Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 296: Một mộ phần, một con cóc

Chương 296: Một mộ phần, một con cóc




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Thời gian đã qua đầu thu, thu ý bao phủ dãy núi càng ngày càng dày, trong nắng chiều, từng mảnh khô vàng chập chờn ở trong núi, nhao nhao phiêu động. Lừa già vung lấy đuôi trọc như đi qua màn mưa, lè lưỡi đi liếm lá khô, một lần chân hạ xuống trong nháy mắt đã cách xa mấy trượng, hơi nhấp nhô trên lưng lừa, Lục Lương Sinh xếp bằng ngồi ở trên hơi nhấp nhô lật xem sách vở, nhận trái cây được Hồng Liên hái cho, khẽ cắn một ngụm, nước ngọt thịt giòn.

- Sư phụ, có cắn một ngụm thử không?

Trong dư quang, giá sách lay động truyền đến tiếng con cóc rầu rĩ.

- Không ăn!

Lục Lương Sinh vỗ vỗ đầu lừa để nó giảm tốc độ, tiện tay đóng sách vở lại, nhảy xuống lưng lừa, kéo ra cửa nhỏ giá sách, đưa hoa quả trong tay tới. Bên trong Đạo Nhân cóc cúi hai đầu chân ngắn nhỏ ngồi dựa vào hồ lô, trên cái bụng trắng bóng là một vòng băng vải, đó là bị phỏng do cái nồi.

- Còn đang tức giận hả, sư phụ, chuyện này là ta sai.

Lục Lương Sinh ngồi xổm xuống, liên tiếp nhích hoa quả dần lên đi một chút.

- Ăn chút trái cây, bớt giận, rất ngọt, nước còn nhiều.

- Hừ!

Đạo Nhân cóc chuyển người qua hướng khác.

- Cho ngươi thử bỏng một lần coi?

Liếc trái cây đỏ rực trong tay đồ đệ, chậc chậc lưỡi, chuyển qua một bên.

- Để hoa quả xuống.

Chợt, duỗi màng ba một tiếng đóng cửa phòng nhỏ lại.

Lục Lương Sinh bật cười thu tay lại, đứng dậy một lần nữa ngồi trở lại lưng lừa, lật ra địa đồ nhìn nhìn, để lừa già tiếp tục tiến lên, từ sau trận chiến với Phổ Độ Từ Hàng, sư phụ càng lúc càng giống tiểu hài tử, thỉnh thoảng sẽ nháo lên.

Lần này đi Kỳ Sơn động phủ mặc dù đường xá xa xôi, dù sao cũng đã quen thuộc, trên đường không trì hoãn, lấy Lục Lương Sinh dùng thuật pháp Súc Địa Thành Thốn, tốc độ lừa già nói chung chỉ cần một hai ngày đêm là tới.

Từ Tê Hà Sơn một đường đi bắc tới Hà Cốc Quận, đi vòng dọc theo quan đạo mặc Phục Lân Châu, tại kinh thành dừng lại chút thời gian đi gặp phụ tử Mẫn Thường Văn, cho Ẩn Thân Phù, dạy bọn họ phương pháp sử dụng. Cũng căn dặn Mẫn Nguyệt Nhu, nếu như chuyện không thể trái, để nàng cưỡng ép mang Mẫn Thường Văn đi, lấy tính cách của lão, chắc chắn sẽ tồn vong cùng thành trì, nữ tử nói chung cũng hiểu điểm này.

Sau đó, cũng nghe ngóng tình huống của Tả Chính Dương, đáng tiếc mấy ngày trước khi chữa khỏi thương thể liền không từ mà biệt, cả Mẫn Thường Văn cũng không biết được hắn đi chỗ nào.

‘Chuyện tay cụt đã đả kích rất lớn đối với hắn, nhưng gắng gượng qua có thể lúc này nói không chừng đã đi trên con đường tu hành rồi’

Từ biệt đôi phụ tử này, Lục Lương Sinh không hề đi Thành Hoàng Du, chỉ thấy qua một lần, trò chuyện qua vài câu, cũng không có nhiều giao tình với đối phương, đi bái phỏng cũng có chút đột ngột. Rời khỏi kinh thành, qua sông một đường đi bắc, đã là chuyện một ngày sau, chọn đường chân núi ít người mà đi, khoảng cách Kỳ Sơn càng gần thế núi, vùng quê càng thêm hoang vu.

Rừng hoang lay động, cây khô giữa núi hoang, chim tước kinh sợ bay loạn trong rừng, một làn khói lan tràn, trong tiếng “ô” mơ hồ, dừng ở dưới một tòa độc phong.

Lừa già thở hồng hộc lẹt xẹt chân, lay động gian phòng giá sách, Đạo Nhân cóc đẩy cửa nhỏ ra nhìn phong cảnh bốn phía, ngáp một cái. Sau đó, theo dây thừng trượt xuống, đôi màng giẫm trên mặt đất, quay đầu nói một tiếng về phía đồ đệ.

- Động phủ ngươi cũng đã biết cách mở thế nào, cứ tự mình lên đi, vi sư có chuyện muốn làm, không cần đi theo đâu.

Nói xong, gánh đôi màng dán vào trên mông, lay động nhoáng lên, đi về núi rừng khô phía tây.

Hồng Liên chui ra họa quyển, đi tới bên cạnh thư sinh nhỏ giọng hỏi.

- Công tử, sư phụ cóc bị sao vậy? Hình như có tâm sự.

Nguyệt Lung Kiếm chấn động vài cái, từ vỏ miệng nhích ra một chút.

- Con cóc có tâm sự, khẳng định muốn kiếm cóc mái rồi...

BA~!

Lục Lương Sinh đập vào trên vỏ kiếm.

- Im miệng!

Lúc này mới lôi kéo lừa già cùng Hồng Liên cùng nhau lên núi, lần này tới là vì hai người đệ tử Vũ Văn Thác cùng Khuất Nguyên Phượng chọn lựa phương pháp tu hành thích hợp.

"Sư phụ thu thập nhiều như vậy, hẳn sẽ chọn được."

Đi vào động phủ của sư phụ, tinh hà rực rỡ phát sáng ở trên không dường như đi giữa không gian. Cách đó không xa, Pháp Bảo, bí điển, đan dược rơi ra từ một không gian bí ẩn vẫn chồng chất ở chỗ cũ.

Ách...

Nhìn một đống Pháp Bảo đan dược điển tịch còn cao hơn cả hắn, che che cái trán, lần này có tìm, khó trách sư phụ không được. Lục Lương Sinh đặt mông ngồi xuống dưới phía dưới “núi nhỏ” tiện tay cầm lấy một bản pháp môn bí điển, ngẩng mặt ra sau kêu một tiếng.

- Hồng Liên, mau tới đây hỗ trợ, trước tiên để sư phụ tới đã….

Âm thanh thì thào đi ra ngoài động phủ, quang mang hoàng hôn mùa thu chìm xuống đỉnh núi phía tây, soạt soạt soạt..... Tiếng cây cối bị gạt mở, Đạo Nhân cóc cõng hồ lô, dọc theo vùng núi gồ ghề nhấp nhô đi lên giữa sườn núi.

Trời chiều nhu hòa vòng quanh trần ai chiếu đến, phía trước mặt, loạn thạch khắp nơi trên đất, vách núi trọc lốc nhô lên cự nham phía dưới, có mảnh đất trống lẻ loi trơ trọi, một bên còn có cây hoa năm đó hắn tự tay trồng, bây giờ đã tráng kiệt như thân người.

Đạo Nhân cóc vác lấy đôi màng đi qua, ngẩng mặt cóc, duỗi ra màng cóc mơn trớn phía trên, chữ năm đó điêu khắc đã phong hóa nghiêm trọng, sớm đã mơ hồ không rõ. Đầu dọc theo vết tích năm đó tạo hình, một lần nữa khắc lên chữ, một hồi lâu, hắn cõng hồ lô ngồi xếp bằng xuống, đối mặt với mộ bia nở nụ cười.

Nhẹ nhàng nói một tiếng.

- Ta đã trở về.

Nhìn chăm chú lên mộ bia thật lâu, đôi màng Đạo Nhân cóc đè ép đầu gối, bỗng nhiên cười ra tiếng.

- Rất lâu rồi không tới, đoạn thời gian này lão phu đi ra ngoài, đây chính là quát tháo phong vân, các đại tông môn liên hợp lại vây quét ta, ngay cả mặt hàng bất nhập lưu cũng mang đến, ha ha..... Lão phu là nhân vật bậc nào, há có thể để bọn hắn thành công?

- Bất quá, gần đây lão phu cũng bề bộn nhiều việc, còn nhận một đồ đệ, cực kỳ thông minh, vừa bắt đầu, lão phu cũng không định thu hắn, làm hại ta lộ ra nguyên hình, thiếu chút nữa phải phát nổ Yêu Đan tại chỗ, cũng may hết thảy đều vẫn tốt, ngươi đừng lo lắng, ngươi nhìn ta không phải vẫn ngồi ở chỗ này thoải mái cùng ngươi nói chuyện sao... Lần trước, lão phu còn gặp phụ thân ngươi, một lão lừa trọc, lải nhải dông dài, còn muốn làm cha vợ của lão phu, nếu không phải xem mặt mũi ngươi, há có hắn quả ngon để ăn, ha ha ha ——

Trời chiều chiếu tới, một con cóc hướng về phía một nấm mồ nhỏ cười nhẹ.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch