Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 361: Nhìn Mặt Đã Thấy Không Phải Người Tốt

Chương 361: Nhìn Mặt Đã Thấy Không Phải Người Tốt




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Nghĩ nghĩ một hồi, rất mau đem ý tưởng này bỏ đi sau đầu, mặc dù Yêu Quái bên trong cũng có Sơn Tinh Thạch Quái hấp thu tinh hoa nhật nguyệt mà hóa hình, nhưng có bản sự như sư phụ lúc trước, sợ là gần như không có khả năng.

Rời khỏi đầm nhỏ, nắm lừa già đi lên chỗ cao, quay đầu nhìn lại, bên trên bờ đầm nham thạch, một vệt thanh ảnh nhỏ bé cuộn tròn hướng phía bọn hắn đi ra xuất ra lưỡi rắn, dựng đứng thân điểm điểm mổ mổ, giống như là đang tạm biệt.

- Sơn thủy gặp lại, chính là duyên, cáo từ!

Lục Lương Sinh cười cười, còn hướng tiểu xà thi lễ, cuốn ống tay áo một cái, đạp đi con đường bắc thượng Hạ Linh châu, bờ đầm, Tiểu Thanh Xà cuộn tròn nhìn theo phương hướng thư sinh, lừa già tiêu thất, cấp tốc bò xuống thạch đầu, vảy mịn lan tràn qua đất đá lộn xộn, sột sột soạt soạt hướng phía bên kia đuổi theo.

...

Trời chiều soi sáng ra mây trời đỏ hồng, con quạ đứng trên một cây khô gân đó "Oa Oa" gáy vang.

Ly khai đầm nhỏ hơn mười dặm xa, Lục Lương Sinh, Đạo Nhân một đường đi tới, đã là lúc hoàng hôn, trong núi con đường gập ghềnh khó đi, khi thì thi triển pháp thuật, khi thì chạy chầm chậm thưởng thức phong cảnh sơn thủy, cũng rất hài lòng.

Sắc trời tối tăm, hai người hai yêu một lừa nguyên bản chuẩn bị ngủ ngoài trời trong rừng đi lên núi đồi trước mặt, bên trong trời chiều tàn hồng bao phủ, một cái trấn nhỏ hiện ra dưới trời chiều.

Một bên rừng rậm gần kề bên, một bên khác là sườn đồi kéo dài, xem xem nơi xa, ở giữa trấn một có con đường lớn thẳng tắp kéo dài đi về phía bắc, vừa vặn có thể từ nơi này đi tới Hạ Linh châu.

Bóng đêm đẩy đi một vệt hồng mang cuối cùng.

Tiểu trấn dưới chân núi phát sáng có vài chỗ ánh đèn của hộ dân, mái hiên thấp bé, đường đi hẹp dài gạch đá lỏm chỏm, có vài vũng bùn vũng nước, sắc trời đen hết, ngẫu nhiên từ đầu ngõ nào đó truyền đến vài tiếng chó sủa.

Gâu gâu gâu gâu ——

Chó nuôi trong nhà sủa loạn, sương mù che lắp đường đi, một mảnh giấy vàng tung bay, rơi trên mặt đất, sau đó bị vó lừa hạ xuống đạp qua.

Lục Lương Sinh cùng Đạo Nhân nắm lừa già đi vào thị trấn, còn có ánh sáng song cửa tuần tự dập tắt, có thể nghe tiếng vang song cửa két két đóng lại mở ra trong bóng tối.

- Chuyện gì xảy ra? Mặt trời lặn cũng quá sớm đi?

Đạo Nhân nhìn lại bốn phía, có chút không nghĩ ra, chốc lát nghĩ đến chuyện gì đó bật thốt.

- Chẳng lẽ trong trấn có quỷ?!

- Không biết, phía trước có khách sạn, đi trước tìm nơi ngủ trọ, hướng chủ quán nghe ngóng một phen, nếu là có quỷ, thuận đường giúp bách tính nơi này trừ đi là được.

Đi qua từ nơi này nghỉ ngơi một đêm, như thật có quỷ quấy phá, giúp cư dân nơi này trừ hại, chỉ là tiện tay mà thành, trì hoãn không có bao nhiêu thời gian.

Phía trước một quán trọ còn sáng đèn đuốc, từ xa xem, có chút ảm đạm, một tiểu nhị quán trọ đang đóng cửa lại, nghe được âm thanh chuông đồng, vẫn không nhịn được ngẩng đầu lên, một thư sinh mặc áo bào hoa văn nền trắng dắt một đầu lừa già tới, bên cạnh còn có một đạo sĩ xấu xí râu cá trê.

Tiểu nhị tiếp tực mở cửa lớn, lộ ra khuôn mặt nhỏ giọng hỏi.

- Hai vị có gì muốn làm?

Đến gần quán trọ, Lục Lương Sinh nhìn thấy đèn lồng đỏ chót vốn treo trên cửa, lại là hai ngọn đèn lồng giấy trắng, phía trên viết một chữ "Điện" to lớn.

Xem ra trong nhà có việc tang lễ, mặc dù bất tiện, nhưng trấn này không lớn, chắc hẳn cũng chỉ có một quán trọ này, Lục Lương Sinh vẫn hỏi:

- Không biết có thể tìm nơi ngủ trọ?

- Hai vị khách quan, không được, trong nhà chưởng quỹ tang lễ, hai ngày nay đều không khai trương buôn bán.

Con mắt tiểu nhị kia nhìn lên trên xem bầu trời đêm, hình như có chút lo lắng, nói xong câu này, "Bình" đem cửa đóng lại, Đạo Nhân nhe răng nhếch miệng tiến lên, dùng sức đập vang.

- Tang lễ thì thế nào? Bần đạo không kiêng kỵ, có cái giường là được!

Bên trong tiếng gọi, Lục Lương Sinh ngẩng đầu theo ánh mắt tiểu nhị vừa rồi nhìn lại bầu trời đêm, ánh trăng âm lãnh, một đóa mây đen chậm rãi lướt tới che đi một góc.

Cũng không có gì kỳ quái.

Nghĩ nghĩ, bên kia Tôn Nghênh Tiên còn đang kêu cửa, lôi kéo lừa già dứt khoát tiếp tục hướng phía trước đi một chút, nhìn xem có quán trọ khác hay không.

Từ Kim châu qua Hoài Nghĩa châu đến phương bắc, hai người cơ hồ đều trải qua trong sơn dã, ngẫu nhiên cũng có quán trọ, bất quá đó cũng là chuyện của mấy ngày trước rồi.

- Không phải là xử lý tang sự thôi sao, chuyển cái chỗ ngồi có cái giường, chúng ta cũng không kiêng kỵ.

- Có thể người khác kiêng kị.

Nói xong, con đường này cũng đi không sai biệt lắm, tối như mực một mảnh nào có quán trọ thứ hai, Lục Lương Sinh nở nụ cười, lật qua ống tay áo... lướt qua phía sau, xem ra đêm nay lại phải ở bên ngoài ngủ một đêm rồi.

- Lão Lục, ngươi nhìn bên kia còn có một nhà lóe lên ánh sáng, chúng ta đi qua mượn chỗ nghỉ chân.

Theo phương hướng Đạo Nhân nhìn lại, cuối con đường dưới mái hiên, một lão đầu đang chuyển ghế dài đi vào.

- Lão trượng!

Bỗng nhiên nghe được một tiếng kêu hắn, lão đầu giật nảy mình, bản năng bước vào cánh cửa trốn ở phía sau cửa, lộ ra nửa gương mặt đến.

Thấy hai người xa lạ, trong lòng ngược lại thở ra một hơi.

- Hai vị là ai, gọi lão hán có chuyện gì?

Mặc dù mở miệng nói chuyện, nhưng người còn trốn ở phía sau cửa, chỉ cần có nghi hoặc liền đóng cửa.

- Tự nhiên là lương nhân.

Đạo Nhân vác lấy túi vải vàng, một cái lắc mình vọt tới dưới mái hiên, tùy ý chắp tay.

- Chính là muốn cùng lão trượng thương lượng, có thể mượn chỗ nghỉ chân hay không.

Trong phòng đèn đuốc soi sáng ra cánh cửa khe hở, lão đầu nhìn kỹ bộ dáng Đạo Nhân, đạo bào to lớn bọc lại thân thể nhỏ gầy, như hầu tử mặc vào y phục, tóc mai tùy ý kéo lên, nhìn qua đã không giống người xuất gia nghiêm chỉnh.

Vội vàng khoát tay.

- Không được không được, không có giường cho ngươi.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch