Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 362: Đêm Đầu Trong Tiểu Trấn

Chương 362: Đêm Đầu Trong Tiểu Trấn




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

- Vị lão trượng này.

Lúc lão đầu muốn đóng cửa, bên ngoài mái hiên nhà Lục Lương Sinh dắt lừa nới lỏng dây cương, tiến lên chắp tay, trước một bước mở miệng.

- Vị đạo trưởng này cùng ta lặn lội đường xa, đi tới Hạ Linh châu, trên đường đi qua quý địa, vốn muốn nghỉ ở quán trọ phía trước, nhưng nơi đó có tang lễ, hai ta lại không có địa phương có thể đi, vừa lúc trông thấy lão trượng còn chưa đóng cửa liền mạo muội tới quấy rầy, vị đạo trưởng này liên tục mấy ngày màn trời chiếu đất đã nhiễm một chút phong hàn, ngữ khí không tốt, thật xin lỗi.

Nói xong, hướng Tôn Nghênh Tiên nháy nháy mắt, người sau trừng trở về một chút, bận bịu ho khan vài tiếng.

Nghe được vài tiếng ho khan vang dội, cửa phòng đối diện mở ra một chút, lão đầu gặp người nói chuyện là một thư sinh, ngữ khí ôn hòa hữu lễ, lúc này mới thối lui, lấy ra ngọn đèn trên bàn lộ ra cánh cửa, chiếu chiếu hai người cùng con lừa phía sau, trên giá sách có treo nồi chén, sau đó gật gật đầu, đem cửa hoàn toàn mở ra.

- Vào đi, lão hán tin tưởng các ngươi.

- Đa tạ lão trượng.

Lục Lương Sinh chắp tay thở dài, nắm lừa già đi theo lão đầu vượt qua mái hiên đi vào một bên cửa nhỏ, lão đầu giơ ngọn đèn, nhìn xem hắn đem con lừa đi trong vườn cây.

- Hai người các ngươi từ chỗ nào tới a?

- Ừm.... Kim Châu.

Vốn là muốn nói Giang Nam, nghĩ đến không biết thái độ bên này đối với người phương nam như thế nào, Lục Lương Sinh liền thuận miệng nói Kim Châu, buộc lại dây cương, đập hai cái trên đầu lừa già, cảnh cáo không cho phép hồ nháo, đi theo lão đầu đến gian nhà phía trước.

- Vị công tử này vào nhà cẩn thận một chút, cánh cửa có chút thấp.

Lúc vào nhà, lão đầu cố ý dặn dò một cái, còn đem ngọn đèn hạ thấp một chút, chiếu sáng dưới chân thư sinh, Lục Lương Sinh lưu ý nhìn, cửa này có chút lâu năm, nhiều thanh gỗ chắp vá, mặt có một đoạn hiện màu sắc đậm hơn, vài cây đinh dư thừa.

- Lão trượng, cánh cửa nhà của ngươi thế nào thấp như vậy?

Trong phòng rộng rãi, ngoại trừ nhà bếp cùng phòng liền một chỗ, không xa còn có hai cửa phòng, kề bên phải có thang gỗ thông đến lầu trên, chỉ là có chút lâu đời, có thể mấy năm, hoặc mười mấy năm.

Ngọn đèn đặt trên bàn chập chờn trong không gian, Đạo Nhân vượt lên trước cầm ấm trà từ trong tay lão đầu rót hai chén nước, lão hán đi đến đem ghế dài chuyển tới, mời hai người ngồi xuống.

- Không chỉ nhà ta thấp, trên trấn này, còn có vài thôn nhỏ phụ cận, cánh cửa từng nhà đều thấp.

Đạo Nhân hứng thú, sự tình quái dị dân gian, hắn có chút thích nghe, vội vàng đổ cho lão đầu chén nước đưa tới.

- Trong này có cái gì nói ra?

- Ai, có thể có cái gì nói ra, còn không phải để phòng ngự....

Thanh âm lão đầu hơi dừng, do dự một chút, ánh mắt nhìn ra hướng bên ngoài cửa phòng, xem đã cài chặt chốt cửa chưa.

Nửa ngày, mới mở miệng:

- Hai vị là người xứ khác, lần đầu tới nơi này?

- Trước kia cũng không ít thương đội đi qua, hiện tại cũng rất ít tới, hai vị trẻ tuổi các ngươi cũng nên đến phía trước nghe ngóng.

- Thế nào có quỷ sao? Nam quỷ hay là nữ quỷ? Ngươi nhìn bần đạo ta làm nghề gì?

Tôn Nghênh Tiên run run đạo bào bên trên người, lại từ bên trong bao vải lật ra mấy tấm Phù Chỉ đập vào mặt bàn:

- Nơi nào có quỷ, ngươi mang bản đạo đi, đảm bảo giúp các ngươi trị cho ngoan ngoãn.

Lão đầu nhìn Đạo Nhân, lại nhìn Hoàng Phù trên bàn, lắc đầu:

- Nếu như quỷ thì tốt, đạo trưởng à, vật kia.... Ai…

Lão hán không biết nói thế nào.

Lông mày Lục Lương Sinh cau lại, không phải quỷ, chẳng lẽ là yêu hay sao?

- Lão trượng không cần lo lắng, ngươi cứ nói là được, dù hai người chúng ta chỉ đi qua đường, coi như nghe một chút chuyện lạ, tương lai đi đến bên ngoài nếu như gặp gỡ cao nhân, cầu đến giúp các ngươi giải tai ương.

Ngọn đèn chập chờn, bươm bướm ban đêm vòng quanh bay múa đèn đuốc to như hạt đậu, lão đầu thở dài.

- Vậy ta cùng hai vị nói chuyện phiếm giải buồn, công tử cùng đạo trưởng có chỗ không biết, thị trấn này trước kia cũng còn tốt, từ sau khi đánh trận, một mảnh rối loạn, sau khi Tề quốc vong, quái sự liền xảy ra, thị trấn chung quanh phương viên hai ba mươi dặm, phàm là trong nhà xử lý việc tang lễ, người chết ở linh đường, đêm hôm khuya khoắt bỗng nhiên bò lên, bắt lấy người sống hút ăn.

Người chết đứng lên? Lục Lương Sinh tu đạo đã lâu như vậy, vẫn là lần đầu nghe nói, hẳn là cương thi?

Ánh mắt Đạo Nhân sáng lên, tay dưới bàn nhanh chóng bấm đốt ngón tay, sau đó lặng lẽ hướng Lục Lương Sinh lắc lắc, nói chung ý là:

Kề bên này không có âm khí hội tụ hình thành nơi dưỡng thi.

Lão đầu thấy hai người không có bao nhiêu biểu lộ kinh ngạc, nghĩ họ không tin, ngồi ở chỗ đó cười khổ.

- Trước kia lão hán ta cũng không tin, phòng hai vị hiện tại ở chính là năm đó gia cảnh vẫn còn giàu có tu sửa, trong nhà còn có hiền thê, một nhi tử, mười năm trước, lão thê bệnh chết, nhi tử thấy ta già yếu không cho ta thủ linh.....

Thanh âm dừng lại, hơi hơi phát run tiếp tục nói.

- Nhưng buổi sáng tỉnh lại, nhi tử lão hủ diện mục bầm đen, thân thể đều đã cứng, mà lão thê an vị dưới tàng cây trong viện…

Bên ngoài màn đêm vô tận, ba người vây quanh bàn vuông cũ nát lải nhải nói liên miên bên trong, tiếng chó sủa trong trấn ngẫu nhiên vang lên, gió từ đường phố cuối cùng thổi tới.

Hai bên đèn lồng trắng trong quán trọ lóe lên ánh nến nhẹ nhàng lay động.

Soạt soạt soạt.....

Gốc cây già ở hậu viện quán trọ lắc lư cành lá đảo qua mái hiên, vải trắng trong phòng được đèn đuốc soi sáng, mơ hồ có thể soi được cả trần nhà, thân ảnh mang áo liệm nằm ở đó, trên mặt đắp vải trắng.

Cách xa nhau một cái rèm, tiểu nhị ngủ ở trên một cái ván gỗ chắp vá che kín chăn mền, thay thế chưởng quỹ gác đêm, nơm nớp lo sợ nhìn chằm chằm linh đường phía sau rèm có ánh nến phát sáng.

Hô hô.....

Gió chen vào khe cửa, ánh nến chớp tắt, tung lên một góc vải trắng che trên mặt thi thể trong linh đường, vén đến vén đi trong gió.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch