Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 321: Mời lên Tê Hà Sơn

Chương 321: Mời lên Tê Hà Sơn




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Đèn đuốc chập chờn, Lục Lương Sinh trầm mặc xuống, tay đột nhiên bị Hồng Liên nắm chặt, nàng cười nói:

- Nếu để một mình ta được sinh, ngược lại hại tám nữ tử vô tội, thiếp thân sống cũng không hài lòng, huống chi ban đầu thời gian ở Trần gia hóa thành lệ quỷ, liền đã giết mấy người vô tội....

- Ngày đó hóa thành lệ quỷ, ngươi bị thù hận điều kiển, cũng không phải là bản tâm.

Trầm mặc chốc lát, Lục Lương Sinh vỗ vỗ tay nàng:

- Yên tâm, ta sẽ không làm sự tình như thế.

Trên bàn sách, con cóc liếc một chút, hừ hừ, chuyển thân ôm lấy chén nước ùng ục ục uống một ngụm, dễ chịu chen chân vào ngồi xuống.

- Vậy vi sư cũng không cách nào, cứ như vậy cũng rất tốt, không có việc gì thì hát cho lão phu điệu hát dân gian, nếu như không có tiểu nữ quỷ như ngươi, sau này đi xa, ngược lại trở nên tịch mịch.

Hồng Liên che miệng cười khẽ một cái:

- Sư phụ lúc này mới muốn Hồng Liên tùy ý hát khúc.

Một bên, Lục Lương Sinh bỗng nhiên đứng dậy, đẩy ra cửa phòng đi đến bên ngoài, sư phụ nơi này đã không có những biện pháp khác, vậy cũng chỉ có thể y theo Thành Hoàng nói như thế, dù sao âm hồn luôn có lúc tán, dù hắn dùng linh khí tẩm bổ, thời gian dài, cũng sẽ bị Âm Soa tới cửa chất vấn

"Vẻn vẹn giống như Phổ Độ Từ Hàng vẫn còn đơn giản, khó khăn là lúc muốn bóc ra ác hồn của Hồng Liên, một người thi pháp, sợ có khiếm khuyết, sư phụ là yêu tu phương diện này có thể có khiếm khuyết, ta bên này có lão Tôn có thể giúp một tay, vừa rồi Dương Tố cũng tìm đến, hắn có thể cũng hiểu một phần phương diện này.

Đi chỉ chốc lát bất tri bất giác đi tới phía dưới cây tùng già đang đứng, nhìn lại sườn đồi màu đen bên trong cuồn cuộn biển mây, trong tay một viên Ngọc Bội lật qua lật lại, chính là trước đó Minh Nguyệt cho hắn.

Ngón tay Lục Lương Sinh xiết chặt, kích thích pháp lực quán chú đi vào, lập tức pháp trận chung quanh đỉnh núi vận chuyển linh khí đánh tới, búi tóc đều trong gió phiêu tán.

Có pháp trận linh lực ở Tê Hà Sơn, cách không truyền âm cùng khoảng cách mấy chục dặm bên ngoài Phú Thủy Huyện cũng không phải việc khó.

Người bình thường không cách nào trông thấy linh khí dũng động, dẫn ra một đầu tuyến kéo dài đến lưng núi, chớp mắt bay đi trong đêm tối lọt vào lốm đốm lấm tấm đèn đuốc trong thành trì.

Bang! Bang bang!.

Đêm khuya phố dài có một lớp hơi nước mỏng manh cuồn cuộn trên mặt đất, trên cổ phu canh cắm vào đèn lồng lung la lung lay tới gõ cái mõ vừa đi vừa một bên kêu to.

- Trời tối người yên, cẩn thận củi lửa, đóng cửa sổ đề phòng đạo tặc, vương sinh sát vách!!

Bang bang!.

Đi qua đầu phố, thanh âm vừa dứt, một trận gió từ trên đầu của hắn đi qua, thổi một cái làm hắn lảo đảo ngã tới trên mặt đất, mảnh ngói hai bên phòng xá ào ào ào rung động.

Huyện nha hậu viện, đèn đuốc vàng ấm chiếu rọi hai bóng người trong phòng in lên song cửa, Dương Tố đang ngồi đối diện Dương Quảng nói chuyện, phần lớn liên quan tới Tê Hà Sơn Lục Lương Sinh, trong đó cũng có nói đến nam chinh Trần triều hoàn thành.

- Sau trận chiến này, điện hạ trước mặt bệ hạ thận trọng nói chuyện hành động, cầm công mà không kiêu...

- Bản vương không muốn cùng huynh trưởng đoạt Thái Tử chi vị.

- Điện hạ thông minh, thế nào đến lúc này lại hồ đồ, Thái Tử mặc dù nhân hậu, nhưng nếu muốn làm Hoàng Đế...

Dương Tố có chút yêu thích vị điện hạ từ nhỏ cơ linh này, sự tình Tấn Vương lần trước, tăng thêm lần này lãnh binh xuôi nam, cùng tướng lĩnh trong quân có chút ăn ý, tương lai chưa hẳn không có cơ hội trèo lên đại bảo.

- Trở về, điện hạ nhớ trước cùng tướng lĩnh trong quân thân cận một chút....

Lúc này, hắn đột nhiên dừng lại, trước ánh mắt nghi hoặc của Dương Quảng, đứng dậy kéo ra cửa phòng đi ra ngoài.

- Tộc thúc, thế nào? Trong viện có cái gì không ổn?

Dương Quảng hỏi xong, đi theo ra tới, trong thanh âm, Dương Tố đứng dưới mái hiên mơn trớn râu dài dưới cằm, giơ tay lên đánh gãy vị Tấn Vương này.

- Là Lục Lương Sinh.

- Lục tiên sinh?.

Nghe được cái tên này, Dương Quảng vội vàng đi đến bên cạnh tộc thúc, mở to hai mắt ngẩng đầu nhìn lại bầu trời đêm trong viện, ánh mắt đảo qua bốn phía, cái gì cũng không có.

- Lục tiên sinh ở đâu?

Một bên Dương Tố không có trả lời hắn, mà giơ tay lên, hướng bầu trời đêm chắp tay, râu dài dưới cằm run run.

- Lục đạo hữu từ khi chia tay đến giờ không có vấn đề gì chứ.

...

Bên trên Tê Hà Sơn, Lục Lương Sinh cầm viên ngọc, trên mặt cũng có nụ cười, nhìn qua biển mây bên ngoài sườn đồi, âm thanh nhẹ trả lời:

- Đêm qua đi một chuyến Thiên Trị Thành Hoàng, buổi chiều hôm nay mới miễn cưỡng chạy về, để Thanh Hà Công đợi lâu.

Không có vật gì cản trở, chốc lát truyền về âm thanh của Dương Tố.

- Đó là do ta không đến đúng lúc, bất quá Lục đạo hữu đã quay lại Tê Hà Sơn, vậy sáng sớm ngày mai, ta cùng Tấn Vương điện hạ lại đến tiếp, đạo hữu có ý kiến gì không?

- Tự nhiên là tốt, vừa hay ta cũng có một chuyện cần Thanh Hà Công hỗ trợ.

- Vậy ngày mai Tê Hà Sơn gặp.

Linh khí như sợi tơ từ bầu trời đêm tách ra, Dương Tố thu tay lại, trên mặt cười mỉm quay lại, nhìn về phía Tấn Vương một bên trợn mắt hốc mồm.

- Điện hạ, Lục Lương Sinh đã quay lại Tê Hà Sơn, mời chúng ta ngày mai bái phỏng.

- Như thế rất tốt.

Dương Quảng nắm chắc quả đấm, có chút kích động nắm ngón tay đến trắng bệch.

- Vừa rồi Thanh Hà Công như thế nào cùng Lục tiên sinh nói chuyện?

Nói đến đây, Dương Tố khẽ vuốt cằm vuốt râu, nở nụ cười.

- Điện hạ, đây là truyền âm chi thuật, bất quá cũng không phải người có tu vi thấp có thể làm được, điện hạ mau mau đi nghỉ ngơi, sáng sớm ngày mai, chúng ta cũng chỉ mang thị vệ đi qua, nếu không lại phải kinh động pháp trận trong núi.

Rất có vẻ phong phạm cao nhân tu hành căn dặn một phen, cười mỉm xoay người lại gian sương phòng kia của mình, chỉ lưu Dương Quảng một người còn nhìn chằm chằm bầu trời đêm nghiêng đầu nghĩ đến việc thế nào làm được.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch