Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 317: Pháp Trận Tiên Sinh Nhà Ta Không Thể Xông (1)

Chương 317: Pháp Trận Tiên Sinh Nhà Ta Không Thể Xông (1)




- Chúng ta đi về phía nam, Tê Hà Sơn trước mặt này ngoại trừ phong cảnh tú lệ, thật đúng là không nhìn ra có tiên khí gì.

Tướng lĩnh ngồi cưỡi chiến mã màu nâu nhạt nhìn lại vách núi dốc đứng treo ở giữa không trung, rừng hoang rập tạp, thu hồi ánh mắt lại, theo lưng ngựa nhấp nhô, lá giáp trên thân nhẹ vang, phía dưới râu rậm, bờ môi toét ra nụ cười nói:

- Hàn Tướng Quân, ngươi cảm thấy thế nào? Nơi đây nếu như mai phục một quân, chỉ sợ chúng ta chết không có chỗ chôn.

- Ha ha.

- Các ngươi chết là được, ta chỉ bảo hộ Tấn Vương điện hạ.

Ngư Câu La gần đó cũng nghiêng mặt qua nhìn, nở nụ cười, nhìn xem Hàn Cầm Hổ cùng Sử Vạn Tuế đang châm chọc lẫn nhau, họ đều là tướng lĩnh theo Tấn Vương xuôi nam, đánh qua Đột Quyết, diệt qua Bắc Tề, Tây Lương, mặc dù tuổi tác đã hơi lớn một chút, tất cả đều là lão tướng giết ra từ trong huyết hải sa trường, trong lúc nói chuyện lẫn nhau, ngẫu nhiên nhàn hạ như lúc này cũng sẽ đấu võ mồm nói cười.

- Các ngươi nói, Lục tiên sinh trong miệng điện hạ dáng dấp ra sao? Là như Thanh Hà Công, hay là thư sinh văn nhược?

- Hừ, nghe nói là một thư sinh, từng là cống phẩm sĩ Trần triều, nói không chừng mai phục một đội quân ngay ở chỗ này, chờ chúng ta lọt lưới thì sao!

- Ha ha ha, mai phục thì sao, quân tướng Nam Trần, dũng khí không đủ, giết không đã nghiền, nếu như nơi này còn có một nhánh quân, vừa hay để chúng ta giết thống khoái!

Phía trước, Dương Quảng quay đầu nhìn thoáng qua đám tướng quân đang nói cười, trên mặt cũng lộ ra nụ cười, có những tướng quân này, lo gì thiên hạ không nhất thống?

Khi nói chuyện, tuấn mã đang đi lại đột nhiên dừng chân, chuyện xảy ra đột ngột khiến hắn kém chút đập đầu vào trên cổ ngựa.

- Thế nào.....

Lúc Dương Quảng nói câu này, từng thớt ngựa mà thị vệ cưỡi đi xung quanh sau lưng cũng ngừng chân lại, hoảng sợ hí dài, móng ngựa đạp đạp lui về sau, nháy mắt đó, gió mạnh thổi lất phất, đá vụn trên mặt đất quay cuồng, bùn đất tràn ngập giữa không trung bao phủ hơn ngàn người vào bên trong.

Ào ào ——

Rừng hoang hai bên đường núi bỗng nhiên chập chờn mãnh liệt, ngọn cây, đồng cỏ xanh lá, từng mảnh từng mảnh vang vọng, kinh điểu thành đàn bay ra, đen nghịt xoay quanh trên không đỉnh đầu bọn họ.

Ô ——

Một tiếng kèn sừng trâu được thổi vang truyền đến từ đường núi phía trước đội ngũ, làm lão tướng trong quân, vừa nghe đã cảm giác được tiếng kèn lệnh này ẩn chứa tin tức kinh khủng.

- Địch tập!!

Sử Vạn Tuế phóng ngựa chạy vội, rút ra chiến đao bên hông quát to, binh tướng xung quanh đồng thanh chuyển động, cấp tốc kết thành chiến trận, bộ tốt cầm thuẫn lật thuẫn bài đặt xuống mặt đất, cùng nhau oanh một tiếng, bảo hộ Tấn Vương Dương Quảng bên trong trận. Cát bụi bay đầy trong gió, dần dần tản ra, phía trước tầm mắt, một đội quân dày đặc mà chỉnh tề. Đại kỳ chữ "Bạch" bay phần phật, từng chuôi trường thương giương cao, cung nỏ lên dây vang lên tiếng xào xạc, một cỗ chiến xa chen ra khỏi đám người, tướng lĩnh rút ra bảo kiếm rét lạnh từ bao kiếm bên hông, giơ lên cao.

- Gió lên!

Bảo hộ điện hạ!!

Cung thủ cài tên ——

Người trong đội quân la lên, giữa đường núi hẹp dài, hơn ngàn người kéo ra khoảng cách hai ba mươi trượng, Ngư Câu La, Sử Vạn Tuế, Hàn Cầm Hổ mấy người rút binh khí ra, thúc ngựa phóng đi phía trước, có người hô: Bảo hộ điện hạ phía sau!

Thanh Hà Công Dương Tố cũng bảo vệ Dương Quảng ở một bên, nhíu mày nhìn qua chi quân đội không rõ lai lịch ở con đường phía trước, cảm nhận được một luồng linh khí ở trong núi lưu chuyển bốn phía.

Hí hí hí hí.... Hí. ——.

Ngựa lông vàng đốm trắng bất an hí dài, vung lông bờm chở Dương Quảng đi, được thị vệ hộ tống vòng chuyển phương hướng, thiếu niên trên lưng ngựa ghìm chặt dây cương quay đầu, nhìn thấy Dương Tố bên kia còn an ổn ngồi trên lưng ngựa.

Hướng hắn hô:

- Thanh Hà Công vì cái gì còn không đi!

- Điện hạ, không phải kinh hoảng, có thể Lục Lương Sinh bố trí pháp trận ở chỗ này, chỉ là bị sát phạt chi khí của chúng ta kinh động đến mà thôi.

Sĩ tốt chung quanh kết thuẫn trận, Dương Tố trên lưng ngựa giơ tay lên một cái, ánh mắt mọi người ngưng tụ đến.

- Điện hạ có chỗ không biết, Lục đạo hữu am hiểu Huyễn Thuật, trận này đoán chừng cũng là do Huyễn Thuật bày ra...

Hưu ——.

Phương xa có vật phá không bay lên, Dương Tố nhìn hắc ảnh bay tới, ngồi trên lưng ngựa không nhúc nhích, chòm tóc bên mặt dựng đứng lên.

Sau lưng có huyết hoa tung tóe, một tên sĩ tốt che bả vai A một tiếng.

Kêu thảm, ngã ngồi trên mặt đất.

Hắn quay đầu liếc liếc, hừ lạnh một tiếng.

Đây là Huyễn Thuật! Giả! Không phải đau nhức thật sự.

- Nhưng, Thanh Hà Công thật sự đau nhức, đau quá!

Sĩ tốt kia che lấy mũi tên đang đính trên bả vai, máu tươi đang từ khe hở chảy xuống, đem giáp trụ, vạt áo nhuộm đỏ một mảnh.

Dương Tố chậc chậc lưỡi, lông mày lại thêm nhăn, quay mặt lại, thần sắc trở nên nghiêm túc lên.

- Có thể... Ta đã nghĩ lầm.

Bỗng nhiên chuyển đầu ngựa, Giá!

Quát nhẹ, thúc ngựa dời lại mấy trượng, cảm thấy an toàn mới dừng lại, hướng vùng núi lớn này chắp tay, thúc giục pháp lực cho lời nói to rõ trong núi.

- Trường An Dương Tố, cùng Tấn Vương điện hạ bái kiến Tê Hà Sơn Lục Lương Sinh!!

Thanh âm quanh quẩn trong núi, Dương Quảng thẳng tắp lưng, trước ánh mắt nhìn quanh của thị vệ vây quanh, phi điểu vẫn như cũ xoay quanh, hắn không nhìn thấy linh khí pháp quang, đột nhiên một ngọn núi phía trước lấp lóe, gió thổi lất phất bên này ngược lại càng thêm kịch liệt, áo dài tung bay, thổi đến cả trên mặt, hắn vội vàng giơ tay lên che kín mặt mình, hô to: Thanh Hà Công, vì cái gì biến thành như vậy rồi?!

Ách...

Dương Tố cũng không biết tình huống, thanh âm trong gió trở nên có chút mơ hồ không rõ:

- Điện hạ, Lục đạo hữu có thể không ở nhà!

- Rút lui trước đã!.

- Đi không được, chúng ta có thể đã lọt vào bên trong huyễn trận, chỉ có thể phá trận!

Không bao lâu, có tiếng trống trận truyền đến, pháp lực Dương Tố tụ lên hai mắt nhìn lại trong núi, niết lên pháp quyết tìm kiếm vị trí then chốt bài trừ pháp trận.

Đông!

Đông!

Đông!

Lúc này gió lớn, lời nói Dương Tố truyền không đến được phía trước, mấy người Sử Vạn Tuế, Hàn Cầm Hổ, Ngư Câu La chỉ huy quân đội tập kết cũng đem trận thế bày xuống, đối diện, tiếng trống trận một đoạn một đoạn gõ vang, lít nha lít nhít đội ngũ nương tựa như trường long, đè ép từng bước một đi tới, còn có nỏ lớn, trường cung, làm mấy tướng tê cả da đầu.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch