Chương 297: Một Sợi Thanh Phong Vào Tùy Cung, Đêm Khuyên Thiên Tử Kiên
Dịch: Hám Thiên Tà Thần
Biên: Hám Thiên Tà Thần
-----------------
- Thời gian quá nhanh rồi... Thật ra lão phu biết rõ ngươi có thể đã đầu thai chuyển thế, không quan hệ, đợi ta tu vi khôi phục, nhất định đi Thành Hoàng nhìn một chút xem ngươi ở đâu, hỏi không ra, lão phu đập phá miếu Thành Hoàng, lại đi Thái Sơn tiến vào Âm Phủ, vào Sinh Tử Bộ tìm cho ra!
Nói liên miên lải nhải một hồi lâu, không thiếu lời nói khoác lác, trải qua một hồi lâu, Đạo Nhân cóc phủi mông đứng lên.
- Lão phu phải đi nhìn xem đồ đệ, không thể bớt lo, sau này rảnh rỗi trở về lại tìm ngươi.
Lúc này mới rời khỏi nơi này, sau khi nói qua rất nhiều lời, tâm tình có chút vui vẻ, bước chân nhẹ nhàng đi lại, thỉnh thoảng còn nhảy nhót dọc theo đường lúc đi trở về.
Kỳ Sơn độc phong, trời chiều chiếu vào cửa động, "Núi nhỏ" phân thành hai đồi, Lục Lương Sinh ngồi ở giữa bên cạnh đã chất đầy mấy quyển pháp môn điển tịch có thể dùng, còn có mấy bình đan dược chữa thương. Mỗi bản pháp thuật điển tịch đều cần lật ra xem, xác nhận nội dung bên trong như thế nào rồi phân loại ra, lật ra từng bản một, dù hắn nhẫn nại tốt bao nhiêu cũng cảm thấy phi thường buồn tẻ không thú vị.
- Mấy bản này hẳn là đủ dùng rồi!
Lục Lương Sinh duỗi cái lưng mệt mỏi, nhìn lại Hồng Liên còn đang tìm kiếm bên kia, kêu nàng dừng lại việc tìm kiếm, cầm theo mấy bản bên cạnh lại, đứng dậy nhìn lại ngoài động, ánh chiều tà đang chiếu vào.
- Sư phụ đi lâu như vậy sao còn chưa trở về?
- Sẽ không bị thải lang hổ báo ăn đấy chứ?
Hồng Liên nhớ lại lần đầu tới nơi này bị Đạo Nhân cóc đuổi đi, nhịn không được nói đùa một câu. Đi theo Lục Lương Sinh giúp cầm mấy bình đan dược cùng sách vở bỏ vào trong giá sách, Nguyệt Lung Kiếm trong vỏ bỗng thét lên.
- Lão cóc trở về!
Trên đường đất bên kia hiện ra thân ảnh ngắn nhỏ cõng hồ lô lay động nhoáng lên đi về phía bên này. Lục Lương Sinh vỗ đầu kiếm một cái, đóng ngăn sách lại, phong đi pháp thuật, quay đầu nhìn về phía sư phụ đang đi tới mở miệng hỏi:
- Sư phụ, ta bên này tìm cũng vừa đủ rồi, có cần đi qua cùng không?
Nghe được thanh âm của đồ đệ, Đạo Nhân cóc lắc lắc cái màng, một mình vào miệng động, vừa đi vừa nói.
- Ở ngoài chờ vi sư, gia vị lần trước lấy ra sớm đã dùng hết rồi, cầm thêm mấy bình trở về.
Âm thanh tìm kiếm vật liệu đinh đinh tùng tùng vang lên một hồi, Đạo Nhân cóc ôm ba bình sứ nhỏ ra ngoài, để Lục Lương Sinh nhét vào gian phòng riêng của hắn rồi mới trèo lên dây thừng. Thản nhiên nói câu:
- Đi thôi.
Ầm đóng cửa nhỏ lại, giống như không muốn người ta quấy rầy hắn, phía ngoài an tĩnh lại khiến Lục Lương Sinh cùng Hồng Liên liếc nhau không biết sư phụ cóc thế nào.
- Đi thôi, thừa dịp trời còn chưa có tối, đi một chuyến tới Trường An.
Hồng Liên ừ một tiếng, vung tay áo chuyển thân, chui vào họa quyển, Lục Lương Sinh lấy ra dây cương ngồi vào trên lưng lừa già, gót chân điểm nhẹ, lừa già lay động chuông ở cổ, chậm rãi mở chân ra, lúc đi đến đường rẽ phía trước, hạ xuống một vó cuối cùng, đất đá trong nháy mắt bắn tung tóe lên.
Ách a gào a ——
Phấn khởi hí lên, vèo hóa thành một làn khói bụi cuốn uốn lượn tại đường núi, thẳng đến dưới chân núi, trong giá sách lắc lư, Đạo Nhân cóc ôm đôi màng để trên ngực ngồi xếp bằng, bình sứ hai bên bình bình đập vào đầu hắn, thân hình không nhúc nhích, mắt cóc híp lại nhìn bên ngoài phòng riêng, chân núi kéo dài nhanh chóng hiện lên trước mặt.
Sắc trời đêm đen đến, Lục Lương Sinh cưỡi lừa già tới gần Trường An, đứng ở dưới đình nghỉ mát ngày xưa ngẫu nhiên gặp thiếu niên kia, nhìn lại thành trì to lớn sáng như sao đêm kia, muốn gặp Dương Kiên, trược tiếp đi tới hoàng cung hiển nhiên không có khả năng, huống chi đối phương đã là Hoàng Đế, thân phận đã khác so với Thừa tướng ngày đó, đột ngột đi qua, sẽ chỉ làm người thêm cảnh giác.
Suy nghĩ một biện pháp, Lục Lương Sinh nâng lên ống tay áo, bóp một chỉ quyết đặt tại mi tâm, pháp lực lập tức được đẩy ra, ngọn cây lay động trong gió, côn trùng khẽ kêu trong bụi cỏ giờ khắc này đều trở nên yên tĩnh lại.
Thứ thường nhân không các này thấy được từ trên thân thư sinh tràn ra ở dưới đình nghỉ mát bay tới thành trì nhà nhà đốt đèn, trong bóng đêm thị trấn có hơi ồn ào náo nhiệt như một sợi tơ tuyến một đường đi tới Hoàng Thành.
Đại Tùy mới lập, binh lính Hoàng Thành y giáp rực rỡ đứng ngay ngắn nghe theo mệnh lệnh cầm cây đuốc tuần tra tại tường thành, ngay giữa đường trong cung cũng có cận vệ hoàng cung mang đao chăm chú quan sát, kéo dài đến cung điện, lúc này đèn đuốc sáng trưng, cung nữ, hoạn quan chờ truyền đều yên tĩnh chờ ở bên ngoài cửa điện bất cứ lúc nào. Bên trong, Hoàng đế đang phê duyệt tấu chương, nói chuyện cùng với mấy thần tử.
- Lần này nam chinh, trẫm muốn một lần dẹp yên Trần triều, không cho đối phương cơ hội thở dốc, chuyện lương thảo phải nắm chắc, nếu không tam quân xuất chinh, lương thảo còn chưa động, trẫm sẽ bắt người đấy tế cờ.
Đèn đuốc lay động, trên long án, Dương Kiên cầm một phong tấu chương đang phê duyệt vỗ nhẹ, ngẩng mặt, bây giờ đã là Hoàng Đế cao quý, thân thế càng đậm. Râu rậm khẽ run, mở miệng liền nói:
- Ba đạo binh mã đều động, không phải trò đùa, Đại Tùy cũng không phải Bắc Chu ngày xưa...
Mấy tên đại thần phía dưới đều là cựu thần Bắc Chu, rất có năng lực, đêm khuya được triệu kiến tới thư phòng là có lý do, ngay lúc hắn nói "Không phải Bắc Chu ngày xưa’, đèn đuốc trên bàn đột nhiên lay động một cái.
Ánh nến nổi lên lam sắc, toàn bộ đại điện dường như đều lâm vào một mảnh u lam. Đối diện, năm đại thần đứng ở bên kia vẫn giữ nguyên tư thế khom người không hề nhúc nhích, Dương Kiên nhăn lại mày rậm, đặt ngự bút xuống, từ trên long ỷ đứng lên.
Tộc đệ hắn biết pháp thuật, cũng đã gặp Lục Lương Sinh dắt Lân Thú, đối với đạo pháp tiên thuật cũng hiểu được phần nào, hất ra tay áo có hình rồng nhanh chân đi đến bậc thềm phía dưới, âm thanh hùng hồn.
- Cao nhân phương nào, đến đại điện của trẫm thi pháp?!
Xung quanh im ắng, cả cung nữ hoạn quan cũng không trả lời, đúng lúc này, cửa điện bỗng đóng chặt khiến cho hắn hoa cả mắt, một đạo thân ảnh mơ hồ đi đến, nâng lên tay áo rộng thi lễ về phía hắn.
- Tê Hà Sơn Lục Lương Sinh, gặp qua Đại Tùy Hoàng Đế.