Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 320: Biện Pháp Là Có

Chương 320: Biện Pháp Là Có




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Đem nhi tử đưa đến dưới chân núi, Minh Nguyệt đi ra mấy bước quay đầu quơ quơ tay nhỏ:

- Mẫu thân, ngày khác rảnh rỗi, Minh Nguyệt sẽ đến trên núi thăm người, đến lúc đó mang cho người đồ ăn ngon.

Nói xong, chân chạy chậm nhún nhảy trở về trong thôn, thỉnh thoảng còn quay đầu phất tay, làm cho Yên Chi cười khẽ quát tháo vài câu:

- Cẩn thận một chút!

- Nhìn xem đường, coi chừng vấp.

- Ngày khác mẫu thân tới thăm ngươi các loại nói.

Chờ thân ảnh nhỏ bé của nhi tử tiêu thất tại cửa thôn, thân nàng mới chùn xuống, biến làm Hồ Ly nhảy vào sơn lâm.

...

- Đại sư huynh, nên thu sạp rồi!

Vào thôn Minh Nguyệt nhún nhảy một cái, lên tiếng chào hỏi Vương Bán Hạt ở bày quầy bán hàng đoán mệnh không xa ở cửa thôn, chân mở ra, nhanh chóng chạy về tiểu viện, vốn muốn tìm Vũ Văn Thác, Lý Tùy An, Khuất Nguyên Phượng ba người thiếu niên chơi đùa, dù sao tiên sinh hiện tại cũng còn chưa có trở lại.

- Nhị sư huynh, Tam sư huynh, chúng ta tới...

Tiến vào cửa viện liền thấy ba thiếu niên quy quy củ củ ngồi trên băng ghế đá, nằm ở bàn đá chuyên tâm viết sách điển tịch chú giải, bên trong chuồng lừa, nhiều hơn một đầu lừa già phủ phục, thong thả nhai lấy cỏ khô.

Minh Nguyệt lập tức nuốt xuống lời nói, phanh bước chân lại đứng thẳng tắp, nhìn lại bóng lưng dưới mái hiên, nhu thuận kêu lên:

- Tiên sinh.

- Đi gặp mẫu thân?

Lục Lương Sinh cũng vừa trở về, hắn không có đi quan đạo, mà trực tiếp cưỡi lừa già trèo đèo lội suối, một đường thẳng trở lại Tê Hà Sơn, như thế càng nhanh thêm một phần.

Trong khi Minh Nguyệt ‘Vâng’ một tiếng trả lời, hắn vào nhà đem mảnh lá cây xanh nhạt trong tay đặt trên bàn đọc sách, duỗi ra ngón tay lay lay Đạo Nhân cóc đang nằm ngáy o o.

- Sư phụ, tỉnh lại, theo ta lên núi một chuyến.

Con cóc nửa ngủ nửa tỉnh còn không có lấy lại tinh thần, thân thể nhẹ nhàng lên cao, liền bị đồ đệ đặt lên trên bả vai, kém chút không có nắm vững, tuột xuống.

- Chết tiệt..... Lão phu vừa mơ tới..... Ách..... Mơ tới cái gì nhỉ?

Cửa ra vào, Minh Nguyệt đi tới, giơ cánh tay lên, mở ra lòng bàn tay có một viên Ngọc Bội.

- Tiên sinh, vừa mới có người cho, còn mang theo thật nhiều người tới, bất quá đều bị Minh Nguyệt tống cổ rồi, lợi hại không?

- Lợi hại.

Lục Lương Sinh vỗ vỗ cái đầu nhỏ, cầm qua viên Ngọc Bội kia, không cần Minh Nguyệt giải thích, từ phía trên lưu chuyển pháp lực, hắn có thể cảm giác được tin tức đối phương lưu tại trong ngọc bội

"Dương Tố không đi công thành chiếm đất, chạy Tê Hà Sơn tới làm cái gì? Phụng ý tứ Dương Kiên, mời ta làm Quốc Sư?".

Sau đó vỗ nhẹ đầu Minh Nguyệt, nói câu:

- Đi chơi đi.

Sau khi ra khỏi phòng, ba thiếu niên bên kia rướn cổ lên trông lại, Lý Tùy An gặp Minh Nguyệt chạy đi, nhỏ giọng hỏi:.

- Sư phụ, vậy chúng ta thì sao?.

Trả lời hắn là một bàn tay đập vào đỉnh đầu, quay lại trên bàn nhìn thấy Vũ Văn Thác, Khuất Nguyên Phượng cười hắc hắc ra tiếng.

Lục Lương Sinh đi qua bọn người, bên mặt nhẹ nói một câu:

- Tiếp tục viết!.

Hắn đi ra cửa viện, đi hướng Tê Hà Sơn.

Tà dương từ phía tây đỉnh núi theo đến, kéo bóng nghiêng của hắn nghiêng xẹt qua núi đá, rừng cây, sườn đồi bên ngoài biển mây cuồn cuộn, cây tùng già nhẹ lay động bay loạn, vũ động pha tạp vào trong, một vệt bóng hình xinh đẹp, tóc đen phiêu đãng, Hồng Liên đứng tại phía trước nhà tranh, nhìn xem Lục Lương Sinh đi tới, trên mặt hiện ra nụ cười, chậm rãi cúi chào một lễ.

- Công tử.

Nàng nhẹ giọng nói một tiếng.

Nhìn lướt qua ánh mắt nàng, Lục Lương Sinh đưa tay kéo đi, đẩy cửa đi vào trong phòng, lôi kéo ngồi vào mép giường, trầm mặc chốc lát, đem lần này đi Thiên Trị Thành Hoàng cùng Chu Du chuyện nói một phen kể cho nàng nghe.

- Có thể, không có cách nào cho ngươi đầu thai, bất quá còn có một loại phương pháp, có thể thử một lần, nhưng có chút nguy hiểm, Hồng Liên, ngươi nguyện ý không?

Một bên, cảm thụ được tay nam nhân ấm áp, Hồng Liên mấp máy môi, hai má hiện ra lúm đồng tiền đẹp mắt.

- Thiếp thân tin công tử.

Trên bàn sách, Đạo Nhân cóc nhìn xem đồ đệ cùng tiểu nữ quỷ đối mặt, cái đầu nghệch ra, chớp chớp mắt cóc, không rõ có ý tứ gì.

Từng mảnh xanh nhạt bên trên nhà tranh nhẹ lay động, trong phòng hoàn toàn yên tĩnh.

Đèn đuốc vàng ấm, nhìn xem nụ cười trên mặt Hồng Liên, Lục Lương Sinh đưa tay nắm chặt tay nàng, bóc ra hung thần ác hồn, cũng không phải là chuyện dễ, trong đó có thể sẽ xuất hiện hung hiểm, hắn cũng không rõ ràng.

Bất quá Hồng Liên đã lựa chọn tin tưởng hắn, vô luận như thế nào đều sẽ đi thử một chút, lúc này, cho Hồng Liên một chút lòng tin, chỉ có thể tạm thời nói một ít lời trấn an.

- Thành Hoàng Chu Du sẽ không gạt ta, nếu như không sai, bóc ra hung hồn, lập miếu cung phụng, có hi vọng tạo nên pháp thân, lại giả linh lấy cành nói không chừng có thể tái tạo thân hình.

Cảm nhận được trong lòng bàn tay Lục Lương Sinh truyền đến ấm áp, Nhiếp Hồng Liên nhìn hắn không nói gì, buông xuống một tay khác, nhịn không được cũng đưa tới, một tiếng ho nhẹ từ trên bàn bên kia vang lên, Hồng Liên liền rụt tay về, mặt... Lướt qua một bên.

Con cóc nắm màng đặt ở bên miệng ho hai tiếng, mắt cóc qua lại nhìn lấy một người một quỷ đối diện, trong lòng đã sớm mắng to.

‘Tên đồ đệ chết giẫm, quấy rầy mộng đẹp của lão phu, kêu đến đây xem hai người các ngươi tình tứ sao?".

Hắn nhảy đến mép bàn ngồi xếp bằng xuống:

- Lương Sinh à, lập miếu cung phụng, mặc dù ổn thỏa, hiệu quả khả thi rất dài, vi sư nơi này ngược lại có một cái biện pháp có thể thử một lần.

Lục Lương Sinh buông tay nữ quỷ ra, ngồi thẳng người, ánh mắt bán tín bán nghi nhìn lại sư phụ bình chân như vại của mình.

- Thật?.

Nghe được con cóc nói câu này, Hồng Liên bên kia cũng kích động lên, đứng dậy hướng chỗ Đạo Nhân cóc thi lễ.

- Sư phụ cóc, người thật có biện pháp để cho ta tái tạo nhục thân?.

- Hừ, lời nói của lão phu, há có thể là giả.

Bên kia, Đạo Nhân cóc mở ra một mắt cóc, mắt nhìn nữ quỷ, từ mép bàn đứng lên, đi đến song cửa, ánh trăng thanh lãnh, nhìn thấy cả gian tiểu viện.

- Pháp này giản đơn mà trực tiếp, vi sư vừa hiểu sơ ảo diệu trong đó, bất quá, cần tám cỗ thân thể của nữ tử, lấy huyết nhục hiến tế.

- Cấn Thổ Chi vị liền âm mộc sinh môn, lúc này đang vào xuân, mấy ngày nữa chính là Kinh Trập, thích hợp thi pháp.... Ộp.

Lời nói ngừng lại, không khỏi nhớ tới nữ nhân trong mộ bên trong Kỳ Sơn kia.

- .... Nếu như lúc trước lão phu sớm tìm được pháp này liền tốt.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch