Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Kiếm Đạo Độc Tôn

Chương 12: Sỉ Nhục (2)

Chương 12: Sỉ Nhục (2)
Hắn vươn tay nhặt thanh kiếm bạc lên. Bùn đất lạnh ngắt dính đầy mười ngón tay đầy sẹo. Hắn kéo vạt áo trước ngực — nơi che giấu thanh kiếm gãy tàn tạ của chính mình — đưa lên, và bắt đầu lau.

Soạt... soạt...

Âm thanh vải vóc thô ráp ma sát với thép sắc bén vang lên khô khốc. Cố Thanh Hàn lau rất cẩn thận, rất tỉ mỉ. Hắn lau sạch từng vết bùn bẩn, lau sạch từng hạt bụi bám trên rãnh máu của thanh kiếm. Ánh mắt hắn tĩnh lặng như mặt hồ mùa đông, không một gợn sóng oán hận, không một giọt nước mắt ủy khuất. Hắn chỉ nhìn chằm chằm vào thanh kiếm đang lau, dường như cả thế giới xung quanh, bao gồm cả những lời chửi rủa, giễu cợt của đám đông, đều không còn tồn tại.

"Đúng là một con chó ngoan." Hàn Phong cười lớn, một nụ cười sảng khoái và đắc thắng vang vọng khắp kho chứa. Hắn cảm thấy vô cùng thỏa mãn khi chà đạp lên chút tôn nghiêm cuối cùng của kẻ khác. "Nhìn xem, nó lau còn sạch hơn cả chó liếm."

Đám đông bên ngoài hùa theo cười ầm ĩ. Sự tàn nhẫn và vô cảm của giới tu tiên được thể hiện một cách trần trụi nhất tại cái góc khuất tối tăm này.

Cố Thanh Hàn vẫn im lặng lau. Lớp vải rách rưới của hắn dần thấm đẫm nước bùn và trở nên đen nhẻm, nhưng lưỡi kiếm bạc thì ngày càng sáng bóng. Khi đã lau sạch tì vết cuối cùng, hắn nâng thanh kiếm bằng cả hai tay, đưa lên ngang trán, hướng về phía Hàn Phong.

Hàn Phong khinh khỉnh vươn tay giật lấy thanh kiếm. Hắn ngắm nghía lưỡi kiếm sáng loáng, soi bóng khuôn mặt hoàn mỹ của mình trên đó, rồi gật đầu vẻ hài lòng. Hắn tra kiếm vào vỏ, dùng mũi giày đạp nhẹ lên vai Cố Thanh Hàn một cái, hất hàm: "Cứ ngoan ngoãn làm chó như vậy thì có thể giữ được mạng lâu dài đấy, đồ rác rưởi."

Nói xong, Hàn Phong xoay người, dẫn theo đám tùy tùng nghênh ngang rời đi, để lại một tràng cười ngặt nghẽo phía sau. Đám đông đệ tử ngoại môn cũng dần tản đi, không còn trò vui để xem nữa. Chỉ còn lại Cố Thanh Hàn vẫn quỳ lặng lẽ trên nền đất lạnh, vạt áo trước ngực ướt đẫm bùn dơ.

...

Mặt trời xuống núi, cái lạnh buốt xương của Bắc Nhạc Sơn lại một lần nữa bao trùm lấy kho kiếm tồi tàn. Cố Thanh Hàn vừa kết thúc công việc mài kiếm của ngày hôm nay. Hắn mệt mỏi rửa tay chân trong chậu nước lạnh buốt, rồi bước về phía ổ rơm rách nát của mình ở góc phòng.

Bất chợt, bước chân hắn khựng lại.

Trên chiếc thùng gỗ lật úp dùng làm bàn cạnh ổ rơm, có một vật gì đó đang bốc khói nghi ngút. Cố Thanh Hàn cảnh giác bước tới gần. Đó là một chiếc bát đất nung cũ kỹ, bên trong đựng đầy cháo nóng hổi. Mùi thơm của gạo nấu nhừ quyện với chút vị mặn của muối hột xộc vào mũi, khiến cơn đói cồn cào trong dạ dày hắn lập tức biểu tình dữ dội. Bên cạnh bát cháo là một mảnh giấy nhỏ, nét chữ thanh tú, nắn nót viết: "Ăn đi, đừng để chết đói. Xin lỗi vì đã không giúp được huynh." Không có chữ ký.

Cố Thanh Hàn nhìn bát cháo, rồi nhìn mảnh giấy. Ánh mắt tĩnh lặng của hắn không hề có sự ngạc nhiên, cảm động hay bất ngờ. Hắn biết ai là người đã đặt bát cháo này ở đây. Mùi hương nhàn nhạt đặc trưng của loài hoa cỏ dại bám trên mảnh giấy chỉ có thể thuộc về Hàn Tuyết Nhi, nữ đệ tử ngoại môn mà hắn thi thoảng vẫn thấy đang quét dọn ở lối đi phía trước kho kiếm. Hắn cũng biết lý do nàng để lại bát cháo này: lòng thương hại. Một thứ tình thương rẻ tiền của những kẻ yếu dành cho những kẻ yếu hơn mình.

Ở cái thế giới tu tiên cá lớn nuốt cá bé này, lòng thương hại là thứ vô dụng nhất. Hôm nay nàng cho hắn một bát cháo vì nàng thấy hắn đáng thương, ngày mai nàng có thể sẽ quay lưng bỏ chạy khi thấy Hàn Phong vung kiếm muốn lấy mạng hắn. Cố Thanh Hàn không cần lòng thương hại, cũng không cần ai phải cảm thấy có lỗi vì đã không cứu hắn. Con đường hắn đi, chỉ có thể bước bằng chính đôi chân đầy sẹo của mình.

Hắn cầm mảnh giấy lên, vò nát thành một cục nhỏ, rồi hất văng vào góc tường lẫn lộn với mạt sắt phế thải.

Tuy nhiên, hắn không vứt bát cháo. Hắn cần năng lượng để sống. Hắn cầm bát cháo lên, không quan tâm nó nóng đến bỏng lưỡi, cứ thế húp cạn sạch sành sanh trong vài nhịp thở. Chút nhiệt lượng ỏi từ bát cháo truyền vào dạ dày, lan tỏa ra khắp kinh mạch Luyện Khí tầng ba, xua tan đi phần nào cái lạnh giá của đêm đông.

Sau khi ăn xong, Cố Thanh Hàn không hề có ý định đi tìm Hàn Tuyết Nhi để cảm ơn hay đáp lại tình cảm yếu ớt vô nghĩa đó. Hắn ném cái bát không sang một bên, cởi bỏ bộ y phục dính đầy bùn đất ban sáng, khoác tạm một mảnh áo bào xám rách khác, rồi giấu nửa thanh kiếm gãy vào ngực, lách mình hòa vào màn sương đêm, hướng về phía Kiếm Mộ.

Đêm nay, hắn có việc quan trọng hơn phải làm.

Đứng giữa Kiếm Mộ hoang tàn, Cố Thanh Hàn rút thanh kiếm gãy ra khỏi lớp vải. Sự uất hận, sự sỉ nhục ban sáng khi phải quỳ gối lau kiếm cho kẻ thù giống như một liều thuốc nổ đã được châm ngòi. Nếu là kẻ khác, có lẽ đã phát điên hoặc gào thét rủa xả trong tuyệt vọng. Nhưng Cố Thanh Hàn thì không. Mười năm chịu đựng đòn roi đã dạy hắn cách nuốt sự uất hận vào trong bụng, để cho nó lên men, để cho nó bốc cháy, và cuối cùng, rèn giũa nó thành một thứ sức mạnh sắc bén hơn mọi lưỡi gươm.

Hắn nhắm mắt lại, tưởng tượng hình bóng kiêu ngạo của Hàn Phong đang đứng trước mặt. Hình ảnh lưỡi kiếm bạc kề sát cổ, tiếng cười giễu cợt của đám đông.

Xoẹt!

Cố Thanh Hàn vung kiếm. Nhát kiếm chém vào không khí lạnh buốt, nhưng âm thanh xé gió lại mang theo một tiếng rít nặng nề, chết chóc. Hắn không dùng huyền khí, hắn chỉ dùng thuần túy sức mạnh cơ bắp và sự phẫn nộ tận cùng. Hắn biến sự uất hận thành kiếm ý. Sự kiềm chế tuyệt đối của hắn khiến cho nhát kiếm không phát tán lực lượng ra ngoài, mà cô đọng lại trên lưỡi thép đen kịt, biến nó thành một thanh tử thần đang khát máu.

Một ngày...

Hắn chém nhát thứ hai, thứ ba, thứ một trăm. Mỗi nhát chém đều dứt khoát, tàn nhẫn, mang theo ý chí không thể lay chuyển, đánh tan cả những bông tuyết đang rơi. Mồ hôi vã ra như tắm, nhưng đôi mắt xám của hắn lại sáng quắc trong đêm tối.

Một ngày... ta sẽ rời nơi này.

Nhát chém thứ một ngàn. Hắn dừng tay, cắm thanh kiếm gãy xuống mặt tuyết. Ngước nhìn bầu trời đen kịt không một vì sao, giọng nói khô khốc, lạnh lẽo của Cố Thanh Hàn vang lên, nhẹ như hơi thở, nhưng lại nặng tựa ngọn Thái Sơn, lời thề vô thanh nay đã cất thành lời:

"Bằng kiếm của ta."





trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch