Chương 318: Pháp Trận Tiên Sinh Nhà Ta Không Thể Xông (2)
Dịch: Hám Thiên Tà Thần
Biên: Hám Thiên Tà Thần
-----------------
- Cung nỏ... Ở trong khu vực chật hẹp như vậy làm sao ứng phó... Nếu muốn thì đánh đi, vừa rồi ai nói chưa giết đã tay?
- Đừng nhìn ta!.
- A, các ngươi có thể có cảm thấy, y giáp đối phương có chút khác biệt hay không?
- Đúng đó, y giáp này cũng không phải Trần triều, cũng không nghe nói Trần triều có Đại Tướng họ Bạch, binh mã nơi đây ít nhất có hơn một vạn, không thể nào là hạng người vô danh.
Chư tướng trải qua chiến sự rất nhiều, xem quần áo đối phương, cờ xí lập tức phát hiện chỗ khả nghi, bất quá dưới mắt, mấy tướng cũng không dám khinh thường, lúc này bày xuống quân trận.
Ngư Câu La dùng sức, xách một cây đại đao quay đầu:
- Ta mang trăm người đi dò thám hư thực của đối phương, các ngươi giữ vững nơi này, nếu bất lợi, cũng không cần tới cứu ta, an tâm che chở điện hạ!
- Cẩn thận một chút, bất lợi lập tức trở về!
Sử Vạn Tuế căn dặn một câu, chợt gọi tới lính liên lạc:
- Nhanh đi hỏi dò Thanh Hà Công, bước kế tiếp nên làm như thế nào?!.
- Rõ!.
Lính liên lạc thúc ngựa rời đi, Ngư Câu La đã điểm ra một trăm hai mươi sĩ tốt, xiết chặt chuôi đao, thân đao từ cánh tay giương lên, lớn tiếng hò hét.
- Đi theo ta!.
Gót chân thúc vào bụng ngựa, mang theo hơn trăm tên sĩ tốt có chút sợ hãi bỗng nhiên chạy vội mà ra, lao vào đường núi dài tới một dặm.
Giết!!
Tiếng hét to nghiêm nghị thốt ra trong nháy mắt, khu vực nhỏ hẹp, đảo mắt đã đến, lật qua lật lại trên vó ngựa, Ngư Câu La một tay giơ cao đao:
- Ta chính là Đại Tùy...
Phía trước tầm mắt, tướng lĩnh trên chiến xa kia mặt không biểu tình, vô cùng đơn giản giơ cánh tay lên, mở ra cánh tay gắt gao niết một cái giữa không trung.
Sau đó hắn và bộ tốt dời qua trái phải, lộ ra từng đạo từng đạo thân hình nửa ngồi, cầm trong tay cung nỏ nhắm tới.
Phóng!
Trên chiến xa, tướng lĩnh họ Bạch nắm quyền hét lớn.
Một giây sau, chính là "Ào ào ào" vang vọng, mũi tên lên sẵn trên dây cung, sĩ tốt nâng tay lên, Ngư Câu La cùng hơn trăm sĩ tốt đang lao lên trừng lớn vành mắt, vẻ bất ngờ vẫn còn hiện ở trên mặt.
Đáy mắt phản chiếu một loạt hắc ảnh mang theo thình thịch thình thịch tiếng vọng, đang hướng bọn họ bắn thẳng tới...
Hí hí hí hí.... Hí. ! !.
Chiến mã đứng thẳng người lên, bên trên da thịt, mấy nỏ mũi tên xuyên vào, nghiêng rơi ngã xuống đất, Ngư Câu La phía trên trực tiếp bị lật tung ngã xuống dưới đất, sĩ tốt hai bên trái phải dọc theo công kích trên đường núi trước sau ngã xuống, trên thân đều mang một số mũi tên, té trên mặt đất phát ra tiếng kêu rên.
- Lão Ngư!
- Đừng đi ——.
Hàn Cầm Hổ gấp gáp hô to, Sử Vạn Tuế lôi kéo hắn khuyên can, trong tiếng gió, hắn nhìn Dương Tố phía sau cũng hô to:
- Thanh Hà Công, nhanh nghĩ biện pháp! !.
Từng mặt thuẫn bài đã được chuẩn bị xong, Dương Tố mồ hôi đầy ở trên mặt, giờ phút này hắn đã tìm tới phương pháp bài trừ pháp trận, chỉ bất quá trận này hơi có chút khó hiểu, không chỉ có đại thế sông núi không bàn mà hợp, còn dẫn dắt Thiên Địa Nhân khí.
"Quả nhiên, người đọc sách tu đạo, thật mẹ nó khó đối phó, khắp nơi đều là cong cong thẳng thẳng... ".
Điều động pháp lực rót vào tiết điểm pháp trận, trong lòng cũng oán trách Lục Lương Sinh một trận, ý niệm lóe qua bộ não, trên tay cũng không chậm, cắn nát đầu ngón tay để máu bắn tới giữa không trung, tiêu thất trong không khí.
Trong tai liền nghe tiếng vang rất nhỏ, gió lớn chung quanh ngừng lại.
Xong rồi!.
Dương Tố mừng rỡ trong lòng, trên mặt biểu lộ trang nghiêm, khẽ vuốt cằm nghiêng đầu, nhìn về phía Tấn Vương, vuốt râu gật đầu.
- Pháp trận đã phá, điện hạ hiện tại có thể cùng ta đi qua.
Hô.
Dương Quảng cũng thở dài một hơi, lập tức đến phía trước, hai người lúc này mới đi tới vị trí tiền quân, chỉ thấy phía trước chi quân đội lai lịch không rõ kia dần dần biến mất trong tầm mắt như là bị gió thổi tán đi, hóa thành điểm điểm tinh quang bay đi.
Hơn trăm cái đầu lộ ra trên đất, Ngư Câu La hoảng sợ hướng bọn người Sử Vạn Tuế bên kia hô to:
- Còn đứng ngây đó làm gì, cứu chúng ta ra! Sắp không thở được!
Binh sĩ trúng tên trước đó cũng đều chưa chết, vết thương trên thân đều không có, bất quá vẫn truyền đến đau đớn như cũ làm bọn người ngay cả đi đường đều không đi được, được đồng bạn nâng ngồi vào ven đường nghỉ ngơi.
Thấy cảnh này, Dương Quảng trừng lớn hai mắt, kích động xiết chặt áo bào, mặc dù không hiểu những thứ này, hắn vẫn có thể nhìn ra huyễn trận ẩn chứa sự kinh khủng.
Quả nhiên, đây mới là Tiên pháp của cao nhân, hôm đó trên đường phố Trường An, hắn liền nhìn ra Lục tiên sinh không phải người tu đạo tầm thường có thể so sánh, có thể cầm tiên kiếm trảm yêu trừ ma, còn có thể bày xuống huyễn trận đưa ra ngàn vạn binh mã.
"Không được, hôm nay bản vương nhất định gặp Lục tiên sinh!!".
Bên kia, Ngư Câu La đã bị sĩ tốt nâng trở về, có chút thất vọng cúi đầu chắp tay với Dương Quảng.
- Mạt tướng làm cho điện hạ mất thể diện, còn xin trách phạt.
Trên lưng ngựa, Dương Quảng khoát khoát tay, để hắn đứng dậy, cười nói:
- Không cần như vậy, đối thủ của ngươi có thể là Lục tiên sinh, đạo pháp tu vi cao thâm, chúng ta là người bình thường khẳng định không so kịp.
Ngư Câu La từ dưới đất đứng lên bĩu môi, nguyên bản còn có chút không phục, nhưng cuối cùng không nói ra miệng, quay qua Dương Tố, chắp lên tay.
- Đa tạ Thanh Hà Công kịp thời bài trừ yêu pháp.
Không sao, lúc này pháp trận đã bị phá, Tướng Quân đi phía trước mở đường đi.
Đội ngũ trong núi lần nữa khôi phục, Dương Tố tiếp tục quay lại chỉ huy, đang muốn ra lệnh, nguyên bản gió lớn đã dừng lại lần thứ hai thổi mạnh.
Chân núi ở giữa rừng hoang so với trước đó càng thêm mãnh liệt, đá trên mặt đất cuồn cuộn trực tiếp từ dưới đất bị thổi bay lên đánh vào trên mặt người, chiến mã của kỵ binh bốn phía lẹt xẹt chân hoảng sợ hí lên, nếu không phải bị kỵ sĩ gắt gao giữ chặt dây cương đã sớm quay đầu chạy đi.
- Thanh Hà Công đây là có chuyện gì?
- Đúng đó, yêu pháp không phải đã bị phá rồi sao? !.
Ngư Câu La, Sử Vạn Tuế mấy người bất an gào thét, bị gió thổi mắt nheo lại, không ngừng trấn an ngựa, đến Dương Tố cũng một mặt choáng váng, vừa rồi hắn xác thực phá pháp trận, vì cái gì lại có biến cố như vậy, cả hắn cũng không rõ ràng.
"Chẳng lẽ, bên trong trận còn có pháp trận... ".
Dương Tố nhíu mày suy tư đối sách, bỗng nhiên trong đội ngũ có âm thanh đang kêu: