Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 298: Trên đường kiến thức (1)

Chương 298: Trên đường kiến thức (1)




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Trước bậc thềm, mày rậm Dương Kiên giãn ra, nhìn thấy thân ảnh mơ hồ dần dần hiện ra hình dáng quen thuộc, một thân áo xanh trường bào, khí độ trầm ổn, trên mặt hắn lập tức lộ ra nụ cười, cười lên ha hả, bày ra hai tay nghênh đón.

- Lục tiên sinh muốn gặp trẫm, cần gì phải lãng phí pháp lực, chỉ cần kêu người thông báo cho ta một chuyến là được.

- Bệ hạ không phải là Thừa Tướng ngày xưa nữa, Lương Sinh há có thể vô lễ.

Pháp thuật này của Lục Lương Sinh cũng tương tự như báo mộng chi thuật, chợt nhìn lại, còn tưởng rằng là thần dị như Nguyên Thần Xuất Khiếu, động tác, biểu lộ cũng như Chân Nhân chắp tay thi lễ về phía Hoàng Đế. Cố nhân gặp nhau lễ phép là phải có, huống chi lần này tới, cũng có việc cầu người.

- Ha ha, tiên sinh tại sao nói như vậy, nếu như không phải có lời nói trong Thập Lý Đình kia, trẫm còn chưa hạ được quyết tâm này.

Dương Kiên đối với Lục Lương Sinh trước mặt rất có hảo cảm, không chỉ là bởi vì đối phương có thân phận người tu đạo, còn cả việc đối phương biết lễ nghi, đối xử mọi người ôn hòa, khiến cho người ta cảm giác như cơn gió xuân mà không phải như mấy người đệ tử Tiên môn vênh vang đắc ý ra vẻ cao thâm trong miệng tộc đệ.

- Chỉ là không biết, tiên sinh thi pháp đến đây có chuyện gì?

Thi pháp các xa như vậy, tiêu hao pháp lực quá lớn, Lục Lương Sinh cũng không muốn vòng vo, hai người làm lễ ra mắt một phen, liền mở miệng nói đến chuyện chính.

- Nghe nói bệ hạ mới bước lên đại bảo, muốn bắt đầu hành động nhất thống Cửu Châu, ta chính là vì chuyện này mà tới.

- Tiên sinh không muốn nam bắc xuất hiện chiến sự?

Dương Kiên rốt cuộc là Hoàng Đế, nụ cười thu liễm, hơi nhíu lên lông mày.

- Bệ hạ nghĩ lầm.

Trong điện quang mang đối lập hôn ám, ngọn lửa trên bấc đèn lặng im không động, Lục Lương Sinh đi vào trong phạm vi đèn đuốc, trên mặt vẫn mỉm cười, châm chước một phen. Một lần nữa tổ chức những gì đã nói.

- Nam bắc nhất thống, thật ra ta cũng có ý này, bệ hạ hùng tài đại lược, có thánh minh chi đức, nhất thống thiên hạ, chính là phúc của bách tính, bất quá binh qua cùng một chỗ, phía nam sinh linh đồ thán, lần này tới gặp bệ hạ, chỉ là vì bách tính Nam triều nói lên một câu thôi.

Nói đến đây, Lục Lương Sinh lui lại nửa bước, nâng lên tay áo, hai tay trùng điệp chắp tay, khom người về phía Dương Kiên.

- Thời điểm Bệ hạ nam chinh, mong rằng cố gắng ước thúc binh sĩ như lang như hổ bớt tạo sát nghiệp, Lục Lương Sinh lần thứ hai thay bách tính nam phương tạ ơn trước.

- Tiên sinh không cần như thế!

Dương Kiên bước nhanh về phía trước hai tay nâng Lục Lương Sinh lên, trong lòng cũng thở dài một hơi, nếu như đến khuyên ngôn bãi binh, hắn cũng thật sự không thể nói chuyện tiếp cùng đối phương. Một người hiểu trẫm như thế, Nam Trần Hoàng Đế... Người tại sao lại bỏ đi như một tên nghèo hèn.

- Tiên sinh nói như vậy, cũng là điều trẫm muốn!

Dương Kiên nhếch đôi môi, thần sắc trang nghiêm nhẹ gật đầu.

- Sau này trẫm sẽ truyền lệnh chư quân, lúc nam chinh không thể quấy nhiễu bách tính, thiện đãi tướng sĩ Trần triều đầu hàng!

Lục Lương Sinh mỉm cười nhìn qua hắn, từ trong nhận thức trước đó đã nhìn ra được vị Hoàng Đế này nói được làm được, bất an trong lòng cũng dần buông xuống, đưa một viên Ngọc Bội cho đối phương cũng chính thức cáo từ.

- Ta tin bệ hạ, sau này nếu như gặp nạn, bệ hạ không cần ngại sai người cầm tín vật này tới Tê Hà Sơn tìm ta, để đạp lại ân tình hôm nay, như thế, tại hạ cáo từ trước.

Thân ảnh hư hóa, dần dần mơ hồ, hóa thành một sợi khói xanh tiêu tán lái đi.

- Tiên sinh chờ chút! Trẫm muốn mời tiên sinh đến Đại Tùy ta đảm nhiệm Quốc Sư....

- Lục tiên sinh!

Âm thanh còn đang hô to, một đoạn thời khắc, Dương Kiên cầm bút trong tay đột nhiên đứng thẳng dậy từ trường án, mở to hai mắt, trong tầm mắt, đèn đuốc vàng ấm hơi lay động. Vài đại thần phía dưới đện, lắc lắc dần dần thanh tỉnh lại, không biết xảy ra chuyện gì, lập tức quỳ xuống xin lỗi Hoàng Đế đang trừng lớn hai mắt.

Mộng?

Dương Kiên thu tầm mắt lại, chuyện xảy ra vừa rồi, quá mức chân thực, bỗng nhiên có thứ gì đó chạm nhẹ vào cây bút lông cầm trên tay. Chỉ thấy, một viên ngọc tròn yên tĩnh nằm ở nơi đó, Hoàng Đế đưa tay cầm lại, lật xem dưới ánh nến.

- Quả nhiên không phải là mộng...

Đạo pháp tiên thuật thật huyền bí, tu vi Lục Lương Sinh chỉ sợ còn cao không ít so với Dương Tố. Vài đại thần quỳ sát dưới bệ thềm nhìn Hoàng Đế đang vuốt ve ngọc tròn, hai mặt nhìn nhau, không biết đã xảy ra chuyện gì, chốc lát sau liền nghe thánh ngôn phía trên truyền đến.

- Lập tức mang theo ý chỉ của trẫm cho tổng quản Tín Châu, Trụ quốc, Thanh Hà Công Dương Tố...

Lời nói vang vọng giữa mái hiên hoàng cung, trên lương đình dưới chân núi ở phía xa, Lục Lương Sinh mở mắt ra, thu hồi pháp lực, trong giá sách, sư phụ đắp kín một thảm lông nằm ngáy o o, hai chuyện bắc thượng đã làm xong, cũng nên quay về Nam Trần rồi. Không lâu, lừa già lắc chuông nhỏ, chở chủ nhân nhẹ nhàng nện bước chân, chớp mắt biến mất giữa màn đêm.

Tại bến đò đi tới Nam Trần, tiếng người huyên náo, trên quan đạo uốn lượn hoặc thẳng tắp, tiểu thương người đi đường lui tới, tiếng xe ngựa vội vàng xao động, thương nhân bụng phệ cò kè mặc cả với thuyền qua sông, trên mặt sông phía xa, người cầm lái bắt cá xẹt qua bồng thuyền, hét to để nhi tử kéo lưới, vảy cá trắng bóng chiếu đến mờ nhạt, ào ào đập vang trong lưới.

- Ông chủ tính tiền!

-... Mang thêm vài cái bánh bột ngô, thêm chén trà lạnh!

- Đến đây đến đây!

Quán trà bên cạnh đường có tiếng người huyên náo, rất nhiều lữ khác qua lại sông đều ở chỗ này nghỉ chân giải khát, ông chủ ứng tiếng:

- Đến đây!

Bỏ một bó củi vào miệng lò, vỗ vỗ tro bụi, cầm lên ấm trà bưng bánh bột ngô vội vàng đi qua.

Đinh đinh đinh.....

Tiếng chuông từ ngoài truyền đến, ông chủ kia đang tính tiền cho một bàn khách, nghiêng đầu nhìn qua bên ngoài, một thư sinh bạch bào dắt lừa già đi tới, buộc dây cương ở cọc gỗ bên ngoài.

Lập tức cười lên chú ý.

- Vị khách quan kia, ngươi ngồi trước, chờ ta tính xong bàn này sẽ tới.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch