp thân nguyện làm trâu ngựa cho ngươi.

Lục Lương Sinh khoát tay.

- Không cần.

Nói xong, nhìn lại một ngọn núi dưới ánh trăng.

- Ở bên kia có pháp trận của ta, ngươi đến trông coi, coi như là thù lao thu lưu nhi tử ngươi, có bằng lòng hay không?

- Thiếp thân nguyện ý!

Nữ tử còn tính bái tiếp, bị Lục Lương Sinh phất tay ngăn cản.

- Vậy ngươi đi đi.

Nói xong, chuyển thân đi trở về trong thôn, đợi đến khi Yên Chi hóa thành một đạo hồ ảnh chạy vào trong đêm tối, Lục Lương Sinh đưa tay kéo hài đồng qua, đi qua đám người trở về hàng rào tiểu viện. Tay khẽ vuốt trên đỉnh đầu hài đồng, khẽ nói:

- Sau này nếu nhớ mẫu thân thì cứ đi qua tiểu tuyền sơn bên kia đi gặp.

Minh Nguyệt ngẩng khuôn mặt nhỏ, chỉ cảm thấy bàn tay phủ trên đỉnh đầu truyền đến ấm áp thân cận, mở to mắt nở nụ cười.

- Tiên sinh, thật sao?

Lục Lương Sinh nhìn hài đồng, trên mặt cười lên theo.

- Tiên sinh chưa bao giờ nói suông.

Đi vào tiểu viện, Đạo Nhân từ nóc phòng nhảy xuống, mở to hai mắt nhìn tiểu hài tử đứng trong tiểu viện, lại nhìn tới Lục Lương Sinh.

- Không phải là hài tử bên ngoài của ngươi đấy chứ?

Lý Kim Hoa phủi phủi tay chạy từ nhà bếp ra, nghe được Đạo Nhân nói, lấy tay đánh tới, tính cách của nhi tử mình, nàng há có thể không biết, bất quá trong nhà sau này nhiều hơn một tiểu nhân nhi như thế khiến nàng vui vẻ không thôi, lập tức cùng Lục Tiểu Tiêm kéo Minh Nguyệt vào trong phòng cẩn thận chu đáo. Cả Hồng Liên cũng đi theo bay vào trong phòng, chỉ còn lưu lại mỗi Lục Lương Sinh lẻ loi trơ trọi đứng ở giữa viện nháy con mắt.

Màn đêm vô tận, tiểu viện hưng phấn ồn ào theo thời gian chậm rãi an tĩnh lại, không lâu sau đó, sắc trời dần dần sáng rõ, thông hướng ngoài đường đất, trong thương đội đang đi đường, thiếu niên vác lấy kiếm gỗ nhảy xuống xe ngựa, cáo biệt cùng với thương đội đồng hành một đường, cách hắn không xa còn có một hòa thượng mập mang theo hai thiếu niên đứng trên đường, chính cùng người hỏi dò.

- Xin hỏi thí chủ, phía trước có phải là Lục gia thôn không?






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch