Ngày hôm sau, cái lạnh của Bắc Nhạc Sơn dường như còn khắc nghiệt hơn khi những trận gió bấc liên tục tràn về, cuốn theo từng mảng tuyết lớn xám xịt. Trong kho kiếm phía Tây, đống vũ khí sứt mẻ cần được bảo dưỡng lại chất cao như một ngọn núi nhỏ. Những đệ tử ngoại môn thường gửi kiếm đến đây để mài giũa, bảo dưỡng sau mỗi lần luyện tập hoặc săn bắt yêu thú. Số lượng kiếm mà Cố Thanh Hàn phải xử lý mỗi ngày không bao giờ dưới hai trăm thanh, một con số đủ để vắt kiệt sức lực của một gã đàn ông trưởng thành cường tráng, chứ đừng nói đến một thiếu niên gầy gò, mang cảnh giới Luyện Khí tầng ba yếu ớt như hắn.
Tuy nhiên, Cố Thanh Hàn vẫn ngồi đó, lưng dựa vào bức tường đá lạnh ngắt, hai tay thoăn thoắt di chuyển. Tiếng xẹt... xẹt... đều đặn vang lên trong không gian tĩnh mịch, hòa quyện với tiếng rít gào của gió bên ngoài.
Hắn vừa mài xong thanh kiếm thứ tám mươi của ngày hôm nay. Khi hắn đang với tay lấy thanh tiếp theo từ dưới chân đống vũ khí hỗn độn, đôi tay đầy sẹo bỗng khựng lại.
Thanh kiếm mà hắn vừa chạm vào là một thanh trường kiếm có vẻ ngoài không mấy nổi bật. Vỏ kiếm làm bằng gỗ tùng phàm tục đã nứt nẻ nhiều chỗ, lớp sơn đen bên ngoài bong tróc nham nhở, để lộ ra những mảng gỗ xám xịt bên trong. Phần chuôi quấn bằng vải thô cũng đã mòn vẹt, sờn rách, ngấm đầy mồ hôi và bụi bẩn. Nhìn tổng thể, nó không khác gì hàng vạn thanh kiếm hạ phẩm rẻ tiền mà bọn đệ tử ngoại môn vứt lăn lóc sau khi sử dụng đến hỏng. Nhưng ngay khoảnh khắc ngón tay Cố Thanh Hàn miết nhẹ lên phần đốc kiếm, một cảm giác khác lạ xẹt qua tâm trí hắn.
Hắn từ từ rút thanh kiếm ra khỏi vỏ.
Xoẹt. Lưỡi thép ma sát với vỏ gỗ tạo ra một âm thanh khàn khàn, mệt nhọc. Lưỡi kiếm dài chừng ba thước rưỡi, màu xám tro đục ngầu, trên bề mặt chi chít những vết xước dọc ngang, và đặc biệt là có hai vết mẻ khá sâu nằm ở phần mũi kiếm, cho thấy nó đã từng phải chịu đựng những va đập cực kỳ bạo lực với một vật cứng hơn nó rất nhiều.
Thế nhưng, điều khiến Cố Thanh Hàn chú ý không phải là bề ngoài tàn tạ của nó. Mười năm mài kiếm, đôi tai của hắn đã được rèn luyện để nghe thấy những âm thanh mà người thường, thậm chí là những kiếm tu nội môn cao ngạo, cũng không bao giờ nghe thấy được.
Khi hắn búng nhẹ móng tay vào thân kiếm, thay vì phát ra âm thanh lạch cạch khô khốc của sắt thép chết, thanh kiếm này lại phát ra một tiếng ngân cực kỳ nhỏ bé.
Ngân... ngân...
Âm thanh đó quá nhẹ, nhẹ đến mức như tiếng thở dài của một người ốm yếu sắp lìa đời, nhẹ như tiếng một hạt sương rơi trên mặt tuyết. Nó buồn bã, thê lương và chất chứa một sự tuyệt vọng đến cùng cực. Nó giống hệt như tiếng một đứa trẻ đang thút thít khóc trong góc tối, gọi tìm mẹ nhưng biết rằng sẽ không bao giờ có ai đáp lại.
Cố Thanh Hàn nhắm mắt lại. Tâm trí hắn tự động gạt bỏ tiếng gió bão bên ngoài, gạt bỏ cảm giác lạnh buốt của nước đá, để dồn toàn bộ sự tập trung vào thanh kiếm trên tay. Hắn áp sát tai vào thân kiếm, lắng nghe nhịp điệu yếu ớt đó.
"Kiếm linh..."
Cố Thanh Hàn mở mắt ra, đồng tử hơi co rút lại.
Ở thế giới tu tiên, một thanh kiếm chỉ được coi là có giá trị thực sự khi nó sinh ra được "Kiếm linh" — một dạng ý thức sơ khai của vũ khí, kết nối trực tiếp với linh hồn chủ nhân. Để nuôi dưỡng ra được kiếm linh, thanh kiếm đó không chỉ cần làm từ những chất liệu thiên tài địa bảo quý hiếm, mà còn cần người chủ nhân phải ngày đêm ôn dưỡng bằng tâm huyết và huyền khí trong nhiều năm ròng rã. Một khi có kiếm linh, sức mạnh của thanh kiếm sẽ tăng lên gấp bội, có thể tự động bảo vệ chủ, thậm chí giao tiếp với chủ nhân. Thế nhưng, thanh kiếm tồi tàn đang nằm trên tay Cố Thanh Hàn lúc này, dù làm từ chất liệu phàm tục rẻ tiền, lại thực sự đang ẩn chứa một tia kiếm linh cực kỳ mong manh.
Tuy nhiên, tia kiếm linh này đang chết dần.
Nó giống như một ngọn nến chỉ còn lại một chút sáp lỏng le lói trước gió bão, ánh lửa thoi thóp chực chờ phụt tắt bất cứ lúc nào. Nó đã bị bào mòn bởi những trận chiến khốc liệt vượt quá giới hạn chịu đựng của cấu trúc kim loại, nhưng điều tàn nhẫn nhất là, nó đã bị chính người chủ nhân mà nó hết lòng phục vụ bỏ rơi. Bị vứt vào xó xỉnh của một kho kiếm tồi tàn, không một lời từ biệt, không một tia huyền khí nào được truyền vào để nuôi dưỡng sự sống thoi thóp đó. Đối với một vũ khí có linh tính, sự phản bội và ruồng bỏ của chủ nhân còn đau đớn hơn vạn lần việc bị gãy nát trong trận chiến. Nó đang chết vì vết thương vật lý, và cũng đang chết vì sự tuyệt vọng trong linh hồn.
Đôi mắt xám của Cố Thanh Hàn tĩnh lặng nhìn đăm đăm vào lưỡi kiếm xám tro. Trong khoảnh khắc đó, hắn dường như nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của chính bản thân mình trên thanh kiếm này. Đều là những kẻ thấp hèn, bị người đời chà đạp, vắt kiệt giá trị rồi vứt bỏ như một thứ rác rưởi không thương tiếc. Sự đồng cảm trào dâng trong lòng, một thứ cảm xúc rất hiếm hoi xuất hiện nơi tâm hồn đã chai sạn vì mười năm sỉ nhục của hắn.
Hắn quay đầu nhìn quanh kho chứa. Lúc này không có ai. Hắn nhanh chóng lấy một mảnh vải rách bọc kỹ thanh kiếm lạ này lại, rồi giấu nhẹm vào đống cỏ khô mùn nát dưới ổ rơm nơi hắn vẫn hay nằm ngủ. Hắn quyết định sẽ không mài nó theo cách thông thường, vì lực ma sát thô bạo của đá mài lúc này sẽ giống như một nhát dao kết liễu tia sinh cơ cuối cùng của kiếm linh.
Hắn phải sửa nó.
...
Đêm xuống. Khi tiếng chuông báo giờ Hợi vang lên, Hàn Sương Kiếm Tông chìm vào giấc ngủ sâu. Cố Thanh Hàn lặng lẽ lấy thanh kiếm bọc vải ra, lách mình qua khe cửa hở, hòa vào bóng đêm tĩnh mịch. Đích đến của hắn vẫn là nơi quen thuộc: Kiếm Mộ phía Tây. Chỉ có ở nơi tận cùng u ám và bị lãng quên đó, hắn mới có thể tìm thấy sự tĩnh lặng cần thiết và không lo bị ai phát hiện.
Đến Kiếm Mộ, Cố Thanh Hàn tìm một tảng đá bằng phẳng, nhẵn nhụi, phủ một lớp tuyết mỏng. Hắn cẩn thận đặt thanh kiếm lên trên. Dưới ánh trăng bàng bạc chiếu rọi qua những đám mây xám, lưỡi kiếm sứt mẻ trông càng thêm thê lương.
Hắn nhắm mắt, lục lọi trong ký ức những lời dạy của Lão Vương.
Lão Vương, người kiếm nô già đã nhặt hắn về nuôi từ đống xác chết mười năm trước, không chỉ dạy hắn cách mài kiếm, mà còn truyền lại cho hắn một chút kỹ thuật "Sửa kiếm sơ cấp".