Chương 14: Lén Nhìn Kiếm Pháp (2) Khu vực này nằm xa tầm mắt của lính canh, sương mù lại đang dần kéo đến che khuất tầm nhìn. Sự cám dỗ quá lớn đối với một kẻ khát khao sức mạnh.
Hắn chậm rãi bước tới bên chiếc bàn đá. Bàn tay chằng chịt sẹo vươn ra, ngón tay khẽ chạm vào chuôi kiếm bọc sừng giao long lạnh ngắt. Cảm giác tiếp xúc với một vũ khí cao cấp khiến toàn thân hắn run lên nhè nhẹ. Khác hẳn với sự thô ráp, chết chóc của kiếm gãy, thanh kiếm này toát ra một sự sắc bén, trơn tru và quyền lực.
Cố Thanh Hàn nắm lấy chuôi kiếm, từ từ rút nó ra khỏi vỏ.
Keng...
Một tiếng thanh thúy vang lên. Lưỡi kiếm bạc sáng loáng hiện ra, phản chiếu đôi mắt xám tĩnh lặng nhưng giờ đây đang rực cháy một ngọn lửa cuồng nhiệt. Hắn không vận chuyển luồng sức mạnh kỳ lạ ẩn sâu trong ngực, cũng không truyền huyền khí Luyện Khí tầng ba yếu ớt của mình vào kiếm. Hắn chỉ thuần túy dùng lực lượng cơ bắp, muốn thử cảm giác vung một nhát kiếm hoàn chỉnh của Hàn Sương Kiếm Pháp bằng một vũ khí thực sự.
Hắn lùi lại một bước, tay phải cầm kiếm, tay trái chắp sau lưng, hít một hơi thật sâu. Tư thế của hắn bỗng nhiên thay đổi. Không còn vẻ khúm núm, hèn mọn của một kiếm nô nữa. Lưng hắn thẳng tắp tựa như một ngọn giáo đâm lên trời, khí thế quanh người lập tức trở nên tĩnh mịch, sắc bén, hệt như một tảng băng trôi ngàn năm.
Thức thứ nhất: Sương Tàn.
Cố Thanh Hàn vung kiếm. Cổ tay hắn gập lại một góc hoàn hảo, dùng lực ở ngón cái và ngón áp út để điều khiển quỹ đạo. Lưỡi kiếm bạc xé toạc không khí, im lìm không một tiếng động, nhưng lại mượt mà, trơn tru đến cực điểm, như lướt qua nước.
Thức thứ hai: Hàn Phong Quét.
Hắn xoay người, mượn lực ly tâm, lưỡi kiếm lượn một vòng cung chính xác tuyệt đối, sát sạt mặt đất nhưng không hề chạm vào một hạt bụi.
Hắn chìm đắm vào trong dòng chảy của kiếm pháp. Những động tác mà hắn đã mô phỏng hàng vạn lần bằng kiếm gãy nay được thi triển bằng một thanh kiếm hoàn chỉnh, chúng khớp vào nhau hoàn hảo như bánh răng của một cỗ máy tinh xảo. Hắn thi triển thức thứ ba, thứ tư, rồi thứ năm. Mỗi đường kiếm không mang theo linh lực hủy diệt như Hàn Phong, nhưng lại mang một "kiếm vận" sâu sắc, thuần túy hơn gấp bội. Nó là sự thấu hiểu bản chất của kiếm, chứ không phải mượn lực lượng ép kiếm phải nghe lời.
Khi thi triển đến thức thứ bảy, Sương Hàn Cửu Châu, Cố Thanh Hàn không nhảy lên cao như Hàn Phong. Hắn biết rõ đó là sai lầm. Hắn đứng im tại chỗ, dồn toàn bộ trọng tâm vào chân phải, cổ tay khẽ rung lên. Hắn đâm mũi kiếm bạc thẳng về phía trước, hơi chếch xuống dưới một ly.
Một nhát đâm cực kỳ tĩnh lặng. Không có cuồng phong, không có băng tuyết nổ tung. Nhưng ngay khoảnh khắc mũi kiếm dừng lại giữa không trung, một chiếc lá khô vô tình rơi ngang qua lưỡi kiếm lập tức bị cắt làm đôi một cách nhẹ nhàng, vết cắt nhẵn thín như gương, chứng tỏ độ chính xác và sự sắc bén của chiêu thức đã đạt đến đỉnh phong tạo cực.
Cố Thanh Hàn từ từ thở ra một hơi dài, cảm nhận sự thỏa mãn chạy dọc sống lưng. Cuối cùng, hắn đã chứng minh được sự tính toán của mình là đúng. Sương Hàn Cửu Châu là một chiêu tất sát âm thầm, chứ không phải là một màn trình diễn bạo lực rẻ tiền.
Hắn xoay cổ tay, chuẩn bị thu kiếm vào vỏ.
Nhưng đúng lúc đó, một giọng nói lạnh lẽo, mang theo sát ý ngập trời đột ngột vang lên từ phía sau lưng, đập nát sự tĩnh mịch của Kiếm Luyện Trường.
"To gan!"
Cố Thanh Hàn khựng lại. Đồng tử hắn co rụt mạnh. Sóng lưng lạnh toát.
Hắn chậm rãi quay đầu lại.
Cách đó không xa, ở lối vào Kiếm Luyện Trường, Hàn Phong đang đứng sừng sững như một hung thần. Khuôn mặt hoàn mỹ của vị đại đệ tử chân truyền lúc này tối sầm lại, các khối cơ trên mặt co giật vì thịnh nộ. Đôi mắt hẹp dài của hắn mở trừng trừng, trằn trọc những tia vằn đỏ, nhìn chằm chằm vào thanh kiếm bạc yêu quý của mình đang nằm gọn trong bàn tay đầy sẹo, dơ bẩn của một tên kiếm nô ti tiện.
Hàn Phong đã phát hiện ra mình để quên kiếm ngay sau khi rời đi được một đoạn, bèn tức tốc quay lại lấy. Và cảnh tượng đập vào mắt hắn, không chỉ là sự xúc phạm đối với vũ khí cá nhân, mà là một sự phản nghịch không thể tha thứ đối với luật lệ tông môn.
Hắn vừa nhìn thấy một tên kiếm nô múa kiếm. Hơn thế nữa, hắn nhận ra những chiêu thức đó chính là Hàn Sương Kiếm Pháp — bí kíp trấn phái chỉ dành riêng cho đệ tử chính thức.
Luật thép của Hàn Sương Kiếm Tông: Kiếm nô và tạp dịch tuyệt đối cấm tu luyện, cấm sử dụng kiếm pháp tông môn. Kẻ nào vi phạm, không cần hỏi han, lập tức giết không tha.
"Một tên chó câm hèn mọn, lại dám lén nhìn trộm kiếm pháp của tông môn? Dám dùng đôi tay bẩn thỉu đó chạm vào bảo kiếm của ta?" Giọng Hàn Phong rít lên qua kẽ răng, uy áp Kim Đan hậu kỳ ầm ầm bộc phát, hóa thành một cơn bão linh lực cuốn bay những mảnh tuyết đọng xung quanh. "Tội... đáng chết!"
Hàn Phong không thèm rút thanh kiếm thứ hai. Hắn giơ thẳng bàn tay phải ra, ngưng tụ linh lực thành một thanh kiếm khí khổng lồ, sắc bén, dài chừng một trượng, nhắm thẳng vào đầu Cố Thanh Hàn mà chém tới. Sát ý của hắn là thật. Hắn muốn nghiền nát tên rác rưởi dám mạo phạm sự uy nghiêm của mình thành một vũng máu ngay tại đây, để răn đe mọi kẻ yếu kém khác.
Đối mặt với thanh kiếm khí mang theo uy lực hủy diệt của cường giả Kim Đan hậu kỳ giáng xuống đầu, Cố Thanh Hàn đứng im tại chỗ.
Hắn không giơ thanh kiếm bạc lên đỡ, vì hắn biết một thanh linh kiếm không được bơm huyền khí sẽ vỡ vụn ngay lập tức dưới đòn tấn công đó. Hắn cũng không dám kích hoạt luồng sức mạnh kỳ lạ đang ngủ say trong lồng ngực, vì ở giữa thanh thiên bạch nhật, trước mặt đại đệ tử chân truyền, việc để lộ bất kỳ dị năng bí ẩn nào đồng nghĩa với việc hắn sẽ bị toàn bộ tông môn truy sát đến cùng trời cuối đất.
Trong khoảnh khắc sinh tử tồn vong chỉ tính bằng cái chớp mắt, Cố Thanh Hàn làm một việc duy nhất.
Hắn buông tay.
Thanh kiếm bạc rơi xoảng xuống mặt đá. Cố Thanh Hàn khoanh hai tay trước ngực, ngẩng cao đầu, dùng đôi mắt xám tĩnh lặng như mặt hồ mùa đông nhìn thẳng vào lưỡi kiếm khí đang lao xuống. Không một tia sợ hãi. Không một động tác thừa để bỏ chạy. Hắn đang đánh cược mạng sống của mình vào một biến số duy nhất.
Nếu ngươi giết ta, thanh danh đại đệ tử chân truyền giết kẻ không tấc sắt sẽ lan truyền khắp nơi. Nếu ngươi không giết ta, sự nhẫn nhục của ta sẽ chiến thắng.
Ầm!
Kiếm khí khổng lồ chém mạnh xuống. Nhưng nó không chẻ đôi cơ thể Cố Thanh Hàn. Ngay khi lưỡi kiếm khí chỉ còn cách đỉnh đầu hắn chưa tới nửa thốn, cắt đứt vài sợi tóc rối bời, nó đột ngột khựng lại, rồi nổ tung thành vô số luồng gió buốt giá quất thẳng vào mặt hắn, cứa rách da thịt rỉ máu.
Hàn Phong đã dừng tay vào phút chót.
Ngực Hàn Phong phập phồng dữ dội. Hắn nhìn tên kiếm nô gầy gò, mặt đầy vết cắt đang đứng hiên ngang không hề chớp mắt trước mặt mình, trong lòng hắn trào dâng một cảm giác khó chịu tột độ. Kẻ này không sợ chết. Việc giết một kẻ phế vật không mang vũ khí, không hề chống trả bằng kiếm khí, sẽ chỉ khiến hắn mang tiếng ức hiếp kẻ yếu hèn, làm nhơ bẩn thanh danh của một thiên tài Kim Đan hậu kỳ trong mắt các trưởng lão. Cái chết là quá dễ dàng đối với tội trạng này.
Hàn Phong xua tan kiếm khí, bước tới, dùng một cái tát mang theo ba phần lực lượng tát thẳng vào mặt Cố Thanh Hàn.
Bốp!
Cố Thanh Hàn văng người ra xa vài trượng, đập mạnh xuống đất, phun ra một ngụm máu tươi lẫn vài cái răng gãy. Hai tai ù đi, đầu óc choáng váng.
Hàn Phong bước tới, nhặt thanh kiếm bạc của mình lên, dùng vạt áo tuyết trắng lau đi chỗ Cố Thanh Hàn vừa cầm, rồi cắm mạnh xuống đất ngay sát mặt tên kiếm nô.
"Giết ngươi bây giờ là làm bẩn tay ta." Hàn Phong cúi xuống, giọng nói tàn độc vang lên bên tai Cố Thanh Hàn. "Ngươi thích học kiếm pháp? Ngươi thích nhìn trộm? Tốt lắm. Ngày mai, tại quảng trường Chấp Pháp, ta sẽ cho toàn bộ tông môn thấy cái giá của việc một con chó muốn học đòi làm người."
Hàn Phong xoay người rời đi, bỏ lại Cố Thanh Hàn nằm gục trên vũng máu lạnh lẽo. Đôi mắt xám của hắn vẫn mở trừng trừng, nhìn theo bóng dáng trường bào trắng dần khuất. Trong con ngươi tĩnh lặng đó, ngọn lửa uất hận đã hoàn toàn đen kịt lại.
Cái giá sao? Hắn nhổ ra một ngụm máu tanh, khẽ nhếch mép cười lạnh lùng. Hãy để xem, cái giá đó ai sẽ là người phải trả.