Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 295: Bắc thượng

Chương 295: Bắc thượng




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

- Trần Tĩnh, ngươi phải trở về rồi, đừng trì hoãn thời gian ngăn cơn sóng dữ lãng phí trên người ta.

- Tiên sinh.

Giờ khắc này, Trần Tĩnh ửng đỏ mắt.

-... Tiên sinh từ chối, Trần Tĩnh không oán nhưng có thể cho ta một lý do không.

- Có mấy lời nói ra sẽ khiến ngươi không thích nghe, thiên hạ phân Nam Bắc Thái Cửu, bây giờ nếu có thể nhất thống, ngược lại là một chuyện tốt, bách tính trường trì cửu an, ít chịu đau khổ.

Lục Lương Sinh thở dài, chuyển thân nhìn nóc nhà đột nhiên nói một câu.

- Lão Tôn, nghe cũng nghe đủ rồi, cho ngươi mượn một vật.

Trên nóc nhà, trong tiếng vang mảnh ngói đè ép, Tôn Nghênh Tiên thò đầu ra liếc nhìn, từ phía trên hạ xuống mặt đất, tiến đến bên cạnh thư sinh, nhỏ giọng nói:

- Mượn cái gì?

- Ẩn Thân Phù.

- Ngươi biết ẩn thân thuật, tìm ta mượn làm gì?!

- Ta không biết vẽ bùa.....

Thấy thư sinh chìa bàn tay ra, Đạo Nhân bĩu môi, từ trong túi màu vàng bên hống rút ra vài lá ẩn thân phù đặt vào trong lòng bàn tay Lục Lương Sinh.

- Xin nhiều như vậy, mới nghe lén một chút, làm hại bản đạo lỗ vốn...

Bên kia, Lục Lương Sinh cầm mấy đạo Phù Chỉ dùng pháp thuật đẩy ra phóng tới trong tay Trần Tĩnh.

- Mấy đạo phù này ngươi mang về đi, nếu chiến sự bất lợi cứ dán trên người ngươi cùng mẫu thân, có thể tránh thoát nguy hiểm chạy ra thành, tương lai nếu không có chỗ đi, cũng có thể đến Tê Hà Sơn dàn xếp, tiên sinh bảo vệ ngươi một đời bình an.

Thiếu niên nhìn Hoàng Phù xem trong tay, hít một hơi thật sâu, bước chân chậm rãi lui lại, đứng ở cửa viện nhìn Lục Lương Sinh, nhếch đôi môi, tầng tầng gật đầu. Sau đó chắp tay:

- Tạ ơn tiên sinh, cáo từ!

Hắn cũng không phải người không biết nặng nhẹ, Lục tiên sinh đã không muốn xuất sơn tương trợ, cũng không thể dẫn người cưỡng ép tiên sinh tới kinh thành, ách... Nhiều người cũng không chắc đánh thắng được, thật chọc giận tiên sinh, khẳng định không có chỗ tốt. Lúc này, tốt xấu gì cũng có vật bảo mệnh. Một đường đi ra, gặp gỡ ba người thiếu niên cùng một lão đầu líu lo không ngừng, nghe được có chữ "Sư", tốc độ hơi chậm lại. Một thiếu niên trong đó kêu lên:

- Dựa vào cái gì ngươi làm Đại sư huynh?

- Ha ha.

Lão đầu ở giữa hai mắt vô thần, chắp hai tay nhìn qua bầu trời.

- Đương nhiên là do lão phu tới Lục gia thôn trước, cộng thêm tài học sẵn có, hơn nữa.... Tuổi tác còn lớn hơn các ngươi một vòng, lão phu không làm thì ai làm?

- Hừ.

- Không được! Vậy dứt khoát oẳn tù tì quyết định!

Trần Tĩnh với bọn hắn sát vai đi qua, nói chung biết rõ đây là các đệ tử Lục tiên sinh, hâm mộ nhìn mấy lần, chờ đến khi đối phương chuyển đi vào hàng rào tiểu viện, hắn mới ra cửa thôn, ôm Hoàng Phù vào trong lòng, tiếp nhận dây cương từ trong tay thị vệ, trở mình lên ngựa.

- Đi thôi, chúng ta quay lại Thiên Trị.

Trên lưng ngựa, hắn quay đầu, lần thứ hai mắt nhìn Viễn Sơn thôn xa đần, Lục tiên sinh đã không chịu xuất sơn trợ giúp, vậy cũng chỉ có thể dựa vào chính mình rồi.....

Hàng rào tiểu viện, Lục Lương Sinh dọn dẹp đồ uống trà trở lại trong phòng, thấy sư phụ buộc tạp dề, cầm thìa gỗ quấy trong nồi, thỉnh thoảng múc một chút đưa bên miệng liếm liếm nếm hương vị. Đạo Nhân đi theo vào cửa:

- Đã không giúp người khác, còn cầm bản đạo phù lục tiễn người, không biết nên nói cái gì với ngươi đây.

Bên kia, Lục Lương Sinh từ trong tủ lấy ra vài áo bào, thả vào gian phòng trong giá sách, đứng dậy đi đến bàn đọc sách rút ra nghiên mực từ dưới chân sư phụ, Đạo Nhân cóc đang nếm canh đột nhiên mất cân bằng, cái bụng trắng bóng đè ép cạnh nồi khoa tay múa chân, bàn tay đồ đệ chuyển qua nắm cổ áo hắn phòng hờ ngã vào trong nước canh sôi trào.

Buông con cóc xuống, đem văn phòng tứ bảo thu nạp, thả đi áo bào tầng tiếp theo, lúc này mới mở miệng trả lời:

- Một lúc diệt liền diệt, đối với hai mẫu tử kia cũng có một đoạn thời gian quen biết, nếu có thể sống sót, phải xem tạo hóa của bọn họ.

- Ngươi nói thế nào cũng có lý, theo ngươi rồi, ai, thu thập hành lý làm gì?

- Đi ra ngoài một chuyến, đến Kỳ Sơn động phủ.

Trên bàn sách, Đạo Nhân cóc nhặt lên thìa gỗ, quay đầu sang:

- Vi sư vừa nấu xong canh, còn chưa uống mà đã muốn đi?

Lục Lương Sinh thổi mấy quyển sách trên giáng trần.

- Đi sớm về sớm, cũng cho bọn hắn làm quen hoàn cảnh một chút, dựng phòng lên, đồng thời khảo nghiệm tính nhẫn nại của bọn họ.

Một bên, Đạo Nhân lắc đầu.

- Lúc này bản đạo không đi theo ngươi rồi, ngươi mẹ nó ra ngoài một lần, tu vi liền đề cao một đoạn, quá đả kích người, bản đạo vẫn nên ở nơi này an tâm tu hành, sớm ngày đến Kim Đan, đạo thư ngươi đưa ta tới bây giờ còn chưa hề lật ra xem đây.

Nói xong, cũng đi giúp thư sinh thu thập, đưa tay lấy họa quyển trên vách tường, truyền đến tiếng Hồng Liên:

- Lấy tay ra, ta tự mình làm.

- Ta chính là muốn.....

- Nghĩ cũng không được!

Hồng Liên hừ một tiếng, họa quyển ở trên tường xôn xao quấn lại, rời khỏi xuống tới, bay vào giá sách, vững vàng cắm ở trên kệ. Lục Lương Sinh cười cười, không nói gì, thật ra đi Kỳ Sơn chỉ là một trong những mục đích, thuận đường hắn muốn đi một chuyến tới Dương Kiên, hoặc là quân đầu lĩnh, để bọn hắn tận lực ít sát sinh. Đi tới cửa, quay đầu căn dặn Đạo Nhân hỗ trợ coi chừng trông nhà, đồng thời nhìn sang chỗ sư phụ trên bàn sách đang tức giận ôm đôi màng.

- Sư phụ, lên đường thôi.

Hừ!

Đạo Nhân cóc ngồi ở bên kia quay người về hướng khác.

- Chờ lão phu đem canh....

Quay đầu, cửa ra vào đã sớm không còn thân ảnh đồ đệ, liền nghe trong viện có tiếng huýt sáo, lừa già ngậm dây cương xông ra chuồng lừa, đi tới trước mặt chủ nhân điên cuồng vung cái đuôi. Đặt tốt giá sách, tay Lục Lương Sinh chỉ vào bầu trời một chiêu, sau đó nắm dây cương, lôi kéo lừa già đi đến cửa viện, trên eo Tê Hà Sơn xa xa, một đạo kiếm ảnh, bá bay tới. Trực tiếp cắm vào giá sách, như có như không truyền ra tiếng "A..... " ngâm nga, khiến Hồng Liên trong họa quyển bên cạnh bay ra, tàn nhẫn nện nó một cái.

- Chờ vi sư một chút, canh..... Canh còn chưa có uống xong!!

Trong nội viện, màng cóc cộp cộp thổi qua mặt đất, Đạo Nhân cóc giơ cái nồi nóng hổi lên, vung ra đôi màng chạy vội ra ngoài, gà mái hoa râm giương cánh, dọc theo phía dưới hàng rào tường viện, một đường truy đuổi. Con cóc giơ cái nồi, thở hồng hộc kêu to:

- Lương Sinh, vi sư còn chưa lên lừa đâu!!

Chạy như bay, xuyên qua con đập, chạy ra cửa thôn...






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch