Bóng cây trong viện lung la lung lay, phong thanh ngoài phòng chen vào khe hở cánh cửa, ngọn đèn lờ mờ chớp tắt, tiểu nhị cách xa nhau một cái rèm, hai hàm răng cộc cộc va chạm nhẹ vang, nháy mắt một cái cũng không dám, chỉ nhìn chằm chằm giường để thi hài.
Tiểu nhị nhìn một hồi lâu, con mắt chua xót, mí mắt hơi cúi, cơn buồn ngủ đánh tới, đang lúc mông lung chỉ nghe xoạt xoạt nhẹ vang lên, hắn giật mình tỉnh lại, nhanh chóng dụi mắt một cái.
Rèm bên kia mơ hồ, ngọn đèn lay động, thi thể bên trên giường để thi hài che kín vải trắng đột nhiên ngồi dậy.
- Mẹ.....Ta...Ơi
Nhìn thấy bà nương đã chết của chưởng quỹ ngồi dậy, mở ra giấy bị trên thân, hai chân cứng ngắc buông xuống làm vải trắng che ở trên mặt trượt xuống, lộ ra gương mặt màu vàng kim nhạt, con mắt màu xám vô thần, miệng mũi nghiêng lệch, đầu lưỡi phát xanh liếm liếm bên môi, lay động lay động chậm rãi đi qua rèm.
Cô ~
Tiểu nhị nuốt một ngụm nước bọt, nhắm mắt lại, đem đầu che dưới chăn, cuộn rút người vào trong.
"Sớm biết như thế..... thì đã không nhận mười mấy văn tiền của chưởng quỹ kia....."
Trải qua một lúc, trong phòng tựa như không có động tĩnh truyền đến, tiểu nhị lặng lẽ đẩy ra một cái khe trên chăn mền, ở giữa đèn đuốc mờ nhạt, chỉ gặp một đạo thân ảnh mang áo liệm đi tới đi lui, một đoạn thời khắc, giống như cảm giác được có người nhìn lén, bỗng nhiên xoay người nhìn tới.
Tiểu nhị "A ——" kêu to, vén chăn lên liền gặp thi thể diện mục vàng nhạt, âm u đầy tử khí đứng ở bên giường, lập tức sợ đến mức nhảy xuống giường, tè ra quần chạy tới kéo cửa.
- Chưởng quỹ! Bà nương ngươi bò dậy ——
Tiếng gào thét hoảng sợ vang vọng trong hậu viện, gian phòng lầu các bên trên nguyên bản còn sáng đèn trực tiếp thổi tắt ánh nến, cửa sổ một mạch hai tiếng thình thịch đóng lại.
"Mẹ ngươi...."
Trong lòng tiểu nhị hùng hùng hổ hổ một câu, phía sau nhà trên truyền đến tiếng bước chân của nữ thi, cũng không dám dừng lại, phóng đi cửa hông hậu viện kéo ra, trực tiếp chạy ra ngoài, cảm giác nữ thi ở phía sau, cũng không dám quay đầu, điên cuồng chạy ra ngõ nhỏ.
Bành bành bành!
Trong lúc lảo đảo, tiểu nhị vừa chạy vừa dùng sức đập cửa từng nhà ở gần đó, cơ hồ sợ đến kêu khóc.
- Ai mở cho ta đi vào với...
Gió đêm thổi qua phố dài, bóng người hoảng hốt chạy trốn chạy tới phía dưới một tòa lầu các còn có ánh đèn lóe lên.
…
-... Ai, lão hủ đi qua xem xét, thật là thi thể của lão thê, các ngươi nói người đều chết rồi, làm sao lại còn có thể đứng lên hại thân nhân của mình, cũng không chỉ một nhà ta, trong trấn còn có hơn mười hộ có tình huống giống với nhà ta, hiện tại bên trong nhà ai có người chết, người trong nhà đều đem thi thể đặt ở đó, rời đi trong đêm, đi ra ngoài tránh hai ngày mới trở lại, những nhà gần đây lại đi không được, nên khi trời tối, từng nhà lập tức đóng hết cửa, không dám ra ngoài, sợ thi thể kia chạy vào, còn cố ý đóng cánh cửa thấp, dù sao thi thể cứng ngắc, đầu gối không ngoặt được.
Tiếng chó sửa trong đêm, ngọn đèn tĩnh mịch trên bàn thiêu đốt, nghe được lão đầu nói ra quái sự trên trấn, Lục Lương Sinh tinh tế suy tư, hắn cũng không phải sợ yêu tà cận thân, chẳng qua cảm thấy có chút kỳ quái, theo lý thuyết, thi biến chú rất xem trọng điều kiện, hoặc là âm khí cực nặng, hoặc là có thứ khác bên ngoài dẫn tới.
Hơn nữa, chỉ cần người vừa mới chết nơi này màn đêm buông xuống liền thi biến, khó tránh khỏi có chút quá mức kỳ quặc.
- Lão trượng, thị trấn này có miếu Thổ Địa không?
- Không có không có.....
Nói đến đây, lão đầu dừng một chút, bỗng nhiên nhớ lại cái gì, nhìn lại thư sinh trước mặt.
- Thật nhiều năm trước là có, khi đó lão hủ cũng khoảng bốn mươi tuổi, tựa như từng hạ xuống mưa to, sấm sét vang dội, sau đó nghe nói miếu Thổ Địa đầu trấn sập, khi đó rối loạn, cũng không có người quan tâm, một tới hai đi, đều quên, công tử cảm thấy bởi vì miếu Thổ Địa?
Bên tai Lục Lương Sinh bỗng nhiên loáng thoáng nghe tiếng vang phía bên ngoài đường đi, trên mặt bất động thanh sắc, cười nói.
- Có lẽ là vậy.
- Ai, miếu Thổ Địa xác thực cần sửa một chút, đúng rồi, công tử cùng đạo trưởng đi đường suốt đêm, sợ là còn không có ăn cơm đi?
Lão đầu từ ghế dài đứng dậy, lấy ra ngọn đèn nhen nhóm một chút rơm rạ đưa vào miệng lò, liền tách ra mấy cây cành cây đốt lửa.
- Nếu không chê, lão hủ làm bữa cơm cho hai vị, dù sao trong nhà cũng chỉ có một mình ta, thóc gạo cũng còn thừa.
Quay đầu lại, chỉ có thư sinh còn ngồi ở chỗ đó, hướng hắn chắp tay cảm ơn, mà Đạo Nhân lại không biết lúc nào đã ly khai.
- Vị đạo trưởng kia đâu?
Lục Lương Sinh cười cười, chỉ về phía sau viện.
- Hắn đi nhà xí, đợi lát nữa sẽ trở về.
Đường đi ngoài phòng, Đạo Nhân bị đi nói nhà xí, vác lấy miệng túi vải vàng trên đường chạy vội, sương mù mịt mờ tràn ngập, mơ hồ một thân ảnh kêu khóc gõ cửa, hướng bên này chạy tới.
Lảo đảo vừa chạy vừa quay đầu, lúc quay đầu, vừa vặn nhìn thấy Tôn Nghênh Tiên một thân đạo bào, cả người kích động "Oa!" Một tiếng khóc lớn.
- Đạo trưởng, cứu mạng!
Chạy tới, trực tiếp bổ nhào vào bên chân Đạo Nhân, ôm lấy chân hắn, nằm nghiêng ở trên mặt đất chỉ sương mù bao phủ đường đi phía sau.
- Bà nương của chưởng quỹ nhà ta thi biến rồi.
- Một mực đang đuổi bắt ta, ta thật sợ hãi!
- Nữ thi?
Thần sắc Tôn Nghênh Tiên nghiêm túc, nhất chân để tiểu nhị trên mặt đất qua bên cạnh, từ bao vải bên hông bên trong lấy ra mấy tấm phù lục kẹp ở giữa ngón tay, nghiêng đầu nhìn về phía tiểu nhị trên mặt đất.
- Thi thể tuổi thế nào, sắc mặt.... Có kinh khủng dữ tợn không?
Tiểu nhị không có kịp phản ứng, lời nói đều đang run rẩy:
- Dọa..... Có thể hù chết người.
Khoảnh khắc, mấy tấm phù lục kẹp ở giữa ngón tay Đạo Nhân lập tức thả vào trong miệng túi, một lần nữa quệt ra tơ hồng, cùng một thanh tiểu kiếm, không thèm quan tâm tiểu nhị kia, xuyên qua sương mù, một thân ảnh lung lay dắt dắt chạy mà đến, tay ghìm lại, túm tới.
Dây đỏ siết qua cái cổ nữ thi, cánh tay Tôn Nghênh Tiên nhanh chóng vòng quanh, tiểu kiếm đâm tới cái ót đối phương, vết máu đỏ sậm theo miệng trượt xuống, hai tay nữ thi duỗi ra, hướng về sau quét ngang, Đạo Nhân né tránh, nắm vuốt tơ hồng nhanh chóng giơ tay lên nhấn tới cái trán thi thể, giống như một sợi dây nhỏ đính vào phía trên.