Một bên, Dương Quảng cùng một đám binh tướng lần theo thanh âm nhìn lại, trên không ngọn ngúi, vô số tảng đá to lớn lăn xuống, lăn đến giữa con đường.
Ánh nắng theo đỉnh núi chiếu tới một thân thể khổng lồ dài ngoằn đè ép đỉnh núi cuồn cuộn du động, đáy mắt mọi người chợt lóe lên, lân phiến có thể so với phòng ốc chiếu đến ánh sáng, theo nó di chuyển mà không ngừng lấp lóe.
Thân dài xoay tròn kéo theo dãy núi phát ra lôi âm ầm ầm, một đoạn thời khắc, đột nhiên dừng lại, trên mặt mọi người hoang mang, trong khoảnh khắc chuyển phương hướng, chỉ thấy thân dài to lớn chậm rãi hướng lên trên, một mực không thấy đầu lúc này mới cao cao nâng lên từ trên một ngọn núi khác, những ánh mắt âm lãnh chiếu xuống mặt đất làm binh sĩ phát run.
A..... Dương Quảng sợ đến kém chút té xuống lưng ngựa, ôm cái cổ ngựa nằm nhoài phía trên đóng chặt con mắt, binh tướng chung quanh, dù là Ngư Câu La, Hàn Cầm Hổ mấy người cũng đều là biểu lộ hoảng sợ.
Thân rắn to lớn ôm lấy ngọn núi, chín cái đầu nâng lên, mỗi một cái đầu đều có biểu lộ khác biệt, ánh mắt như điện, phun lưỡi rắn, quan sát một đám "Sâu kiến " dưới chân núi
Ực.....
Dương Tố nhịn không được nuốt một miếng nước bọt, xiết chặt đạo phục.
- ..... Giả giả, là ảo giác, đây là ảo giác... Không thể sợ!.
‘Lục Lương Sinh..... Lục đạo hữu, ta cũng không phải đi xông trận, có cần phải làm khó ta như thế không.’
Lúc này, trong lòng của hắn cũng kêu khổ.
- Các ngươi là ai, hãy đi nhanh lên đi! Pháp trận của tiên sinh nhà ta, vô cùng lợi hại! Không thể xông loạn!
Đột nhiên vang lên tiếng nói nãi thanh nãi khí của trẻ thơ vang lên ở phía trước một khối sườn đồi không xa.
Ngọn cây chập chờn toả ra ánh sáng xanh nhạt, phía dưới sườn đồi bên cạnh, một tiểu đồng mặc áo trắng tóc bếch hình trái đào, lộ ra một nửa bắp chân ngoài vách núi, nhẹ nhàng lẹt xẹt, bên cạnh còn có một con Hồ ly màu hồng ẩn núp, một thú một đồng cảnh giác nhìn lại đội ngũ phía dưới.
Ánh mắt Dương Tố cưỡng ép dời đi khỏi đỉnh núi, lần theo thanh âm nhìn thấy hài đồng trên vách đá, đưa tay ngăn lại sĩ tốt đang giương cung, đè thấp tiếng nói.
- Tiểu nhi này không tầm thường, các ngươi không thể làm loạn.
Hắn rõ ràng cảm giác được trên người hài đồng có yêu khí, Hồ Ly núp bên cạnh cũng không phải dã thú tầm thường, nghiêng mặt qua, hướng Dương Quảng chắp tay:
- Điện hạ, đợi chút, ta đi qua xem.
Vung lên ống tay áo, thân hình từ lưng ngựa bay vút, bước qua bả vai sĩ tốt phía trước, rơi xuống phía dưới sườn đồi không xa, đứng bên trên một khối đá to ven đường.
Khoảng cách được rút ngắn, nhìn thấy đứa bé kia chải lấy tóc trái đào, hẳn là khoảng ba tuổi, ngữ khí chậm lại, cười nói:.
- Tiểu đồng tử là người phương nào?
- Ta gọi...
Hài đồng nháy nháy mắt, mở ra miệng nhỏ vừa nói hai chữ, nghiêng mặt tới gần Hồng Hồ bên cạnh.
- Mẹ, Minh Nguyệt có thể nói không?
Hồ Ly mõm dài ngoắc ngoắc, không có mở miệng, chỉ là gật đầu.
Nhận được mẫu thân cho phép, hài đồng một lần nữa thẳng người, hướng mặt về phía người râu ngắn kia, mở miệng giòn tan.
- Ta đương nhiên là Đạo Đồng của tiên sinh nhà ta, gọi Minh Nguyệt, các ngươi là ai, mang theo nhiều người như vậy, còn cầm binh khí, muốn vào Tê Hà Sơn?
Dương Tố hiểu tiên sinh trong miệng hài đồng là ai, pháp trận kia có thể tạm thời giao cho đồng tử này trấn giữ.
Xem ra cái mặt mo này của lão phu phải cười làm lành với hài đồng rồi.....
- Vậy xin hỏi Minh Nguyệt Đạo Đồng, tiên sinh nhà của ngươi có trong nhà?
- Các ngươi đi nhanh đi, tiên sinh nhà ta hôm qua đi gặp Thành Hoàng rồi, còn chưa trở về.
- Gặp Thành Hoàng rồi?.
Dương Tố hỏi lời kia cũng muốn moi ra chỗ Lục Lương Sinh, muốn trực tiếp đi qua tìm kiếm, nào có thể đoán được được đi gặp Thành Hoàng, biểu lộ không khỏi sửng sốt một chút.
Mới bao lâu không thấy, Lục Lương Sinh đã có loại thần thông Nguyên Thần Xuất Khiếu này rồi?
Một đám binh tướng chung quanh bị dọa cho phát sợ, đến mức nghe được gặp Thành Hoàng rồi liền một chút phản ứng đều không có, tựa như nên có trạng thái như vậy.
- Vậy tiên sinh bao lâu trở về?.
Dương Tố tự nhiên không cam tâm cứ như vậy trở về, chắp tay hướng đồng tử:
- Chúng ta tới đây để bái kiến.
Bên kia, Minh Nguyệt Hoàn ôm tay nhỏ, nghiêng đầu nhìn xem ngọn cây lay động, suy nghĩ chốc lát:
- Ta cũng không biết, lúc tiên sinh rời đi cũng không nói qua bao lâu sẽ trở về, có thể đi rất lâu, cũng có khả năng hai ba ngày, bất quá các ngươi nhiều người như vậy cũng không thể vào, Minh Nguyệt cũng không cho các ngươi vào.
Tiểu nhân chỉ ngón tay về phía cự vật ở đỉnh núi phương xa, dương dương cái cằm nhỏ.
- Nếu không, ta sẽ để cho nó làm thịt các ngươi.
- Cái này...
Dương Tố nhất thời nghẹn lời, hắn cũng không có khả năng so đo với một hài đồng ba tuổi, nhíu mày suy tư một phen, từ trong tay áo lấy ra một vật, để xuống nham thạch dưới chân.
- Nếu tiên sinh trở về, có thể đem vật này chuyển tới tay hắn, hắn tự sẽ biết được.
Nói xong, không còn cùng đồng tử kia dây dưa tiếp, trở lại bên trong quân trận, cùng Dương Quảng và chư tướng thương nghị một phen, tạm thời lui về Phú Thủy Huyện một hai ngày.
- Cũng đành phải như thế rồi.
Dương Quảng nhìn lại hình dáng sơn thôn cuối cùng phía xa, thở dài, kéo dây cương, mang theo đội ngũ quay đầu, dọc theo đường núi trở về Phú Thủy Huyện.
Bụi mù lan tràn đi xa đường núi, Minh Nguyệt đọc lấy pháp quyết Lục Lương Sinh dạy, đem huyễn trận thu hồi, hắn hôm nay kỳ thật vừa lúc đi tiểu tuyền sơn thăm hỏi mẫu thân, mới đụng tới một màn này, nếu như là trong Lục gia thôn, có thể cũng không kịp thu tay lại.
Nhìn sắc trời một chút, cũng không còn sớm, chuyển cái đầu nhỏ nhìn về phía mẫu thân.
- Mẫu, không còn sớm nữa, Minh Nguyệt về trong thôn trước, tránh tiên sinh quay lại tìm không thấy ta.
Yên Chi hóa thành hình người, nhẹ nhàng ôm chầm nhi tử, mặt dán vào mặt vuốt ve, lúc này mới có chút không bỏ tách ra, trên mặt mỉm cười.
- Ừm, thời gian cũng không sớm, vậy liền nhanh chút trở về đi.