Chương 10: Tiếng Kiếm Ngân (2) Đó là những kỹ thuật thô sơ, rẻ tiền mà những kiếm nô đúc kết được qua hàng trăm năm truyền miệng để cố gắng sửa lại những thanh kiếm mà đệ tử vứt bỏ nhằm tái sử dụng. Nó không cao siêu như thuật luyện khí của các Luyện Khí Sư trong tông môn, không cần lò bát quái khổng lồ hay ngọn lửa tam muội chân hỏa. Nó chỉ cần sự kiên nhẫn, đôi bàn tay vững chãi và một sự thấu hiểu tuyệt đối đối với kết cấu của sắt thép.
"Mài kiếm là bào mòn lớp vỏ. Sửa kiếm là chữa lành vết thương từ bên trong." Lời Lão Vương văng vẳng trong đầu.
Cố Thanh Hàn không dùng đá mài thô ráp. Hắn thò tay vào trong lớp áo rách, lấy ra một bộ dụng cụ nhỏ gọn, thô sơ mà hắn tự chế tác từ những mẩu thép phế liệu nhặt được quanh Kiếm Mộ: một chiếc búa nhỏ xíu chỉ to bằng ngón tay cái, một chiếc kẹp rỉ sét, và một cục đá suối nhẵn nhụi, mềm mại dùng để đánh bóng viền.
Đêm thứ nhất.
Cố Thanh Hàn bắt đầu công việc. Hắn dùng ngón tay cái vuốt ve từng tấc trên thân kiếm để xác định vị trí của những vết nứt ngầm bên trong cấu trúc kim loại. Sau đó, hắn dùng chiếc kẹp rỉ gõ thật khẽ vào những điểm huyệt của lưỡi kiếm. Âm thanh lộc cộc nhỏ xíu vang lên. Hắn đang cố gắng "nắn gân", sắp xếp lại các tinh thể thép bị xô lệch do va đập mạnh.
Động tác của hắn cực kỳ chậm rãi và cẩn trọng, trán rịn đầy mồ hôi hột bất chấp cái lạnh giá của Bắc Nhạc Sơn. Hắn phải điều chỉnh lực gõ sao cho vừa đủ để sửa lại cấu trúc, mà không làm vỡ tan thanh kiếm vốn đã quá giòn và yếu. Cơn đói cồn cào trong dạ dày, sự đau nhức ở cánh tay không thể làm hắn phân tâm. Hắn dồn toàn bộ tâm trí vào thanh kiếm, truyền một tia ý niệm ấm áp, an ủi của bản thân vào trong đó, thay thế cho linh khí thiên địa mà hắn không có. Hắn thì thầm trong lòng với tia kiếm linh thoi thóp: Kiên cường lên. Ta đang ở đây.
Khi ánh bình minh ló rạng, Cố Thanh Hàn thu dọn dụng cụ, lén lút giấu thanh kiếm vào một hốc đá khuất dưới khe vực, rồi trở về kho kiếm bắt đầu ngày làm việc vất vả như một con ong thợ.
Đêm thứ hai.
Hắn lại quay ra Kiếm Mộ. Lần này, nhiệm vụ khó khăn hơn: xử lý hai vết mẻ sâu ở phần mũi kiếm. Hắn không thể dùng lửa để nung chảy và chắp vá, hắn chỉ có thể dùng chiếc búa nhỏ xíu và cục đá suối để "vuốt" lại lưỡi kiếm. Quá trình này đòi hỏi một sự kiên nhẫn gần như điên rồ.
Tách... tách... tách...
Tiếng gõ búa vang lên nhè nhẹ, đều đặn trong suốt ba canh giờ liền. Từng milimet kim loại bị ép lại, kéo giãn ra một cách miễn cưỡng dưới bàn tay thô ráp của Cố Thanh Hàn. Đôi tay hắn phồng rộp, rướm máu vì cầm những công cụ quá thô sơ, cái lạnh làm cho vết thương tê cứng rồi lại nhức nhối khi hoạt động. Nhưng hắn không dừng lại. Hắn đang trao đổi sự sống của mình cho thanh kiếm. Đến tàn canh, hai vết mẻ lớn đã được làm phẳng một cách thần kỳ, tuy lưỡi kiếm có hơi mỏng đi một chút ở phần mũi, nhưng cấu trúc tổng thể đã lấy lại được sự cân bằng. Thanh kiếm không còn phát ra tiếng rên rỉ yếu ớt nữa, mà chìm vào một trạng thái ngủ say yên tĩnh.
Đêm thứ ba.
Đây là đêm quyết định. Đêm của sự thanh tẩy.
Cố Thanh Hàn mang thanh kiếm đến bên một dòng suối nhỏ dưới đáy Kiếm Mộ, dòng suối chưa bị đóng băng hoàn toàn nhờ một kẽ hở địa nhiệt yếu ớt. Hắn nhúng thanh kiếm vào dòng nước lạnh giá, dùng một nắm cát mịn và mảnh vải thô cọ rửa, đánh bóng từng li từng tí bề mặt xám ngoét của nó. Những vết ố vàng, những mảng gỉ sét li ti bị cuốn trôi theo dòng nước. Dưới bàn tay thô ráp, chai sần của hắn, thanh kiếm dần rũ bỏ đi lớp vỏ bọc tàn tạ, xấu xí của sự tuyệt vọng, để lộ ra chất thép sáng bóng, lạnh lẽo nguyên sơ bên trong.
Cuối cùng, khi ánh trăng rằm tròn vành vạnh xuyên qua lớp sương mù dày đặc, chiếu thẳng xuống tảng đá nơi Cố Thanh Hàn ngồi, hắn từ từ nhấc thanh kiếm lên ngang tầm mắt.
Thanh kiếm không còn vẻ ngoài rẻ tiền của gỗ mục và sơn tróc nữa. Lưỡi thép của nó dưới ánh trăng tỏa ra một ánh quang lưu ly nhàn nhạt, phản chiếu đôi mắt xám sâu thẳm của Cố Thanh Hàn. Nó đã được hồi sinh, không phải bằng tài nguyên quý giá, mà bằng máu, mồ hôi và sự đồng cảm của một kẻ bị ruồng bỏ khác.
Cố Thanh Hàn đưa tay búng nhẹ vào phần lưng kiếm.
Keng... Ngân... ngân...
Một âm thanh thanh thúy, trong vắt vang lên, phá vỡ sự tĩnh mịch u ám của Kiếm Mộ. Lần này, tiếng ngân không còn mang theo sự thê lương, buồn bã hay tuyệt vọng nữa. Nó rung lên nhè nhẹ, lấp lánh như một nốt nhạc vui tươi, tràn đầy sinh khí và sự biết ơn. Tiếng ngân kéo dài một nhịp thở, như một đứa trẻ vui mừng vì tìm lại được mái nhà, tìm lại được người thấu hiểu mình. Kiếm linh đã không tắt. Nó đã hồi phục lại tia sáng tuy mỏng manh nhưng kiên cường của sự sống.
Lắng nghe tiếng ngân vui vẻ đó, trên khuôn mặt luôn luôn lạnh lẽo, tĩnh lặng như mặt hồ mùa đông của Cố Thanh Hàn, bỗng nhiên có một sự biến đổi cực kỳ vi tế. Khóe môi nứt nẻ, đầy những vệt máu khô của hắn khẽ nhếch lên, tạo thành một đường cong mờ nhạt.
Đó là một nụ cười.
Một nụ cười vô cùng hiếm hoi, mỏng manh nhưng chân thật nhất mà hắn từng nở trong suốt mười năm sống kiếp kiếm nô tăm tối này. Trong mắt hắn, thanh kiếm này không phải là một vũ khí sắc bén vô tri, mà là một sinh mệnh, một người bạn duy nhất hiểu được nỗi đau của sự cô độc và phản bội.
Hắn chậm rãi ôm thanh kiếm vào lòng, mặc cho cái lạnh của kim loại thấm qua lớp áo mỏng manh. Hắn vuốt ve phần chuôi kiếm, nơi hắn đã tự tay quấn lại bằng một dải vải gai sạch sẽ, rồi nhẹ nhàng thì thầm vào bóng đêm, giọng nói khàn khàn nhưng mang theo một sự ấm áp kỳ lạ:
"Ngươi cũng bị bỏ rơi sao..."
Giọng hắn nhỏ xíu, hòa tan vào tiếng gió bấc gào thét quanh khe vực, nhưng lại vô cùng kiên định.
"Không sao. Từ nay về sau, ta sẽ sửa ngươi. Ta sẽ không bao giờ vứt bỏ ngươi."
Thanh kiếm trong lòng hắn như nghe hiểu, lại khẽ rung lên một tiếng ngân nho nhỏ, như một lời đáp trả, một lời thề trung thành vĩnh viễn gắn kết hai linh hồn bị ruồng bỏ lại với nhau trong thế giới tu tiên tàn khốc và lạnh lẽo này.