Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 360: Tiểu Thanh Xà

Chương 360: Tiểu Thanh Xà




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

- Lão cóc?!

Đạo Nhân ném đi cành khô, đứng lên, Thụ Yêu không xa lôi kéo lừa già nghe được động tĩnh chạy chậm tới, nhìn bốn phía, hình như nghe được tiếng nước, chỉ đi bên đầm nước.

Khoảnh khắc, mặt nước có gợn sóng lay động, thình thịch phá vỡ tóe lên bọt nước, Đạo Nhân cóc:

- Ô a... Lão phu.....

La lên một tiếng, ôm chặt cần câu ở dưới mặt nước phi tốc loạn lắc trái phải, đẩy ra từng cơn sóng gợn phi tốc dao động.

Đạo Nhân nghiêm túc nhìn chằm chằm con cóc dưới đầm nước đang khoa tay múa chân, nhớ tới mấy năm trước, một màn đối phương rơi xuống bồn nước, một lần nữa ngồi xổm lại, tiếp tục đưa củi vào đống lửa.

- Còn tưởng rằng rơi trong nước, nguyên lai lại đi bơi lội.

Phất tay để Thụ Yêu đừng nóng vội.

- Lão cóc không biết bơi, giờ phút này đang học, không cần lo lắng.

Trong đầm, nước chảy xiết, Đạo Nhân cóc ôm cần câu trôi nổi hướng về phía trước bỗng nhiên trầm xuống, chớp mắt không thấy bóng dáng.

Ùng ục ục.....

Chỉ còn mấy đạo bọt khí hiện ra trên mặt nước.

- Cái kia....

Thụ Yêu hơi hơi đóng mở miệng, đầu ngón tay chỉ chỉ đầm nước, quay đầu nhìn lại Tôn Nghênh Tiên.

- ... Con cóc nhỏ kia hình như chìm... mất rồi, ngươi không nhìn thấy sao?

- !!!

Đạo Nhân biểu lộ sửng sốt một chút, ném củi qua một bên, co cẳng chạy đến đầm nước, mặt nước gió êm sóng lặng, chỉ có hơn mười mảnh lá khô tung bay, nhẹ nhàng dập dờn.

Giờ phút này, Lục Lương Sinh đang tạ ơn lão tẩu, dò nghe nơi đây tên gì xong, đem một bó củi xách ở trong tay đi trở về phía đầm nước, liền thấy Đạo Nhân đang cởi quần áo, ngồi trên mặt đất, vớ giày cũng cùng nhau ném qua bên cạnh.

- Ngươi muốn đi xuống nghịch nước?

- Ngươi đang đùa Mỗ Mỗ ta sao.....

Đầu lông mày Thụ Yêu nhíu lại, Đạo Nhân khoát tay.

- Không phải Mỗ Mỗ ngươi.

Lập tức, tay chỉ đầm nước, hướng Lục Lương Sinh nói.

- Sư phụ ngươi rơi vào trong nước, bản đạo đang muốn đi vớt hắn.

Lấy một chút nước vỗ tới ngực, không đợi Đạo Nhân nhảy xuống, con cóc đã nổi trên mặt nước, mặt hướng xuống đầm nước, mềm oặt nằm đó, Lục Lương Sinh niết ra chỉ quyết đang muốn nâng sư phụ lên mặt nước, Đạo Nhân cóc không nhúc nhích bỗng nhiên động thân, nghiêng mình nằm ngang trôi đến bờ đầm.

Tới gần mới phát hiện, con cóc mập phình to bụng, bên trên quấn một vòng xanh xanh, khẽ dựa gần bờ đầm, thân xanh hẹp dài buông ra, trượt vào đáy sông, uốn lượn bơi ra xa.

Mơ hồ có thể nhìn ra một đầu Tiểu Thanh Xà to bằng đầu ngón tay.

- Lão cóc? Mau tỉnh lại!

Đầu ngón tay Đạo Nhân gảy gảy gương mặt con cóc, bên này đầu ngón tay Lục Lương Sinh tụ ra pháp lực đặt nhẹ lên cái bụng trắng bóng của sư phụ, làn nước lập tức từ lỗ mũi hắn phun ra ra ba đạo thủy tiễn, bỗng nhiên ngồi dậy, đôi mắt hợp với bụng hướng hai bên nhìn nhìn.

- A, cá của lão phu đâu?

Lục Lương Sinh thở dài một hơi, từ giá sách lấy ra khăn lụa cho sư phụ xoa xoa nước đọng trên thân.

- Sư phụ muốn ăn cá, đợi lát nữa là được.

Đi đến bờ đầm, vẫy tay hấp đến cần câu trôi nổi trên mặt nước, một lần nữa phủ lên mồi câu, Đạo Nhân cóc chạy vội tới gian riêng giá sách, đổi lại y phục, yên tĩnh ngồi bên cạnh, chỉ vào dây câu chìm xuống, dùng sức đập ống quần đồ đệ.

- Mau kéo lên!

Lục Lương Sinh vừa nhấc cần câu, một con cá trắm cỏ bay ra khỏi mặt nước, rơi xuống mặt đất, không ngừng khiêu động, vỗ cái đuôi ào ào ào vang.

- Sư phụ, con cá này đủ lớn, cơm trưa có ăn rồi.

Rừng cây, đầm nhỏ, tăng thêm dương quang xán lạn, ve kêu lúc lên lúc xuống, lừa già nhàn nhã vung lấy đuôi trọc, giống như người đang đón xuân, nói cười vui đùa ầm ĩ.

Đi ra bên ngoài đã quen, tay nghề nấu cơm không nói tốt bao nhiêu, có thể gọi là xe nhẹ đường quen, Đạo Nhân lưu loát cạo vảy cá, cắt thành mấy khối bỏ vào trong tô ướp bỏ mùi tanh.

Con cóc thò người ra hướng trong chén ngửi ngửi:

- Thả nhiều rượu gạo chút, gừng, muối ướp ngon miệng, phương diện thức ăn lão phu là thạo nghề, vừa rơi vào trong nước, vừa vặn khu hàn luôn.

- Hành.

Đạo Nhân lặng lẽ cười để vào gia vị ướp mùi, quấy đều đặn, tách ra mấy cây hành lá chứa trong túi.

- Cá trắm đen bỏ hành lá, cho lão cóc ăn bể bụng.

- Muốn ăn đòn!

Con cóc nhảy dựng lên, màng cóc gõ đầu gối Đạo Nhân, Lục Lương Sinh cùng Thụ Yêu nhịn không được cười ra tiếng, lừa già một bên gặm cỏ hí dài hai tiếng.

Ăn cơm trưa, thu thập thỏa đáng chuẩn bị ly khai nơi này, Lục Lương Sinh đi đến bờ đầm, chắp tay hướng đáy đầm bái tạ.

- Nhận được ân của ngươi, không thể không báo đáp.

Trong tay áo móc ra một viên đan dược.

- Dược này mặc dù không phải tiên dược, nhưng có thể trợ trường sinh khí, xin vui vẻ nhận.

- Để vi sư đến.

Đạo Nhân cóc không biết lúc nào từ bên kia tới, kéo kéo áo dài của đồ đệ, để hắn đem đan dược trong tay đưa tới, nâng ở giữa đôi màng.

- Lão phu không nợ ân tình, dược này coi như tạ lễ, mong ngươi sớm ngày cởi vảy hóa người, tu thành chính quả.

Nhẹ nhàng ném đi, đan dược rơi xuống bờ đầm nước cạn, nháy mắt chìm xuống mặt nước, một đầu tiểu xà màu xanh uốn lượn lao tới, mở to miệng liền đem viên Hạnh Hoàng đan kia nuốt vào trong bụng,

Giống như có thể nghe hiểu Đạo Nhân cóc nói, Tiểu Thanh Xà chui ra mặt nước lộ ra đầu rắn hướng hai thân ảnh một cao một thấp trên bờ gật gật đầu, thân thể trong nước lật ra một cái gợn sóng, khoan khoái hướng một bên khác đầm nước bơi đi.

Đạo Nhân cóc vác lấy đôi màng nhìn gợn sóng tiêu thất tại mặt nước, chuyển thân cảm thán một tiếng.

- Lão phu năm đó cũng giống như thế, sinh ra từ trong một cái tiểu đàm.

- Vậy sư phụ vì cái gì không biết bơi?

Lục Lương Sinh nhặt hắn lên, thả trên bả vai, đi qua giá sách treo trên mông lừa già.

Con cóc cuộn lại trên bả vai đồ đệ, méo mặt một chút.

- Vi sư làm thế nào biết, có linh thức đến nay đầu trong đáy đầm, sau đó mới chạy tới bờ đầm.

- Nói giống như sư phụ là tảng đá chìm ở trong nước không bằng.

Lục Lương Sinh vốn chỉ nói một câu đùa vui, bất quá hắn nhớ rõ đã từng vào Nam Trần tham gia thi đình, có hoạn quan giới thiệu qua, lúc trước trong cung có một pho tượng Vọng Nguyệt Kim Thiềm bị người đánh cắp, không phải là sư phụ đó chứ?






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch