Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 544: Bắt người (1)

Chương 544: Bắt người (1)




- Vị đại sư này, không phải chúng ta không để ngươi tiến vào, mà thôn chúng ta cũng có quy củ, chỉ cần sau khi ngươi nói rõ, có lý, vậy thì tùy tiện xuất nhập, nói không rõ, vậy thì không được, phải qua ải tám người chúng ta!

Lục Phán tung y phục ra, lộ ra cơ ngực cứng rắn như sắt nhìn một lão hòa thượng râu quai nón đối diện nói.

Con mắt lão tăng hơi khép nhìn đại hán thô chắc trước mặt, thấp giọng tụng một tiếng phật hiệu, một tay trống không bỗng nhiên nhấn tới ngực Lục Phán, người sau còn chưa kịp phản ứng, cả người đã từ trong tầm mắt bảy người Lục Hỉ trực tiếp bay ra phía sau hai ba trượng, sau đó mới rớt xuống đất.

- Ngã phật từ bi!

Lão tăng niệm một câu, một bước một bước, trong nháy mắt có hơn bảy người đồng thời đi về phía trước, bảy người lấy lại tinh thần liếc mắt nhìn nhau, co cẳng phi nước đại phóng đến chỗ lão hòa thượng, đột nhiên phát ra tiếng hét to.

- Cáp -- -

Tê lạp ~~

Từng kiện y phục nứt ra, tứ phân ngũ liệt bay tản ra xung quanh, tám người để thân trần, bắp thịt hai tay cuồn cuộn đè ép xuống, ánh nắng chiếu đến cơ ngực nổi lên một tầng quang trạch đen nhánh.

- Tám người Lục gia thôn chúng ta là ăn chay, lão hòa thượng, ngươi xuất thủ trước, đừng trách chúng ta!

Tám người cùng nhau tiến lên!

Sau đó..... Oanh một tiếng, cùng nhau hướng ra bốn phía mà bay đi, ngã xuống trên mặt đất, lúc Đạo Nhân chạy đến đỡ Lục Phán lăn đến bên chân đứng lên, râu cá trê lắc một cái, nhìn chằm chằm lão tăng vung mở Cà Sa đối diện quát:

- Con lừa ngốc, có bản lĩnh đánh với bản đạo, ức hiếp bọn hắn tính là gì?!

Không ít thôn nhân trong thôn thừa dịp sau cơn mưa nhàn hạ, tập hợp một chỗ trò chuyện việc nhà, thấy cảnh này liền lập tức từng người đều chạy về trong nhà cầm cuốc, đao bổ củi, xiên sắt vọt ra, vây hòa thượng kia vào giữa.

Người trong thôn ồn ào, các nhà các hộ giơ cuốc, đao bổ củi chạy ra cánh cửa, cũng có người dắt theo con chó nhà mình ra, nhìn thấy tám người Lục Phán bị đánh bại nằm trên mặt đất, từng người đều lòng đầy căm phẫn kêu lên.

- Hòa thượng kia từ nơi nào đến, dám đánh người trong thôn chúng ta!

- Mọi người vây quanhhắn , nhanh chút đi thôn bắc gọi Lý Chính tới…

- Gọi Lý Chính làm cái gì, trực tiếp báo quan đi, lão lừa trọc này dám đánh người, chúng ta cũng đánh hắn!

-... Con lừa ngốc kia rất lợi hại, Lục Phán bọn hắn đều đánh không thắng.

- Sợ cái gì, Lục gia thôn chúng ta chính là nhiều người ức hiếp ít người, lên! !

Người sống trên núi dân phong từ trước đến giờ đều bưu hãn như vậy, không biết ai kêu một tiếng liền lập tức cầm lấy cuốc, đao bổ củi nhao nhao đem lão tăng kia vây quanh, còn có phu nhân thô chắc nắm cây gậy, nhìn thấy cái đầu trọc lốc ước lượng ra sức đánh.

Tiếng người huyên náo, mấy con chó kéo căng lấy dây thừng cũng ở bên chân chủ nhân xông lên mà cùng sủa loạn.

Gâu gâu gâu gâu --

- A Di Đà Phật!

Ở giữa đám người đang xúm lại, Trấn Hải lão tăng buông thõng tầm mắt, hướng thôn dân bốn phía chắp tay nói một tiếng phật hiệu, nâng bát vàng chậm rãi ngồi dậy.

- Bần tăng biết nặng nhẹ, tám người này cũng không thụ thương, ta tới quý thôn chính là hàng yêu phục ma, còn để cho các ngươi an bình tường hòa.

Lúc này, phía sau đám người xúm lại vang lên âm thanh Đạo Nhân.

- Các ngươi tránh hết ra, giao cho bản đạo đến xử lý!

Nghe được âm thanh Tôn Nghênh Tiên, đoàn người cũng biết hắn giống như Lương Sinh, là người trong tu hành, liền trái phải thối lui, Đạo Nhân xách theo áo dài chui vào, cách mấy bước trên dưới dò xét đối phương.

- Lão lừa trọc, ngươi không ở trong chùa ăn chay niệm Phật, chạy đến nơi đây sinh thị phi gì chứ.

Xung quanh, thôn nhân có người ỷ vào cũng ồn ào kêu la.

- Đúng vậy, lão lừa trọc, nào có yêu ma gì, cho dù có, thôn chúng ta cũng là có đạo sĩ, muốn hàng yêu trừ ma, cũng không cần đến ngươi xuất thủ.

- A Di Đà Phật.

Trấn Hải đứng ở trong đám người, đối với tiếng nói chuyện lao nhao mắt điếc tai ngơ, ánh mắt như đang nói chuyện cùng Đạo Nhân, trực tiếp rơi vào trên thân hình mập của Đại Hắc Hán.

- Yêu ngay ở chỗ này.

- Các người đều thối lui một ít!!

Đạo Nhân lần thứ hai kêu lên, lão hòa thượng đối diện kia có tu vi khẳng định cao thâm, thật muốn đánh, chỉ sợm bị thương thôn dân, quay đầu hướng Trư Cương Liệp nói:

- Đợi lát nữa ngươi hộ.....

Lúc quay đầu lại, chỗ nào còn có cái bóng của Trư Yêu, thấy hắc hán phiêu phì đang phi nước đại chạy tới một hướng khác trong thôn.

- Ngươi chống đỡ trước, lão Trư ta đi tìm một kiện binh khí tiện tay, trở lại báo thù cho ngươi!

Đạo Nhân nhìn bóng lưng lộ ra gần phân nữa cái mông ở ngoài, miệng mở to mà không khép lại được.

Còn chưa kịp phản ứng, trong dư quang, kim quang lóe lên từ hắn bên tai bay đi, thẳng đến Trư Cương Liệp đang chạy xa kia, cảm thấy quýnh lên, Đạo Nhân lật ra Phù Chỉ hướng hòa thượng kia đánh tới, cắn nát ngón tay, huyết châu bắn ra hóa thành một sợi tơ hồng, bay đi đến nhà cỏ phía trước, cây già nối liền cùng nhau, nằm ngang ở giữa không trung.

Bát vàng va vào tơ hồng khiến nó đứt đoạn trong phút chốc, tốc độ cũng bị đình trệ một chút, không thể đuổi kịp Trư Yêu.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch