Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 388: Quyển sách thần bí

Chương 388: Quyển sách thần bí




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Cả người một ổn định ở tại chỗ, nhìn chằm chằm vào mấy chữ này không nhúc nhích.

- Lục công tử?

Thấy thư sinh bỗng nhiên không nói gì, Tả Chính Dương khẽ gọi một tiếng, bên kia, Lục Lương Sinh lấy lại tinh thần, cười khoát tay áo.

- Không sao, chỉ là bỗng nhiên tìm thấy một bản sách vở mình yêu thích mà thôi.

Trên mặt bình tĩnh cười cười, trong lòng lại có chút không kịp chờ đợi muốn lấy quyển sách kia ra lật xem nội dung bên trong như thế nào, ánh vào đáy mắt là đường mực hơi nhạt phác hoạ ra địa hình, dãy núi có hình dạng rõ ràng, phía trên có cây cối, nham thạch được tả rất chân thực, cả cảnh nham thạch có một con sóc đang ôm trái cây quả thật giống như cảnh vật thực tại như đúc.

"Như vậy thần kỳ..... "

Ngón tay Lục Lương Sinh nhanh chóng lại lật thêm vài trang, cơ hồ mỗi một trang đều là tên núi tên nước khác biệt, không có trang nào nhắc đến Thần Thú hung thú kỳ dị.

- Quả nhiên, đây là cuốn thứ ba..... Có phải là chỉ dẫn địa hình cho hai quyển trước hay không?

Bỗng nhiên nghĩ đến điểm này, vội cầm bản « Sơn Hải Đồ Chí », trong vẻ mặt không hiểu của Tả Chính Dương, thân hình thoắt một cái chạy vội xuống lầu, trở lại đại sảnh, huýt sáo, gọi lừa già tới, vội vàng xuống núi, tìm lại giá sách lúc đầu đặt ở chân núi hoang dã tìm kiếm một hồi.

Thi triển một Tị Vũ Thuật, lấy ra hai quyển sách khác từ trong giá sách lật ra, song song bày ở trên lưng lừa đối chiếu từng cái. Ngay nháy mắt khi ba quyển sách được trải rộng ra , lừa già bỗng nhiên kinh hoảng giơ lên chân, phát ra một tiếng hí dài.

Một vệt kim quang trong chốc lát bao phủ một người một lừa.

- Xảy ra chuyện gì.....??

Ánh mắt Lục Lương Sinh bị che lấp, ngay khi hai mắt bắt đầu thích ứng một chút, ngay trong tầm mắt, ba quyển sách nổi lên kim sắc chậm rãi bay lên. Một giây sau, đột nhiên dung hợp, hóa thành một bản.

Ánh sáng kim sắc cũng không đâm vào đôi mắt người, thậm chí khi chiếu vào làn da thì cơ thể lại có cảm giác thật ôn hòa.

Hừ gào hừ ~

Lừa già bất an lấy chân đá đá, thân thể đều đang rất căng thẳng, nếu không phải Lục Lương Sinh đưa tay trấn an nó, chỉ sợ đã hóa thành Lân Thú muốn cùng quyển sách này cứng rắn đánh nhau tám trăm hiệp.

- Chỉ là một quyển sách mà thôi, đừng hoảng hốt.

Lục Lương Sinh quay đầu, ba quyển sách bên cạnh kia kết hợp lại làm một, so trước đó thì lớn hơn đôi chút, kim quang chậm rãi thu liễm hạ xuống trong tay Lục Lương Sinh, ngoại trừ lớn hơn rất nhiều thì so với thư sách bình thường lại không khác nhau chút nào.

Vải kim tuyến bọc lấy phía ngoài, không có tên sách, nhưng có thể nhìn qua ngược là có chút mềm mại, kì thực bên trong lại làm bằng gỗ, có chút cứng rắn, đáng tiếc không biết là gỗ gì. Trước sau hai đầu sách không nhìn thấy bất luận vết tích gì đóng lên, ngược lại để Lục Lương Sinh hơi nghi hoặc một chút.

"Không phải là dùng cách thu xếp đó chứ?"

Nâng ở trong tay cẩn thận từng li từng tí, trái tay kéo mở phong thư một chút, quả nhiên, trong trang sách chồng chất tương liên, lôi ra rất dài, mãi vẫn không có đến đuôi. Nhưng trang sách bày ra để Lục Lương Sinh nhíu lên lông mày nhỏ nhắn, trên trang giấy rất sạch sẽ, thậm chí chút bút tích cũng không nhìn thấy.

"Không có chữ..... Không có chữ sợ không thành Vô Tự Thiên Thư sao? Cái này ai nhìn hiểu cho được... "

Đến mức cầm thủy hỏa thí nghiệm, Lục Lương Sinh yêu sách thành tính, chung quy là luyến tiếc chà đạp, nhìn quang mang trên mặt bắn ra bốn phía, vạn nhất bị nước hay lửa đổ vào hủy mất, ngược lại là tổn thất lớn.

Cầm chặt "Vô Tự Thiên Thư" này ra lệnh cho lừa già trở lại Tử Sơn Quán, gọi đám người cùng tới một chỗ nhìn xem, Đạo Nhân cóc phun ra hòn đá nhỏ, vác lấy đôi màng lay động nhoáng lên tới, còn chưa đến gần, trong lòng đột nhiên có một luồng cảm xúc e ngại sinh sôi, nhanh chóng dừng chân lại lui lại.

- Sư phụ, thế nào?

Lục Lương Sinh hơi nghi hoặc nhìn con cóc đang thối lui thật xa ra một đoạn thật dài, nghe đệ tử gọi thì ngẩng mặt lên, mắt cóc khóa chặt phần đuôi bàn sách bên cạnh.

- A...

Nó ngâm nga. Sau đó, lắc đầu.

- Vi sư cũng không biết, nhưng ta có cảm giác rằng yêu sách kia không thể chạm vào.....

- Ha ha, bản đạo không tin!

Đạo Nhân nhanh tay, cầm qua trong tay, còn chưa đi đến bên cạnh con cóc liền bị Mộc Tê U bên cạnh biến ra một cây gậy gõ trên đầu hắn.

- Ngươi.... Không phải không phải..... Bản..... Bản đạo..... Đậu..... Đùa chơi thôi...

Cà lăm nói xong câu này, thân hình lay động một chút, chợt cúi đầu ngất ở trên bàn, quyển sách trong tay rơi xuống mặt đất, Tê U theo bản năng nhấc váy nhảy né ra một bên, váy dài phất qua đỉnh đầu con cóc che cản ánh mắt của hắn, sau khi tầm mắt không còn bị che thì "Vô Tự Thiên Thư" đã rơi xuống nện ở đỉnh đầu của hắn.

- A, không xong rồi.....

Còn chưa chờ đám người kịp phản ứng, sau một khắc, bạch quang chợt lóe lên, đợi đến khi biến mất, trong không khí chỉ còn lại lời nói của Đạo Nhân cóc còn quanh quẩn.

Thình thịch.

Thư sách yên tĩnh rơi vào trên mặt đất vang lên thành tiếng cùng với Hắc Văn Hồ Lô đang lung la lung lay.

- Sư phụ?!

Lục Lương Sinh đứng dậy chạy tới, hai người kia cũng nhanh chóng đứng lên, kinh hãi nhìn nơi bạch quang tiêu tán đã không còn có bóng dáng Đạo Nhân cóc ở đâu.

Một bên, Thụ Yêu che miệng chỉ vào thư sách trên mặt đất.

- Con cóc bị nó nuốt vào rồi.

Lục Lương Sinh vội vàng nhặt thư sách lên bỏ lên trên bàn kéo thư phong ra, lúc trang sách chồng chất thật dài trải rộng ra, Tả Chính Dương bỗng nhiên mở miệng, ánh mắt nhìn trên một tờ liên hoàn trong đó.

- Phía trên có chân dung con cóc.

Quả nhiên, theo ánh mắt của hắn nhìn lại, một góc tờ giấy kia là một bức tranh chỉ lớn chừng ngón cái nhỏ, một cục u màu đen dày đặc chính là con cóc đang cuộn tại nơi đó, phồng hai má lên, mắt cóc giống như nhìn ra ngoài tức giận với người đứng đó vậy.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch