Chương 20: Đêm Tuyết Luyện Kiếm (2) Hắn chém kiếm, chỉ vì thanh kiếm gãy trong tay hắn muốn vung lên.
Tâm trí hắn hoàn toàn trống rỗng, chỉ còn lại sự tồn tại của thanh gươm gãy trong tay và quỹ đạo của lưỡi thép cắt qua không khí. Sự tĩnh lặng tuyệt đối đó vô tình lại phù hợp với tinh túy cốt lõi nhất của Hàn Sương Kiếm Pháp: Cực Hàn, Cực Tĩnh. Mười năm sống trong câm lặng, mười năm chịu đựng sự sỉ nhục đã gột rửa hoàn toàn những cảm xúc thừa thãi của con người trong hắn, biến hắn thành một thanh kiếm hình người thực sự. Càng vung kiếm, hắn càng quên đi đau đớn. Càng vung kiếm, hắn càng quên đi mình là ai, quên đi thân phận kiếm nô hèn kém, quên đi những vết sẹo chằng chịt trên lưng.
Xoẹt...
Lại một nhát chém nữa được tung ra. Thức thứ sáu: Tuyết Ảo Ảnh. Tuyết đọng trên vai hắn văng tung tóe vào không trung, hòa lẫn với một giọt mồ hôi nóng hổi vừa rơi khỏi trán.
Đột nhiên, Cố Thanh Hàn khựng lại. Toàn thân hắn bất động như một bức tượng băng.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng giữa hai nhịp thở, hắn cảm nhận được một sự rung động cực kỳ vi tế truyền đến từ lòng bàn tay phải. Hắn từ từ cúi đầu, mở to đôi mắt xám nhìn xuống nửa thanh kiếm gãy đen kịt đang nắm chặt trong tay. Lưỡi thép sứt mẻ đầy những vết rỉ sét cũ kỹ, tưởng chừng như chỉ là một khúc sắt vụn vô tri vô giác, lúc này lại đang rung lên bần bật.
Nó không phải bị rung vì lực tác động vật lý, mà nó đang tự mình rung lên, một sự cộng hưởng sâu sắc từ sâu bên trong lõi thép, đáp lại nhịp đập của trái tim hắn, đáp lại sự trống rỗng và ý chí vung kiếm của hắn.
Ooo...ong...
Một tiếng kiếm ngân rất khẽ vang lên. Âm thanh mỏng manh đến mức dường như bị tiếng bão tuyết gầm rú lấn át hoàn toàn, nhưng nó lại vang vọng rõ mồn một trong tâm trí Cố Thanh Hàn. Đó không phải là ảo giác. Đó là lần đầu tiên, sau mười năm mài hàng vạn thanh kiếm vô hồn, hắn thực sự nghe thấy một thanh kiếm "lên tiếng" đáp lại mình.
Cố Thanh Hàn đứng sững sờ giữa trời tuyết. Cảm giác đau đớn trên cơ thể bỗng chốc tan biến. Sự choáng váng ập đến không phải vì kiệt sức, mà vì một luồng nhận thức mới mẻ, khổng lồ vừa được khai mở trong đầu hắn. Xung quanh hắn, hàng vạn thanh kiếm gãy bị chôn vùi dưới lớp tuyết dày của Kiếm Mộ dường như cũng đang đồng loạt phát ra những tiếng rên rỉ nghẹn ngào, cộng hưởng với tiếng ngân của nửa thanh kiếm gãy trên tay hắn.
Một loại năng lượng vô hình, mỏng manh như tơ nhện nhưng lại sắc bén vô song, bắt đầu xoáy tròn xung quanh lưỡi kiếm đen kịt. Nó không rực rỡ, không chói lóa, nhưng khi bông tuyết vô tình rơi vào quỹ đạo của nó, bông tuyết đó lập tức bị chẻ làm hai nửa hoàn hảo mà không hề bị tan chảy.
Đó là Kiếm ý. Một loại Kiếm ý sơ khai, nguyên thủy nhất vừa được sinh ra từ sự cô độc và tàn niệm của vạn thanh gươm phế thải.
Cố Thanh Hàn cứ đứng nhìn chằm chằm vào thanh kiếm gãy, hơi thở gấp gáp, ngực phập phồng liên hồi. Rồi dần dần, khóe môi khô nứt, rỉ máu của hắn từ từ nhếch lên. Hắn mỉm cười. Một nụ cười chân thật, ấm áp, hoàn toàn trái ngược với vẻ lạnh lùng vô cảm thường ngày của một tên kiếm nô. Đó là nụ cười của một người mù lần đầu tiên nhìn thấy ánh sáng, của một kẻ điếc bẩm sinh lần đầu tiên nghe thấy âm nhạc.
"Ngươi... nghe thấy ta sao?"
Giọng nói khàn đặc, đứt quãng của hắn vang lên trong bão tuyết. Hắn giơ nửa thanh kiếm gãy lên ngang tầm mắt, cẩn thận dùng những ngón tay đầy máu vuốt ve sống kiếm, dịu dàng như đang nói chuyện với một người bạn tri kỷ đã xa cách từ lâu.
Thanh kiếm gãy lại rung lên một tiếng ong mỏng manh, như một lời đáp lời.
Cảm giác kỳ lạ này khiến Cố Thanh Hàn rùng mình. Hắn không chỉ nghe thấy, mà hắn còn cảm nhận được sự tồn tại của một thứ gọi là "ý chí" bên trong thanh thép lạnh lẽo này. Hắn cảm nhận được sự khao khát mãnh liệt bị đè nén suốt bao nhiêu năm ròng rã dưới đáy Kiếm Mộ. Thanh kiếm không muốn bị mục nát. Nó muốn được vung lên, muốn được bay lượn trong gió bão, muốn được chém đứt mọi thứ cản đường. Sự khao khát đó mãnh liệt và thuần khiết đến mức khiến linh hồn Cố Thanh Hàn cũng phải run rẩy đồng cảm. Cảm giác này hoàn toàn khác biệt so với việc chỉ đơn thuần vung kiếm vô thức. Nó giống như việc hắn đang nắm trong tay nhịp đập sinh mệnh của một người bạn tri kỷ, một người duy nhất trên cõi đời này hiểu được sự uất hận và nỗi đau của hắn. Lưỡi kiếm đen kịt, sứt mẻ dường như không còn là một cục sắt vô tri nữa, mà nó đã trở thành một phần mở rộng của cánh tay hắn, của tâm trí hắn.
Hắn nắm chặt chuôi kiếm, dồn toàn bộ sức lực còn lại vào những ngón tay gãy nát. Đôi mắt xám tĩnh lặng của hắn nhìn xuyên qua màn bão tuyết dày đặc, hướng về màn đêm vô tận của Bắc Nhạc Sơn. Ở đằng xa kia, phía trên đỉnh núi cao vời vợi, là nơi ở của những kẻ đang chà đạp lên sinh mệnh của hàng vạn Kiếm Nô. Là nơi Hàn Phong đang an giấc trong chăn ấm đệm êm, tự mãn với thứ kiếm pháp đầy sơ hở và yếu ớt của gã. Hắn không nói thêm lời nào nữa, cũng không gào thét những lời thề trả thù sáo rỗng. Nhưng trong thâm tâm hắn, một sợi dây liên kết vô hình và bền chặt nhất giữa người và kiếm đã chính thức được thiết lập, khóa chặt vận mệnh của cả hai lại với nhau.
Muốn chém... vậy thì chúng ta sẽ cùng nhau chém. Cố Thanh Hàn thầm nghĩ, ánh mắt lóe lên một tia sáng lạnh lẽo hơn cả băng tuyết. Chém nát cái lồng giam này. Chém đứt mọi sự giả tạo và kiêu ngạo của bọn chúng.
Bão tuyết vẫn tiếp tục rơi rào rạt, che lấp đi thân ảnh gầy gò, rách nát của tên kiếm nô. Nhưng cái lạnh lẽo của thiên địa phương Bắc giờ đây dường như không thể xâm nhập vào bên trong lớp vỏ bọc bằng ý chí của hắn nữa. Hắn đứng đó, cô độc nhưng không hề yếu ớt. Giữa bãi Kiếm Mộ hoang tàn, u ám nhất của Hàn Sương Kiếm Tông, nơi bị mọi người lãng quên, một hạt giống nhỏ bé mang tên "Kiếm ý sơ khai" đã lặng lẽ nảy mầm trong bóng tối, cắm những chiếc rễ tàn độc và khát máu đầu tiên vào nền tuyết lạnh, âm thầm chờ đợi một ngày đâm chồi nảy lộc, vươn mình xé rách cả bầu trời.