Ý niệm lóe lên trong đầu một chút rồi biến mất, dưới chân không khỏi tăng tốc chạy tới xông vào dưới mái hiên, dựa vào khung cửa nhìn thấy bên trong là một thư sinh bạch bào hơn hai mươi tuổi đang bưng nồi, bên cạnh còn có một nữ tử vô cùng đẹp ngồi xổm trên mặt đất đang bưng chén, cùng một con cóc mặc áo váy bông ngồi dưới đất, trước mặt còn bày một cái chén.
A hừ gào hừ!!
Một đầu lừa già còn đang ở dưới chân tường ngẩng đầy về phía hắn kêu vang. Nhạy cảm của người làm thám tử nổi lên, chỉ mới một chút da đầu đã dựng đứng cả lên, con mắt bỗng nhiên co rụt lại, nhìn chằm chằm vào mặt đất phía sau lưng nữ tử kia, ánh lửa chiếu qua nhưng không hề có bóng.
- Hắn ở bên kia, ta nhìn thấy!
- Đừng cho hắn chạy!
Âm thanh phía sau đuổi theo, hán tử vứt binh khí trong tay xuống xông vào trong miếu, hai đầu gối trực tiếp quỳ trên mặt đất.
- Cao nhân cứu mạng!
Ách..... Vô cùng dứt khoát. Lục Lương Sinh có chút ngạc nhiên, nhìn lại trên mặt đất, nói chung cũng hiểu rõ người này làm sao nhìn ra được, đặt nồi xuống, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa miếu.
- Ngươi nói ta cứu ngươi, vậy ngươi vì sao bị người ta đuổi giết?
- Thực không dám giấu giếm, bỉ nhân là mật thám của Đại Tùy.
Nếu là cao nhân đoán chừng rất nhiều lời ở bên ngoài đều đã nghe thấy, hán tử kia đương nhiên cũng không dám giấu diếm, thản nhiên nói.
- Phụng chỉ chủ soái nhà ta tới thám thính tình huống ở Trần triều, bị người ta phát hiện mật báo, cho nên mới bị đuổi giết.
Nói đến đây, tiếng bước chân bên ngoài đã đến gần, hắn quỳ trên mặt đất, lập tức quỳ đi về phía trước vài bước, đập phía dưới.
- Mong cao nhân cứu mạng, phụng mệnh làm việc bất đắc dĩ, nếu như cứu được, tại hạ nhất định sẽ bẩm báo chi tiết cho chủ soái Thanh Hà Công Dương Tố nhà ta.
- Dương Tố?
Lục Lương Sinh sửng sốt một chút.
Thám tử kia hơi ngửa mặt lên:
- Đúng đúng, chủ soái nhà ta biết đạo pháp, phi thiên độn địa đơn giản không thể..... Cao nhân có biết không?
- Đương nhiên là biết rồi.
Lục Lương Sinh cũng đã gặp Dương Tố hai lần, cũng coi như có chút giao tình, vả lại mình cũng đồng ý nhất thống thiên hạ, nếu như không cứu thám tử trước mặt này, có chút không thể nào nói nổi, nhưng người đuổi theo lại là binh lính Trần triều, mà mình lại là người Trần triều…Nghĩ tới đây, có chút nhức đầu.
‘Bên này hay bên kia chưa chắc đã đốt’
Ngoài cửa miếu, hơn mười đạo thân ảnh sắp tới gần miếu nhỏ, Lục Lương Sinh thở dài, ống tay áo phất một cái lập tức thổi lên một trận gió lớn, cuốn lên người trên mặt đất, thám tử kia kinh hãi nhìn lại, toàn thân giống như bị gió bọc lại, ánh mắt hoa lên, thân thể nhẹ nhàng giống như đang bay.
Khi mở mắt ra nhìn lại xung quanh đã là quang cảnh tối như mực, nhìn lại hướng chân núi, trong bóng tối phía xa có một vài đốm lửa có thể thấy lờ mờ.
- Cái này... Trong chớp mắt đã bay xa đến thế sao?
Thám tử kia kinh ngạc đến nỗi không thể nói được hoàn chỉnh một câu, chốc lát lấy lại tinh thần, khom người thi lễ về phía miếu nhỏ đang phát sáng ở phía xa, vội vàng giấu tờ tin tức mới dò được vào trong lòng chạy nhanh tới phía bắc Giang Hà, rất nhanh đã biến mất trong bóng đêm.
Phía dưới miếu nhỏ, từng thân ảnh cầm đao xông tới, bên trong chỉ có một đốm lửa vì bọn hắn mang gió vào mà hơi lay động. Miếu rất nhỏ, thường nhân ở nơi này một chút là có thể thấy được, đáng tiếc trong đây ngay cả bóng quỷ cũng chả có.
- Thật con mẹ hắn gặp quỷ mà!
- Rõ ràng thấy người kia đi vào đây... Thế nào lại không thấy người rồi.
- Tìm tiếp? !
- Hay là thôi đi, nơi này lớn như vậy chẳng lẽ còn có thể bay hay sao?
- Nhưng đống lửa này là ai đốt?
Hơn mười binh lính Trần triều lui tới nhìn vài lần, cũng không phát hiện dấu vết để lại, chỉ đành phải ra ngoài đi nơi khác tìm kiếm.
Tiếng bước chân đi xa ngoài đen tối, trong miếu, Lục Lương Sinh ngồi tại trên bệ thần hiện ra thân hình, vung áo dài triệt hồi pháp thuật ẩn thân, lừa già phía dưới chân tường trừng vành mắt, phun ra đầu lưỡi, ba chân đứng thẳng, một chân cao cao khẽ nhấc, bảo trì tư thái không nhúc nhích, nó còn bị dính Định Thân Thuật.
Đạo Nhân cóc ngồi yên dưới bệ thần, hai mắt thẳng tắp nhìn chén nhỏ trên mặt đất bị đá lật ngược, khóe miệng co giật một cái.
- Mẹ nó, lão phu mới ăn một miếng.
Thân ảnh trên đài đi xuống nhặt chén lên, một lần nữa đặt cái nồi lên bếp lửa, Lục Lương Sinh lấy một túi gạo nhỏ từ trong giá sách ra.
- Dù sao rời nhà cũng không xa, ta lại làm cho sư phụ một nồi.
- Cái này còn tạm được.
Nghe được đồ đệ nói, Đạo Nhân cóc cũng bớt giận nhưng vẫn luyến tiếc nhìn cháo loãng vãi đầy trên mặt đất, thấy Lục Lương Sinh đang vo gạo bên cạnh, dửng dưng vươn ra hai đầu chân ngắn nhỏ ngồi xuống, lộ ra cái bụng trắng bóng.
"Lúc này mới nên là đãi ngộ mà lão phu nên có nha."
Ánh sáng dần xuất hiện ở đám mây phía đông, đẩy màu đen xung quanh nhanh chóng tràn qua chân núi phương xa, thôn nhỏ, từng mảnh từng mảnh rừng hoang, chiếu vào phía trước miếu nhỏ. Giọt sương đọng trên cay cỏ cũng bị đầu lưỡi duỗi ra cuốn vào trong miệng, lừa già nhai nuốt lấy phì phò hí lên, nghiêng đầu nhìn lại cửa miếu.
Nắng sớm rải vào cửa miếu, đống lửa đã cháy hết chỉ còn tàn khói vấn vít bốc lên, trong ánh sáng có bóng người đi qua, Lục Lương Sinh xách theo hai giá sách đi ra đặt vào hai bên mông lừa.
Phía sau, Đạo Nhân cóc bọc áo bông váy đi theo phía sau dần hòa nhập vào ánh nắng, cảm nhận được sự ấm áp chiếu vào trên mặt, uể oải duỗi cái lưng mệt mỏi.
Hô oa a...
Ngáp một cái thật to, chậc chậc lưỡi, đi đến dưới giá sách, bò lên trên dây thừng ngồi vào gian riêng.
- Lần này trở về chưa? Ở ngoài, vi sư có chút không quen....
Con cóc vừa nói, một bên cầm một đầu dây thừng thắt chặt ở trên eo.
-... Nghĩ trước kia vi sư đi xuyên sơn nhạc, thế mà cũng ưa thích căn nhà nhỏ bé trong một thôn nhỏ xíu.
- Sư phụ muốn về Lục gia thôn rồi.
Bọc hành lý xong xuôi, Lục Lương Sinh quay đầu cười cười, để ý dây cương, ngồi lên lưng lừa, để lừa già đi về phía đông nam, dọc theo con đường quay lại Tê Hà Sơn.