Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 322: Quen Biết

Chương 322: Quen Biết




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Sáng sớm hôm sau, hai người dậy thật sớm, chỉ dẫn theo hai mươi thị vệ, cùng tướng lĩnh thị vệ Ngư Câu La, khoái mã ra khỏi thành chạy tới Tê Hà Sơn, không giống hôm qua phát động pháp trận trên đường núi, lại không có dị tượng phát sinh, bất quá có một con lừa ngăn tại giữa đường, vung lấy đuôi trọc, bản thân ở nơi đó tản bộ.

Trêu đến Ngư Câu La kém chút muốn rút đao bổ nó, cũng may Dương Tố phản ứng nhanh, đè tay hắn lại, trong chớp mắt, đầu lừa già hóa thành một đạo tàn ảnh mang theo điện quang xanh trắng đi trên núi, Ngư Câu La kinh sợ đều cầm đao không vững.

Dương Tố buông ra tay hắn, vuốt râu thúc ngựa tiếp tục tiến lên.

- Trông thấy gia súc bình thường nơi đây đều không được lỗ mãng, nếu như gây họa đến điện hạ, lão phu cho ngươi sống không bằng chết.



Khí trời vào xuân ngập tràn đồng ruộng, ể hài đồng chân trần ngồi tại bờ ruộng nặn tượng đất, ngẫu nhiên nhìn xa một chút, phụ mẫu hài đồng lớn tiếng quát lớn, ngoan ngoãn trở về, xóa đi vết mồ hôi trên trán, đội ngũ một nhóm hơn hai mươi người từ con đường dưới chân núi vào đường đất trong thôn.

- Những người này là ai vậy, không giống tiểu thương đến mua cá.

- Ôi, ngươi xem trên thân bọn người này còn có binh khí!.

- Đám người này hình như…

- Nhị Ngưu, nhanh đi nói cho bọn người Lục Phán có người ngoài đến trong thôn.

Bốn phía trong ruộng, người Lục gia thôn, Bắc Thôn từng người cảnh giác nhìn quanh, có người từ trong ruộng đi lên, chân trần dọc theo bờ ruộng chạy lên đường đất nhanh chóng tiến vào trong thôn.

- Phán thúc, lại có người mang theo binh khí đến Lục gia thôn.

Tám người đang rèn luyện thân thể, buông xuống tạ đá, cối xay chậm rãi xoay người, cánh tay kéo căng bắp thịt ở ngực phồng lên, Lục Phán bẻ bẻ cổ, nhìn bảy huynh đệ bên cạnh mình.

- Đi ra xem một chút.

Cũng phân phó Nhị Ngưu đi cáo tri cho Lương Sinh, liền đem tảng đá trong tay ném một cái, bình một tiếng đập xuống đất, vỗ vỗ tro bụi bên trên tay, tám người hợp thành một loạt, long hành hổ bộ đi đến cửa thôn.

Xa xa, đường đất cửa thôn, bụi mù tung bay, lao vùn vụt tới.

- Người đến, xuống ngựa!!.

Lục Phán đứng ở giữa bảy người hét lớn một tiếng, thanh âm hùng hồn to rõ, cả kinh một nhóm ngựa hí hí dài, người cưỡi chiến mã nhao nhao trì hoãn tốc độ.

Xuy!.

Dương Tố nắm chắc dây cương, dừng ngựa, nhìn thấy cửa thôn xếp thành một hàng nhiều người, chắp lên tay:

- Tại hạ Dương Tố, được Tê Hà Sơn Lục Lương Sinh mời, đặc biệt chạy đến.

- Có phải hay không, đợi Lương Sinh xác nhận sau lại nói.

Từ lần trước ba con Ngô Công Yêu Quái chạy tới, kém chút xông vào trong thôn, Lục gia thôn, nếu không phải thôn nhân dẫn đường, ngoại nhân không thể đi vào, đem hết thảy nguy hiểm đều giam lại ở ngoài thôn.

Trong đội ngũ hơn hai mươi người, Ngư Câu La tính khí nóng nảy, tung người xuống ngựa đi đến phía trước một đoạn, mắt hổ trừng trừng:

- Làm càn, cũng biết chúng ta là ai?!.

- Quản các ngươi là ai, ở chỗ này chờ!

Bảy người sau lưng Lục Phán cũng nhao nhao kêu lên.

- Các ngươi!.

Ngư Câu La gấp rống to, trước đó đầu lừa già kia cho hắn ký ức vẫn còn mới mẻ, không thể trêu vào, vậy mà còn không thể trêu vào một đám sơn dân?

Hắn không dám lỗ mãng, bước ra nửa bước, tay cầm chuôi đao, mấy người Lục Phán đối diện cũng không khiếp nhược, tiến lên một bước, trong miệng "Ha!" một tiếng, bắp thịt phồng lên, kéo căng da đồng, giật lắc một cái.

- Không được vô lễ!.

Dương Quảng thấy sự tình bức gấp, ngồi trên lưng ngựa mở miệng đồng thời cũng có âm thanh từ trong thôn vang lên:

- Phán thúc, để bọn họ vào đi.

Nghe được âm thanh này, tám người trước cửa thôn nhìn cũng không nhìn sau lưng, thối lui trái phải nhường ra một con đường, chỉ thấy một thư sinh áo xanh bạch bào từ trong thôn đang đi tới, bên cạnh còn có một lão già chống quải trượng, râu tóc lốm đốm, một đôi mắt tan thương vô thần nửa khép, như là cổ giếng thâm u

- Trên mặt cao thâm mạt trắc lộ ra nụ cười.

- Sư phụ, loại chuyện nhỏ nhặt này, không cần người ra tới, Thừa Ân liền tống cổ bọn họ.

- Là vi sư mời đến, tự nhiên không thể mất lễ nghĩa.

Lục Lương Sinh cười trả lời một câu, cùng Vương Thừa Ân chậm rãi đến gần cửa thôn, nhìn thấy người tới, trên mặt lộ ra mỉm cười, tay áo rộng tung ra, chắp tay chào, đại đồ đệ ở một bên thính giác nhạy cảm, nghe được, tiếng tay áo rộng phủ động, cũng đi theo chắp lên tay, không thể chậm hơn so với sư phụ.

Ánh mắt Ngư Câu La trực tiếp xẹt qua thanh niên thư sinh hào hoa phong nhã, rơi vào trên thân lão giả áo xám.

"Gia hỏa này chính là Lục Lương Sinh? Nhìn qua ngược lại có cỗ tiên phong đạo cốt.

Hắn đang nghĩ trong đầu, Tấn Vương Dương Quảng ngày đó ở trên phố dài xa xa gặp qua, hắn có thể phân biệt ra được thân hình quen thuộc, không cần Dương Tố giới thiệu, nhanh chóng lật xuống lưng ngựa, chắp tay hoàn lễ.

- Dương Quảng, gặp qua Lục tiên sinh.

Thị vệ bốn phía cùng nhau xuống ngựa, hướng cửa thôn chắp tay khom người, Ngư Câu La không dám thất lễ, cũng không có chú ý tới tư thái đám người, chắp tay cúi đầu với lão đầu bên kia bái xuống.

- Người trẻ tuổi mới là Lương Sinh nhà ta.

Lục Phán bảo vệ ở một bên thấy hắn bái lão già, nhỏ giọng nhắc nhở một câu, bên kia, Ngư Câu La hơi hơi ngửa mặt lên, sửng sốt một chút, hướng phía sau liếc một cái, chỗ chắp tay nhanh chóng lệch đi, hướng đến thư sinh.

- Tấn Vương điện hạ, Thanh Hà Công không cần đa lễ.

Lục Lương Sinh cười nói, đưa tay lên hướng vào bên trong làm một tư thế "Mời" mời hai người vào thôn, mà thị vệ và Ngư Câu La thì cùng nhau lưu tại cửa thôn phơi nắng.

Hôm nay trong nhà có Tấn Vương ghé thăm, Lý Kim Hoa, Lục Lão Thạch đứng bên trong nhà bếp, xuyên thấu qua cánh cửa khe hở hướng ra phía ngoài vụng trộm nhìn quanh, mặc dù nhi tử là người tu đạo, nhưng họ làm dân chúng cả một đời thấp cổ bé họng, nhìn thấy nhân vật như vậy, chung quy là có chút khẩn trương.

Ken két...

Phu nhân đá một con gà mái hoa râm đang thò đầu ra nhìn qua khe cửa bay ra ngoài, xiết chặt góc áo trượng phu, nhìn thấy bên ngoài, thấp giọng nói:.

- Tấn Vương này thật trẻ tuổi, so với Lương Sinh nhà ta còn nhỏ hơn, ngươi nói bọn người đó tới làm gì?.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch