Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Kiếm Đạo Độc Tôn

Chương 11: Sỉ Nhục (1)

Chương 11: Sỉ Nhục (1)


Buổi trưa, diễn võ trường ở khu vực ngoại môn nhộn nhịp hơn bao giờ hết. Đám đệ tử vừa kết thúc buổi tập luyện kiếm pháp buổi sáng, tụ tập thành từng nhóm nhỏ thảo luận về những chiêu thức mới học được. Nhưng sự ồn ào đó bỗng chốc im bặt khi một bóng người mặc trường bào trắng muốt, khí thế kiêu ngạo ngất trời xuất hiện ở lối vào.

Hàn Phong.

Hôm nay hắn không đi một mình, mà dẫn theo gần chục tên đệ tử nội môn xu nịnh bám đuôi phía sau. Đám lâu la này không ngừng tâng bốc kiếm pháp của hắn lên tận mây xanh, hòng mong được hắn chỉ điểm vài chiêu hoặc ban cho chút đỉnh tài nguyên tu luyện. Hàn Phong đi giữa vòng vây nịnh hót, khuôn mặt góc cạnh không biểu lộ nhiều cảm xúc, nhưng ánh mắt hẹp dài lại lóe lên sự đắc ý tột độ.

"Đại sư huynh, thanh kiếm ngài đang đeo bên hông quả thật là tuyệt phẩm. Uy áp tỏa ra khiến đệ tử chỉ đứng gần thôi cũng đã thấy run rẩy rồi." Một tên đệ tử nội môn xun xoe, chỉ vào thanh kiếm bạc khảm ngọc bên hông Hàn Phong.

Hàn Phong hừ lạnh một tiếng, rút thanh kiếm ra khỏi vỏ chừng nửa tấc. Ánh sáng bạc sắc lẹm lập tức lóe lên, làm chói mắt những kẻ xung quanh. "Thanh kiếm này tuy chỉ là hàng dự phòng, nhưng cũng là Linh Khí Thượng Phẩm do Luyện Khí Sư tứ giai của tông môn đích thân rèn. Tiếc là..." Hắn nhíu mày, nhớ lại chuyện ngày hôm qua ở kho kiếm. "... hôm qua bị một con chó hoang làm bẩn một chút."

"Kẻ nào to gan như vậy? Dám làm bẩn kiếm của đại sư huynh? Có cần đệ tử đi giáo huấn hắn một trận không?" Tên đệ tử kia lập tức tỏ vẻ phẫn nộ.

Hàn Phong nhếch mép cười nhạt. "Không cần. Bản thân ta sẽ tự đi dạy cho nó biết quy củ. Đám các ngươi, đi theo ta."

Nói xong, Hàn Phong đổi hướng, dẫn theo đám tùy tùng rầm rập tiến về phía khu vực kho kiếm tồi tàn phía Tây. Những đệ tử ngoại môn đang có mặt trên diễn võ trường thấy có kịch hay để xem, cũng tò mò bám theo từ xa, tạo thành một đám đông ồn ào kéo dài đến tận cửa kho chứa.

Trong kho kiếm, Cố Thanh Hàn vẫn đang cặm cụi với công việc quen thuộc của mình. Hắn vừa mài xong thanh kiếm có kiếm linh yếu ớt đêm qua và giấu kỹ nó dưới ổ rơm, bây giờ hắn đang xử lý đống vũ khí phế thải còn lại. Tiếng bước chân rầm rập và tiếng cười nói ồn ào từ bên ngoài truyền vào khiến bàn tay đang cầm đá mài của hắn khẽ dừng lại.

Cánh cửa gỗ mục nát bị đạp tung. Hàn Phong ngạo nghễ bước vào, phía sau là một đám đệ tử nội môn đang che mũi tỏ vẻ ghê tởm mùi hôi hám của kho chứa. Đám đệ tử ngoại môn tò mò thì bu đen bu đỏ ngoài cửa, xì xào bàn tán.

"Chó câm, mài kiếm xong chưa?" Hàn Phong cất giọng lạnh lẽo, hất hàm nhìn Cố Thanh Hàn đang ngồi xổm dưới đất.

Cố Thanh Hàn không ngẩng đầu lên, chỉ lặng lẽ đặt hòn đá mài xuống, lấy một miếng giẻ rách lau sạch nước trên lưỡi thanh kiếm đang mài dở, rồi đặt nó sang một bên. Hắn đứng dậy, đôi mắt xám tĩnh lặng nhìn Hàn Phong, không nói một lời. Sự câm lặng này một lần nữa kích thích ngọn lửa kiêu ngạo và bực dọc trong lòng vị đại đệ tử Kim Đan hậu kỳ.

"Hôm qua ngươi làm bẩn kiếm của ta, hôm nay ta đến để lấy lại công đạo." Hàn Phong bước tới, cố tình rút thanh kiếm bạc bên hông ra đánh xoẹt một tiếng. Lưỡi kiếm sắc bén kề sát vào cổ Cố Thanh Hàn, chỉ cách lớp da mỏng manh chưa đầy nửa thốn. Hơi lạnh từ kim loại truyền thẳng vào tủy sống. "Ta cho ngươi hai lựa chọn. Một, chết ngay tại đây vì tội bất kính. Hai..."

Hàn Phong ném thanh kiếm bạc keng một tiếng xuống mặt đất bùn lầy, ngay dưới mũi chân Cố Thanh Hàn. Bùn đất lập tức bắn lên, làm bẩn đi vẻ lấp lánh kiêu kỳ của nó.

"... Quỳ xuống, dùng chính cái vạt áo rách rưới của ngươi lau sạch thanh kiếm này cho ta. Lau cho đến khi nào ta có thể soi rõ từng sợi tóc của mình trên đó thì thôi."

Đám đông bên ngoài ồ lên một tiếng. Sự sỉ nhục này quả thật quá cay độc. Đối với một người bình thường, thà bị đánh một trận nhừ tử còn hơn phải quỳ gối lau kiếm bằng chính y phục của mình trước hàng trăm ánh mắt soi mói. Đám đệ tử nội môn phía sau Hàn Phong cười hô hố, liên tục buông lời châm chọc, giục giã tên kiếm nô mau chóng thi hành mệnh lệnh.

Trong đám đông ngoài cửa, có một thân ảnh nhỏ bé đang đứng nép mình vào một góc khuất. Đó là Hàn Tuyết Nhi, một nữ đệ tử ngoại môn mới nhập tông chưa lâu. Nàng mặc bộ y phục ngoại môn trắng viền xanh, khuôn mặt thanh tú nhợt nhạt vì sợ hãi. Nàng nhìn thấy toàn bộ sự việc, chứng kiến cảnh một thiếu niên trạc tuổi mình bị ép buộc đến bước đường cùng. Đôi mắt trong veo của nàng thoáng hiện lên một tia đau lòng và bất nhẫn. Ở thế giới phàm tục, nàng vốn là con gái của một gia đình nông dân nghèo khó, từng chứng kiến sự áp bức, nên nàng rất hiểu cảm giác của Cố Thanh Hàn lúc này. Nàng muốn bước ra can ngăn, muốn lên tiếng bênh vực hắn, nhưng đôi chân nàng lại như bị đóng đinh xuống mặt đất. Nàng sợ. Nàng sợ quyền uy của Hàn Phong, sợ sự trừng phạt tàn khốc của tông môn. Ở nơi mạnh được yếu thua này, một tiếng nói của nữ đệ tử Luyện Khí tầng một như nàng chẳng khác nào con muỗi kêu bên tai sư tử, không những không cứu được người mà còn rước họa vào thân. Cuối cùng, nàng chỉ biết cắn chặt môi dưới, quay mặt đi không dám nhìn tiếp, hai bàn tay nhỏ bé siết chặt lấy vạt áo.

Bên trong kho chứa, thời gian như ngừng trôi. Tất cả mọi ánh mắt đều đổ dồn vào Cố Thanh Hàn.

Cố Thanh Hàn đứng im bất động. Ánh mắt xám của hắn lướt qua thanh kiếm bạc dính bùn dưới đất, lướt qua khuôn mặt đắc ý tàn nhẫn của Hàn Phong, và lướt qua những nụ cười chế giễu của đám đông.

Hắn không có lấy một tia do dự, cũng không hề cảm thấy xấu hổ hay nhục nhã. Mười năm sống kiếp kiếm nô đã dạy hắn một bài học máu xương: thể diện, tự tôn là những thứ phù phiếm vô dụng nhất đối với một kẻ yếu. Hắn biết rất rõ, với thực lực Luyện Khí tầng ba của mình, nếu phản kháng lúc này, Hàn Phong chắc chắn sẽ dùng lý do "bất kính với chân truyền" để chém bay đầu hắn mà tông môn cũng sẽ chẳng ai thèm đứng ra nói một lời công đạo. Hắn phải sống. Hắn còn một nửa thanh kiếm gãy trong ngực đang chờ ngày được tuốt vỏ, hắn còn một thanh kiếm phế thải đang chờ ngày hồi phục kiếm linh. Hắn không thể chết vì một phút bốc đồng ngu ngốc.

Cố Thanh Hàn từ từ gập đầu gối.

Dưới hàng trăm cặp mắt, hắn chậm rãi quỳ xuống mặt đất ẩm ướt, bẩn thỉu.


trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch