Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 323: Liệt hồn

Chương 323: Liệt hồn




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Lục Lão Thạch nửa ngày nghẹn không ra một cái rắm, ngược lại ngồi xổm ở phía dưới liếc trộm Lục Tiểu Tiêm đang kéo ống quần mẫu thân

- Có thể tìm ca ca đi làm quan hay không, không thì tự mình chạy tới làm cái gì?.

- Tiểu Tiêm nói có chút đạo lý....

Phu nhân nhẹ gật đầu, ánh mắt liếc trộm xuyên thấu qua khe cửa. Trong tiểu viện, quầng sáng rơi vào bả vai, ngọn cây rậm rạp sàn sạt nhẹ vang lên, Lục Lương Sinh sử bút, một bầu rượu từ bàn đá đột nhiên hiện ra.

Ngọc dịch phát ra mùi rượu đem ba cái chén rượu rót đầy, đẩy lên trước mặt đối phương, Lục Lương Sinh để bầu rượu xuống, nâng chén cùng Dương Quảng, Dương Tố khẽ chạm.

- Không biết điện hạ cùng Thanh Hà Công đến Tê Hà Sơn có chuyện gì?.

Dương Quảng dừng chén rượu bên miệng, nhìn Lục tiên sinh đối diện, trên mặt hiện ra nụ cười.

- Dương Quảng lần này là nam chinh thống soái, một đường ước thúc binh tướng thiện đãi tù binh, không làm nhiễu dân, bây giờ quốc đô Trần triều - Thiên Trị đã khắc, có thể Trần triều quốc thổ còn cần phí chút thời gian mới có thể xung hết toàn bộ vào công.

- Dương Quảng lần này tới, kỳ thật muốn mời tiên sinh xuất sơn tương trợ, có tiên sinh đứng ra, tất nhiên sẽ có người bắt chước, đây là biện pháp tốt nhất làm cho mảnh đất Nam Trần này nhanh chóng hồi phục.

Một bên khác, Dương Tố vuốt râu khẽ gật đầu, lại không nói gì, mà nhìn xem Lục Lương Sinh đối diện.

Bên kia, Lục Lương Sinh khẽ cười một tiếng, buông xuống chén ngọn:

- Điện hạ nâng đỡ rồi, Lục Lương Sinh không danh không tiếng, để người khác bắt chước quy hàng, bất quá ta có tiến cử một người, điện hạ không ngại ở trên người hắn thử một chút, người này ngày xưa là Lại Bộ Thượng Thư Trần triều, lại có công nâng đỡ thái tử nhỏ tuổi đăng cơ xưng đế, một khi điện hạ để hắn đầu nhập Đại Tùy, so sánh với ta thì càng hữu hiệu hơn.

Dương Quảng sửng sốt một chút, thân thể hướng phía trước hơi nghiêng, bờ môi mở ra còn muốn nói tiếp:

- Lục tiên sinh...

Bên cạnh, Dương Tố đặt chén rượu xuống, cười lên, mở miệng chen vào chặn ngang lời nói của hắn.

- Đúng rồi, Lục đạo hữu không biết hôm qua truyền âm có chuyện gì quan trọng muốn nói.

- Nơi đây không tiện nói, Thanh Hà Công đi theo ta.

Lục Lương Sinh đứng dậy hướng Dương Quảng chắp tay:

- Điện hạ ở chỗ này đợi chút.

- Tiên sinh xin cứ tự nhiên.

Nguyên bản còn có rất nhiều lời muốn nói, đột nhiên bị tộc thúc đánh gãy, Dương Quảng chỉ đành chờ thời điểm khác, đứng dậy nhìn xem hai người đi ra tiểu viện, hơi có chút khổ não ngồi trở lại băng ghế đá, nhìn lại lão thụ trên đỉnh đầu nhẹ nhàng lay động cành lá.

"Nên như thế nào để Lục tiên sinh xuất sơn..... Chẳng lẽ thành ý bản vương còn chưa đủ?"

Trong lúc suy tư, Lục Lương Sinh mời Dương Tố dùng đến Súc Địa Thành Thốn đi tới thôn tây bên trên Tê Hà Sơn, hai người sóng vai mà đi, đi ngang qua nhìn thấy cây cối buộc dây đỏ, hắn lộ ra vẻ nghi hoặc, Lục Lương Sinh cười lên, cũng không che giấu thân phận lúc trước.

- Những dây thừng phai màu này là ta lúc đầu thắt ở phía trên, để tránh lúc lạc đường dùng, khi đó Lục Lương Sinh chỉ là một thiếu niên bình thường trong thôn, nếu không phải gặp sư phụ ta, há có thể có hiện tại như vậy...

Nhìn thấy nhà tranh phía trước, trong tiểu viện còn có ba thiếu niên vùi đầu làm gì đó, lời nói hắn tiếp tục:

- Mời Thanh Hà Công tới, kỳ thật cũng là một sự kiện, không biết Thanh Hà Công có thuật bóc ra ác hồn hay không?

Gần gần xa xa, tiếng đọc sách vang vang truyền đến, Dương Tố đang muốn trả lời, ánh mắt nhìn lại trong tiểu viện, bên mặt một thiếu niên, ánh mắt của hắn ngưng lại, sau đó trừng to.

"Vũ Văn Thác..... Tại sao lại ở chỗ này?!"

- Thanh Hà Công?

Lục Lương Sinh dừng bước lại, nghiêng mặt nhìn qua đối phương, người sau nhanh chóng lấy lại tinh thần, cười tiếp tục bước chân, đi cùng qua hàng rào tiểu viện bên kia.

- Không ngờ Lục đạo hữu lại nhận tận ba đệ tử, quả thực khiến ta phải bất ngờ.

- Đều là hài tử không có nhà, nhận về giáo dưỡng cũng là một loại tu hành.

Lục Lương Sinh buông tay mời đối phương vào, trước hết để cho hắn đi vào trong nội viện, khi đi ngang qua ba người Lý Tùy An động viên một phen, sau đó cùng Dương Tố đi vào nhà tranh. Dọn dẹp vài cuốn sách trên bàn để qua một bên, cầm Đạo Nhân cóc đang cuộn tròn phơi nắng dưới song cửa trong tay thả vào trên giá sách.

- Cái nhà tranh này chính là lúc tâm huyết ta dâng trào mà tạo ra, khiến Thanh Hà Công phải chê cười rồi.

Thu tầm mắt nhìn thân ảnh thiếu niên đang vùi đầu trong nội viện kia lại, Dương Tố tùy ý ngồi xuống một ghế gỗ, khoát tay áo:

- Không có gì đáng ngại, người tu đạo tùy hành thoải mái, trong phòng có chút lộn xộn cũng là thường tình.

Để tay lên đầu gối, ánh mắt đảo qua trong phòng, con cóc bị thả trong giá sách đang nâng lên màng cóc chạm rãi bò ra.

Bình một tiếng ngã trên mặt đất, chật vật bò dậy, giống như đang thì thầm mắng mỏ, mở ra cửa nhỏ đi vào, lúc đóng cửa mắt cóc tựa như đang trừng hắn.

- Lục đạo hữu, con cóc này của ngươi thật thú vị, có thể đã đến Thông Linh kỳ rồi? Không biết ngươi có nguyện ý bỏ ra thứ yêu thích?

Lục Lương Sinh ngẩn người, rót một chén trà xanh đưa cho đối phương, cười nói:

- Vật tùy thân, nuôi đã rất lâu chỉ sợ không thể tặng người.

- Thật tiếc.

Phía ngoài song cửa vang lên tiếng đọc sách, hai người ở một bên chầm chậm uống nhàn hạ nói chuyện, lúc này Lục Lương Sinh mới nói tiếp câu nói lúc mới tới.

- Vừa rồi, ta hỏi Thanh Hà Công về bóc ra ác hồn chi thuật, có thể hay không cáo tri?

- Bóc ra ác hồn?

Dương Tố bưng nước trà suy nghĩ chốc lát.

- Cái thuật này ngược lại không có tiếp xúc, bất quá ta biết Nhân Khôi chi thuật, không biết có thể giúp một tay được không.

- Nhân Khôi?

Lục Lương Sinh cau mày.

- Ha ha..... Đây là tiểu đạo âm hiểm.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch