Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 302: Nhà tranh

Chương 302: Nhà tranh




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Đường này đã đi hai chuyến, nói chung lừa già cũng đã quen thuộc, không cần Lục Lương Sinh chỉ dẫn, vừa ăn cây cỏ trên mặt đất ven đường vừa khoan khoái tiến lên, xuống núi, ánh nắng mùa thu trở nên tươi đẹp, trên đường lớn đi tới kinh thành, thương khách vội vàng, xen lẫn trong đó, còn có không ít người đeo hành lý trên lưng kéo theo một nhà, xe lừa vội vàng, hoặc đẩy độc luân xa, mang gà vịt, tất cả những thứ có có giá trị theo chậm rãi dung động đi về phía nam.

Bầu không khí khác hẳn so với bờ Giang Hà bên kia, bên này sẽ là chiến trường, xu cát tránh họa là bản tính của con người, nghe được tin tức chiến sự sắp xảy ra từ mười dặm tám hướng truyền tới, bách tính bắt đầu dần dần ly tán, sau đó bạo phát ra đại quy mô dời đường trong đoạn thời gian này.

Trong tiếng ồn ào, Lục Lương Sinh xuống lừa già, lôi kéo dây cương chen qua đám người chồng chất, tiếng bước chân, tiếng hô hoán xung quanh xen lẫn cùng nhau, cả đoạn đường đều là bách tính lánh nạn về phía nam.

- Đi mau đi, mang toàn bộ thứ trong nhà đi, không để lại cho Tùy quân, bọn hắn giết người không chớp mắt, nói không chừng ngày mai đã xuôi nam, một khi vượt sông tới, già trẻ trong người các ngươi đều có thể bị giết hết, đó chính là chó già thông tha…

Sai dịch thân mang đồ nha muôn cưỡi trên lưng ngựa, trong biển người cuộn trào khàn giọng hò hét, nhưng so với âm thanh hỗn tạp vẫn nhỏ bé như cũ.

Có phu nhân cõng cái sọt giỏ đựng lương thực tồn trữ hoảng hốt chen đẩy đám người, ánh mắt tìm kiếm xung quanh, bên cạnh nàng còn có hán tử hai tay để trần, hẳn là nam nhân của nàng.

- Thạch Đầu! Tiểu Thạch Đầu! Trả lời mẹ đi.

Nữ nhân kêu khóc ở một bên, vừa lôi kéo người qua lại xung quanh, trượng phu cũng ở một bên khác cũng làm như vậy, trên mặt trình ra lo lắng, hốc mắt hồng hồng.

- Thạch Đầu, ngươi ở đâu?! Nếu nghe được tiếng phụ thân phải đáp lại đó.

Chen qua được mấy trượng, Lục Lương Sinh lặng yên xé ra một tấm vải từ trên y phục hài tử trong tay phụ nhân, làm tiểu pháp thuật truy tung, ven đường cách xa hơn mười trượng dẫn hài đồng ôm búp bê khóc lớn đưa tới trong tay phu thê.

Biển người nối đuôi nhau không thấy điểm cuối, tình cảnh như vậy dường như khiến hắn trở lại thời gian nhìn nạn dân ở Hạ Lương Châu, cũng may nơi này là nội địa Nam Trần, lại là sau ngày thu hoạch, trên thân bách tính dù ít dù nhiều vẫn sẽ có lương thực dư sống tạm, không đến mức xuất hiện thảm kịch như Hạ Lương Châu khi đó.

Đi ngang qua kinh thành Thiên Trị, lúc này thành trì đã tiến nhập giới nghiêm, thỉnh thoảng có thể nhìn thấy kỵ binh gào thét mà qua, thấy cách ăn mặc như thư sinh của Lục Lương Sinh khiến họ phải tới kiểm tra một phen.

- Hẳn là sang đầu xuân năm sau đại chiến sẽ tới gần.

Nhìn lại tường thành phương xa, Lục Lương Sinh không có ý định đi vào, dắt lừa già chuyển hướng đi về phía nam, chạy về Tê Hà Sơn đã là chạng vạng tối, đi ngang qua tiểu tuyền sơn nơi chân núi, nghe được một hai tiếng tiếng cáo kêu. Ngẩng đầu nhìn lại, phía dưới bầu trời đầy sau, ngay bên vách núi, một bóng hồ ảnh ngón nhìn về phía Lục gia thôn.

- Ở bên đường chờ ta.

Lục Lương Sinh vỗ vỗ đầu lừa, lắc thân, tàn ảnh dọc theo sơn lâm tung hoành bay vọt, chỉ một chút đã đi tới đỉnh núi, đi qua lớp phủ rêu xanh, Hồ Ly Yên Chi ngồi dưới trăng sao nhìn qua thôn sáng đèn đuốc dưới chân núi đối diện, nghe thấy tiếng bước châu từ sau lưng, đong đưa đuôi hồng. Chợt, đứng dậy, chớp mắt biến thành nữ tử mĩ lệ, cúi chào một lễ.

- Yên Chi gặp qua tiên sinh.

- Không cần đa lễ, chỉ là nghe được tiếng ngươi tru lên mới tới xem một chút.

Lục Lương Sinh nhìn xem nàng, đi đến đứng ở một bên, cũng nhìn lại sơn thôn bên kia.

- Muốn gặp hài tử thì cứ đi qua mà nhìn, không cần câu thúc như vậy.

- Thiếp thân sợ quấy nhiễu đến phụ mẫu tiên sinh.

Hồng Hồ cũng có lo lắng, trước đó nàng cùng trượng phu Trương Liêm Thành mến nhau, đã tạo ra ảnh hưởng không nhỏ đến phu phụ Trương Động Minh, hơn nữa thân là yêu cũng sẽ tổn thương đến sức khỏe phàm nhân.

Nói chung hắn cũng đã nhìn ra được suy nghĩ của nàng, Lục Lương Sinh cười cười, khoát khoát tay.

- Không cần lo lắng, chỗ ta còn có La Sát Quỷ Hồng Liên, cũng không thấy khiến phụ mẫu ta bị thương, thu liễu yêu khí là được rồi.

- Yên Chi tạ ơn ý tốt của tiên sinh.

Hồng Hồ suy nghĩ một chút vẫn lắc đầu, thối lui đến một bên, hướng thư sinh xá một:

- Minh Nguyệt được tiên sinh thu lưu, thiếp thân lại có thể ở một nơi gần Minh Nguyệt như vậy để tu hành dưỡng thương đã vô cùng cảm kích, không dám quá phận yêu cầu xa vời.

- Tùy ngươi vậy, dù sao ta cũng đã cho phép ngươi đi gặp hài tử.

Nói xong, Lục Lương Sinh cũng không nói tiếp, chuyển thân mấy bước hóa thành mơ hồ biến mất trong rừng, Hồng Liên không biết từ lúc nào đã ngồi xổm ở bên đường nhặt đá ném tới ném lui, nhìn thấy công tử trở về, lúc này mới mặt mày hớn hở, yên tâm chui vào trong tranh. Thư sinh đương nhiên biết được tiểu tâm tư này, cười kéo qua dây cương, nắm lừa già trở về trong thôn.

Sau đó... Dây cương trong tay trượt xuống, cả lừa già cũng đều ngây người, chạy tới vị trí chuồng lừa nó hay ngủ. Hàng rào tiểu viện lúc đầu đã không còn, phòng ốc tu sửa chỉ có vài bức tường đứng thẳng, khắp nơi đều là gỗ đã chặt thành từng khúc cùng gạch cát đá, không xa Vũ Văn Thác, Lý Tùy An, Khuất Nguyên Phượng nhét chung một chỗ ngủ trên một chiếu rơm, đan chân vào nhau, trên mặt vô cùng bẩn, còn nói mơ, tay kia chà xát miệng mũi, ngủ ngon giấc nồng, một chút không có cảm giác có người đang nhìn bọn hắn.

- Ba tiểu gia hỏa này, không sợ cảm lạnh sao.

Xung quanh không thấy phụ mẫu cùng muội muội, chắc hẳn đã tá túc trong nhà thân thích, Lục Lương Sinh thở dài bóp lấy chỉ quyết, tạo pháp thuật thêm trên chiếu rơm ba người thiếu niên làm ấm người, miễn cho bị nhiễm phong hàn. Lừa già không tìm nơi mình thường ngủ ở đâu, hơi có chút ủy khuất buông thõng đầu, duỗi miệng kéo kéo ống tay áo chủ nhân. Gian riêng trong giá sách, cửa nhỏ két két một tiếng đẩy ra. Đạo Nhân cóc khoanh tay, cũng ngây người, nghiêng đầu nhìn về phía đồ đệ:

- Vi sư đêm nay ngủ chỗ nào?






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch