Thuyền công nhen nhóm đầu nhang, nâng qua đỉnh đầu, quay về phía bờ bên kia cung kính cùi đầu lạy ba lễ, cắm tới khe hở ở boong thuyền, lúc này hắn mới mở miệng nói câu phía sau.
-... Thư sinh ấy, có giống vị chúng ta gặp đêm hôm đó không?
Bị thuyền công nhắc tới, thanh niên lập tức mở to hai mắt, vỗ đùi.
- Khó trách vừa lên thuyền, ta cũng cảm giác hồn thân dùng không hết, thì ra thần tiên kia đã ngồi thuyền nhà ta.
- Ngươi cũng tới bái đi, bái xong đi nhanh lên, bờ Nam bên này sớm không ổn rồi.
Người cầm lái thúc giục một phen, thấy nhi tử bái xong, gậy tre trong tay khẽ chống, đẩy thuyền quay lại trong nước, trở về bến đò bên kia.
Sắc trời dần tối trầm xuống. Lục Lương Sinh nắm lừa già nhìn sắc trời một chút, ngày mùa thu không có nhiều trăng sao, trong đêm tối như mực, xung quanh còn có nhà phát ra ánh đèn.
- Thời điểm bây giờ, đoán chừng nhà nào cũng sẽ không để người xa lạ tá túc.
Đi lên chân núi, theo đường núi đi vào trong rừng âm trầm phía trước, có tòa miếu nhỏ cũ nát đứng sừng sững.
- Sư phụ, Hồng Liên, đêm nay ở chỗ này tạm đi.
Đi vào trong miếu, cũng không có quá nhiều vết tích rát nát, bên trong tượng hung thần nhe răng nanh, cầm trong tay xiên sắt, một đầu Thanh Xà vô cùng lớn dưới chân, là một loại Sơn Thần, lư hương phía trước còn có tro giấy đốt hương, xem ra hơn mười gia đình gần đó thường xuyên tới quét dọn cung phụng.
- Đã quấy rầy, Tê Hà Sơn Lục Lương Sinh ở đây trú tạm một đêm.
Ở miếu làm lễ ra mắt, mặc kệ Sơn Thần này có thần thức hay không vẫn nên kính cẩn một phen, làm người lễ phép là không thể quên. Dắt lừa già qua một bên, giá sách bỗng dưng bay xuống trên mặt đất, Đạo Nhân cóc đẩy ra cửa nhỏ, ngáp một cái đi tới, duỗi màng sưởi ấm bên cạnh lửa.
- Nấu cơm nhanh lên, vi sư đói bụng.
Ộp ——
Màn đêm vô tận, gió núi gào thét giữa mảnh rừng hoang, trong tiếng vang sàn sạt của của cành lá, con quạ đứng ở đầu cành cây hót vang, nhìn chằm chằm vào miếu nhỏ sáng ngời. Ngọn lửa vàng ấm từ cửa miếu soi sáng ra, trên đống lửa đang cháy là cái nồi đang phốc phốc sôi trào, Hồng Liên không có bóng nhẹ phẩy tay áo, lắc mông hát một đoạn điệu hát dân gian, lừa già phủ phục nằm phía dưới chân tường gào hừ về phía nàng. Lục Lương Sinh xé thịt dê rải vào trong cháo, nhìn về phía Đạo Nhân cóc đang sưởi ấm.
- Sư phụ, tại sao gần đây lại ít nói chuyện thế?
Ngồi tại bên cạnh đống lửa, con cóc duỗi ra màng sưởi ấm mở mắt ra, trong miệng hừ một tiếng.
- Cuối cùng cũng nhớ tới vi sư đang còn ở đây à.
- Trên đường đi vẫn suy nghĩ chiến sự, không chú ý nhiều.
Lục Lương Sinh quấy đều bánh cùng cháo loãng trong nồi, múc một chút nếm thử mùi vị. Bên kia, khẽ hát thân hình nghiêng mắt nhìn đến vũ mị, mũi chân thải trên mặt đất, lay động nhoáng lên ngồi xuống một bên.
- Công tử không phải nói mặc kệ vương triều thay đổi sao?
Con cóc trừng về phía đồ đệ.
- Hắn chính là một người tốt thối.
Nói xong, chà xát đôi màng đứng dậy mở ra gian riêng, từ trong rương nhỏ lấy ra một bộ áo váy bông hơi dày mặc lên, một lần nữa ngồi trở lại. Lục Lương Sinh thả lại thìa gỗ cười nói.
- Cũng nên suy tính một chút, nếu như bách tính dân gian không phải ta nhìn thấy Dương Kiên như vậy, vậy bách tính Trần triều sẽ phải gặp tai ương…Giúp giảm thiểu tối đa số người phải chết cũng là thiên đại công đức, dù sao so với việc mỗi ngày nhìn chằm chằm thần đan diệu dược đi đoạt đi trộm vẫn tốt hơn. Như thế được đến tu vi... Chỗ nào có thể xưng tụng hai chữ tu đạo đây.
Đạo Nhân cóc vừa ngồi xuống đã ngẩn người.
"Con mẹ hắn... Lão phu năm đó dựa vào ăn yêu, ăn người tăng cao tu vi mới có được ngày hôm nay... Đây là đang mắng ta sao?"
Dư quang ngắm qua bên kia đồ đệ, cũng không nhìn qua, trong lòng không khỏi thở dài một hơi, đôi màng đặt tại trên đầu gối ngồi xếp bằng, nâng cao bụng bự ngồi thẳng tắp.
- Đúng như Lương Sinh nói, ngẫm lại vi sư từ khi là một con cóc không có linh thức, leo ra đầm lầy bùn nhão cho tới bây giờ cũng bước từng bước một mà đi, nếu không há có thể có tu vi như ngày hôm nay, nên có thiện tâm mới có thiện quả, bắt được đại đức, mới đứng ở giữa thiên địa, mà không gãy eo, dù lão thiên gặp ngươi cũng phải nhún nhường ba phần!!
Nói xong, gật đầu thở dài, thần sắc trang nghiêm.
Lục Lương Sinh quấy nồi, quay đầu:
- Đúng rồi, sư phụ, sao ngươi không bỏ gia vị vào?
- Hừ!
Ngọn lửa lay động chiếu vào trên mặt Đạo Nhân cóc, hắn hừ hừ, nheo lại mắt cóc.
- Hôm đó nói lý do không lại, cũng không phải có gia vị gì, thật sự cho rằng vi sư ăn ngon...
Ngay lúc câu “vi sư ăn ngon” vừa hạ xuống, Lục Lương Sinh bên kia vội vàng múc một bát cháo đưa cho Hồng Liên, chén thứ hai thì múc cho mình.
- Sư phụ, cơm chín rồi, ngươi có muốn ăn không?
Đạo Nhân cóc dừng lại lời nói lập tức từ dưới đất đứng lên, vươn ra đôi màng nhanh chóng chạy tới.
- Muốn ăn! Muốn ăn! Ộp!
Cầm qua chén nhỏ khắc hoa văn gà trống tinh xảo chỉ thuộc về hắn, hít sâu một hơi đầu lưỡi buông xuống bên miệng, khiến cho Lục Lương Sinh cùng Hồng Liên ở một bên liếc nhau khóe miệng hơi kéo lên cười trộm.
- Bộ dáng sư phụ cóc vẫn luôn mắc cười như vậy.
Đạo Nhân cóc đang bưng chén ngồi một bên cầm mắt cóc trừng qua:
- Tiểu nữ quỷ như ngươi thì biết cái gì, lão phu đây chỉ không muốn phí đồ ăn thôi!
Ngay lúc một quỷ một cóc đang nói chuyện, Lục Lương Sinh đổ nước rửa sạch nồi, tay đột nhiên dừng lại, trong tai loáng thoáng nghe thấy tiếng vang lên ở ngoài miếu…Gió đêm giữa rừng hoang bỗng có tiếng chồn hoang gào thét.
Xôn xao ——
Trong rừng cây âm trầm, cỏ cây phủ vang, thân hình một Đạo Nhân nhanh chóng xuyên qua giữa khu rừng, phía sau phá không tật vang mà đến, vô ý thức hướng phía trước chụp một ra ngoài, một mũi tên cắm thẳng vào thân cây vừa rồi hắn đứng đối diện, mũi tên cắm vào vẫn còn đang run rẩy.
- Hắn đang ở bên kia!
- Bắt hắn lại, hắn là thám tử của Tùy triều!
- Không được chạy ——
- Chia nhau ra đuổi!
Hơn mười đốm lửa từ gần đó tới, thân ảnh lăn cuồn cuộn trên mặt đất đứng dậy che lấy canh tay chạy về phía trước, hắn thở dốc xông ra phía trước mấy cây đại thụ, trong hình dáng màu đen, một tòa kiến trúc, có đốm lửa phát sáng.
"Đi qua, quấy nhiễu một chút cũng có thể kéo dài truy binh..."