Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 299: Trên đường kiến thức (2)

Chương 299: Trên đường kiến thức (2)




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Lục Lương Sinh thắt chặt dây thừng, vỗ nhẹ đầu lừa, thấp giọng nói:

- Nhiều người ở đây, không được chạy loạn.

Lúc này mới đi vào ngồi bàn trống, nhìn chủ quán gật đầu.

- Ngươi cứ làm trước đi.

Chốc lát, ông chủ tới kéo khăn lau trên bả vai xuống, lau nhanh mặt bàn một lần hỏi:

- Vị khách quan kia muốn cái gì, nước trà ở tiểu điếm giá một văn tiền, uống xong có thể xin tiếp không lấy thêm tiềm, ngoài ra còn có thịt dê bánh bột ngô, cam đoan sẽ khiến ngài ăn đến nghiện.

- Ừm, vậy lấy một bát trà lạnh, hai phần thịt dê bánh bột ngô.

- Có ngay, khách quan đợi chút.

Ông chủ dựng vào khăn lau chuyển thân đi vào bếp, Lục Lương Sinh lấy một đôi đũa phóng tới trước mặt, phía trước chính là bến đò, lữ khách trên đường thoải mái đi lại không hề nhìn ra chiến sự đìu hiu sắp tới.

- Khách quan, trà lạnh, thịt dê bánh bột ngô của ngươi đây, hôm nay mát mẻ, bánh bột ngô vẫn còn nóng hổi.

Ông chủ đặt đồ thư sinh gọi để trên bàn chuẩn bị rời đi bỗng Lục Lương Sinh gọi lại.

- Tiểu ca chờ đã.

- Khách quan còn có chuyện gì?

Lục Lương Sinh bưng lên chén, cái cằm chớp chớp, ra hiệu cảnh tượng người đi đường bên ngoài tấp nập, mở miệng hỏi hắn.

- Nghe nói chuẩn bị có chiến sự, bên này tại sao vẫn còn nhiều người như thế?

Chiến sự nổ ra, đáng lẽ xung quanh đâu phải có cảnh tượng thần hồn nát thần tính mới phải, nhưng bộ dáng như vậy ngược lại vô cùng khác so với trong sách miêu tả.

- Này..... Đánh Nam triều thì có liên quan gì đến chúng ta, lại nói, đều thay đổi triều đại rồi, đoàn người cũng là người Tùy, tham gia quân ngũ cũng không thể khi dễ người nhà phải không?

Mở máy hát ra, nhìn thấy lúc này không có khách nhân vào cửa hàng, ông chủ kéo ghế ra ngồi xuống bên cạnh.

- Nghe khẩu âm khách quan có lẽ là phía nam Giang Hà phải không, nói câu không dễ nghe, phía nam có cái gì tốt, Hoàng Đế lúc trước không đi làm thơ thì cũng xây lầu các, nào có phong thái Hoàng Đế đây, hơn nữa còn giật lão bà của tướng lĩnh dưới trướng mình, Hoàng Đế này đúng là đáng chết! Hiện tại thì tốt hơn rồi, đổi lại một đứa nhỏ hơn…Chậc chậc.....

Miệng ông chủ sát thêm vài phân, lắc đầu nói.

- Làm sao có thể ngăn cản được hổ lang chi quân của Đại Tùy chúng ta, khách quan ta khuyên ngươi vẫn nên đừng trở về, lấy dung mạo ngươi kiếm một bà nương cũng dễ như trở bàn tay, ở lại bên này không phải rất tốt sao.

Đối diện, Lục Lương Sinh uống một ngụm nước trà nuốt xuống bánh thịt, nhìn ông chủ nói hăng say, cười nói:

- Có thể nhìn thấy các ngươi ngược lại rất hài lòng với Hoàng Đế tân triều.

- Ha ha, nhìn khách quan nói, ai mà không thích chứ.

Ông chủ nhìn hia bên một chút thấy không có người chú ý, nắm vuốt khăn lau trên bàn nhẹ nhàng lau vài cái.

- Bệ hạ hiện tại còn tốt hơn nhiều so với Hoàng Đế tiền triều, huống chi khi mới đăng cơ liền đại xá thiên hạ, anh em vợ nhà ta cũng bởi vì uống rượu đánh nhau với người ta ở đầu đường mà bị bắt, đáng ra phải tốn rất nhiều tiền mới có thể cứu người ra, hiện tại thì tốt rồi, nương tử ta mấy ngày gần đây mỗi ngày đều thắp hương dập đầu cho bệ hạ…hơn nữa…

- Ông chủ, nước sôi!

Kề bếp một bàn, có khách hô lên, ông chủ đang còn muốn nói tiếp phải đứng lên dựng khăn lên bả vai.

- Khách quan, ngươi cứ từ từ dùng, ta đi pha trà.

- Ngươi đi đi.

Lục Lương Sinh khách khí trả lời một câu, ánh mắt đảo qua quán trà ngồi đầy tân khác, còn có thương nhân đi lại bốn phương, lữ nhân đang từ ngoài tiến đến nghỉ chân ăn một chút gì, vì không còn chỗ ngồi nên đành mang một bát trà lạnh cầm bánh bột ngô ngồi xổm ở cửa ra vào vừa gặm vừa uống, cùng đồng bạn nói cười, nói đến thú nơi, cởi mở cười ra tiếng.

"Dương Kiên xem ra thật là một minh quân."

Đêm hôm gặp đối phương, lúc rời khỏi có nói mời hắn làm Quốc sư Tùy triều, thật ra hắn vẫn nghe được, đáng tiếc sau lần bị trêu đùa ở Trần triều kia khiến Lục Lương Sinh có chút cố kỵ. người tu đạo đứng ở trong triều, nếu như gặp phải quân vương không hiểu, dễ dàng bị nghi kỵ, đến lúc đó liền rơi cái xưng hô "Ảo thuật", vậy thì thật buồn cười.

"Được rồi, được rồi, tu đạo thật tốt, dạy dỗ đàng hoàng ba người đồ đệ kia rồi nói tiếp"

Nghĩ tới đây, Lương Sinh lắc đầu nở nụ cười, uống cạn nước trà. Ông chủ tiếp khách nhân xong còn muốn cùng thư sinh hiền lành kia nói vài câu, lúc xoay đầu, trên chỗ ngồi đã không có bóng người, chỉ để mấy đồng tiền trên bàn.

- Thư sinh này thật là kỳ..... Chỉ mới một chút, người sao lại không thấy đâu rồi....

Thư sinh đang bị nhớ tới nắm lừa già đi theo con đường xuôi nam chưa tới nửa dặm, đạp vào đò, đã chạy tới mặt sông, đầu thuyền bất ổn nhưng tầm mắt rất tốt có thể nhìn về phía đông Giang Hà, bao hàm pháp lực đáy mắt, giống như nhìn thấy Thủy Trại phương xa tinh kỳ nhẹ nhàng phấp phới.

- Vị khách quan ở đầu thuyền, xem đủ rồi thì tranh thủ thời gian đi vào, đầu thuyền xóc nảy cẩn thận rơi xuống nước.

Người lái thuyền sợ nhất loại văn nhân nhã khách như vậy, cảm xúc trỗi dậy là muốn tới đứng ở đầu thuyền, cũng không gặp ngâm thi làm phú, làm ra thiên cổ văn chương.

- Không phải lão hủ hù dọa ngươi, lần trước cũng có bốn người đọc sách, cánh ăn mặt cũng giống khách quan, bốn người nhất định phải chen đến đầu thuyền ngâm thi một phen, kết quả một sóng đánh tới, toàn bộ bốn người đều cắm xuống nước, cũng may lão hủ có khuyển tử bơi rất tốt mới có thể vớt bọn họ lên được.

Ở đuôi thuyền, thanh niên cầm mái chèo cũng phụ họa gật đầu.

- Phụ thân ta nói thật đấy, nhưng mà cũng phải nói bốn người kia là khách quen, trước đó trời mưa to, hơn nữa, ngày đó ta cùng phụ thân ta, còn gặp được thần tiên.

Lục Lương Sinh cũng không làm khó xửa hai phụ tử kia, xuống đầu thuyền đợi bên cạnh lừa già, nghe bọn hắn lải nhải hỗn loạn nói chuyện, nói về chuyện hôm đó đêm mưa vượt sông, ba bốn khách đi trên thuyền cũng đều yên tĩnh đợi ở một bên, thời điểm tiêu khiển giải buồn.

- Các ngươi không biết đâu, vị thần tiên kia cũng giống như vị thư sinh này, nắm đầu lừa già, đêm hôm ấy, sấm sét vang dội....

Nhấc gậy tre dính đầy gạch cua lên, thuyền cũng đã đến bờ bên kia. Lục Lương Sinh dắt lừa già cáo từ xuống thuyền rời đi, nhi tử cầm lái vẫn còn đang nói chuyện bỗng nhiên bị hành động của phụ thân làm mình giật một cái, nhìn thấy thuyền khách khác đã xuống thuyền, lão lái đò không biết từ chỗ nào lấy ra nén hương đốt.

- Phụ thân, ngươi làm gì vậy? Đang tốt lành tự nhiên đi đốt hương.

- Vừa rồi ngươi không để ý tới thư sinh dắt lừa sao?






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch