Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Kiếm Đạo Độc Tôn

Chương 21: Bí Mật Kiếm Mộ (1)

Chương 21: Bí Mật Kiếm Mộ (1)


Bão tuyết vẫn tiếp tục rơi rào rạt, che lấp đi thân ảnh gầy gò, rách nát của tên kiếm nô. Nhưng cái lạnh lẽo của thiên địa phương Bắc giờ đây dường như không thể xâm nhập vào bên trong lớp vỏ bọc bằng ý chí của hắn nữa. Hắn đứng đó, cô độc nhưng không hề yếu ớt. Giữa bãi Kiếm Mộ hoang tàn, u ám nhất của Hàn Sương Kiếm Tông, nơi bị mọi người lãng quên, một hạt giống nhỏ bé mang tên "Kiếm ý sơ khai" đã lặng lẽ nảy mầm trong bóng tối, cắm những chiếc rễ tàn độc và khát máu đầu tiên vào nền tuyết lạnh, âm thầm chờ đợi một ngày đâm chồi nảy lộc, vươn mình xé rách cả bầu trời.

Cố Thanh Hàn đứng bất động rất lâu. Hơi thở của hắn từ chỗ dồn dập, đứt quãng dần chuyển sang nhịp nhàng, chậm rãi. Mỗi một lần hít vào, hắn cảm nhận được luồng hàn khí buốt giá của Bắc Nhạc Sơn tràn ngập lồng ngực, hòa quyện với chút năng lượng mỏng manh của Luyện Khí tầng ba đang rỉ rả lưu chuyển trong những đoạn kinh mạch rạn nứt. Khác với trước đây, cơn đau đớn từ những vết roi tứa máu trên lưng dường như đã bị một thứ cảm giác mãnh liệt hơn lấn át. Đó là một sự kết nối.

Hắn chậm rãi hạ cánh tay đang giơ cao thanh kiếm gãy xuống. Những ngón tay chai sần, vương đầy vết sẹo cũ mới vẫn siết chặt lấy phần chuôi kiếm đã nhẵn bóng vì mồ hôi và máu. Ở khoảnh khắc này, thanh kiếm gãy màu đen kịt ấy không còn là một cục sắt vụn lạnh lẽo. Nó dường như đang "thở" cùng nhịp thở với hắn. Một sợi tơ mỏng manh, vô hình nhưng cực kỳ bền chắc, được tết bằng ý chí và sự tĩnh lặng tuyệt đối, đang nối liền trái tim hắn với lõi thép đã chết từ lâu của thanh gươm.

Cố Thanh Hàn nâng mắt lên. Xung quanh hắn, hàng vạn thanh kiếm gãy, giáo mác hoen rỉ nằm ngổn ngang dưới lớp tuyết dày, từng là những đống phế liệu vô tri vô giác, giờ đây trong mắt hắn lại mang một dáng vẻ hoàn toàn khác. Hắn "nhìn" thấy những tàn niệm mỏng manh như khói đang vương vấn trên mỗi mũi kiếm sứt mẻ. Hắn "nghe" thấy những tiếng rên rỉ nghẹn ngào, những âm thanh khao khát được một lần nữa uống máu kẻ thù, được một lần nữa bay lượn trên bầu trời xanh thẳm. Chúng đang than khóc. Chúng đang oán hận. Và hơn hết, chúng đang khao khát một người có thể hiểu được ngôn ngữ của chúng.

Mười năm. Mười năm dài đằng đẵng hắn chỉ làm một công việc duy nhất: mài kiếm. Mười năm hứng chịu sự sỉ nhục, đòn roi, và ánh mắt khinh miệt của toàn bộ Hàn Sương Kiếm Tông. Người ta gọi hắn là phế vật, là con chó câm, là rác rưởi không có tư cách chạm vào kiếm. Nhưng không một ai biết rằng, chính trong mười năm địa ngục ấy, đôi bàn tay đầy sẹo của hắn đã chạm vào hàng triệu thanh kiếm. Hắn đã dùng chút hơi ấm yếu ớt của mình để lau đi lớp bụi mờ trên hàng triệu lưỡi thép. Tâm hồn câm lặng của hắn đã vô thức trở thành một hồ chứa khổng lồ, thu nạp lấy vô vàn tiếng vọng bi thương của những thanh kiếm bị vứt bỏ.

Và đêm nay, cái hồ chứa ấy đã tràn bờ.

Vút!

Cố Thanh Hàn bất thần vung tay. Thanh kiếm gãy chém ngang một đường cong tuyệt mỹ trong không khí. Không hề có huyền khí bùng nổ, không có ánh sáng chói lòa như kiếm pháp của Hàn Phong, nhưng nhát chém ấy lại mang theo một tiếng rít tử thần xé toạc màn đêm. Bông tuyết đang rơi ngay trước mặt hắn đột ngột bị chẻ làm hai nửa hoàn hảo, vết cắt sắc lẹm đến mức bông tuyết không kịp tan chảy, mà cứ thế rơi xuống mặt đất thành hai mảnh tinh thể băng giá.

"Khục..."

Nhát kiếm vừa dứt, thân hình Cố Thanh Hàn lập tức lảo đảo. Hắn chống mạnh thanh kiếm xuống đất, há miệng ho khan một tiếng, một ngụm máu bầm từ trong lồng ngực trào ra, nhuộm đỏ mảng tuyết trắng dưới chân. Sự phản phệ của thể xác.

Kiếm Cảm — cảnh giới sơ khai nhất của Kiếm Ý — tuy chỉ là một loại cảm ngộ tinh thần, nhưng việc áp dụng nó vào một nhát chém thực tế đòi hỏi sự đồng bộ tuyệt đối giữa ý chí và cơ bắp. Thân xác rách nát, suy kiệt của Luyện Khí tầng ba căn bản không đủ sức chịu đựng áp lực khủng khiếp từ chính ý chí sắc bén của hắn. Giống như việc đổ một luồng nước lũ cuồn cuộn vào một khe suối cạn kiệt, con đê mỏng manh bằng đất bùn chắc chắn sẽ vỡ vụn. Nếu hắn cố tình tung thêm vài nhát kiếm mang theo Kiếm Cảm nữa, không cần kẻ thù ra tay, chính hắn sẽ tự chém đứt kinh mạch của mình.

Cố Thanh Hàn dùng mu bàn tay quệt đi vết máu trên khóe môi. Ánh mắt xám tĩnh lặng không có lấy một tia hối hận hay sợ hãi. Hắn nhìn thanh kiếm gãy cắm trên mặt tuyết, rồi ngẩng đầu lên, phóng tầm mắt ra xa vào màn đêm mù mịt của Kiếm Mộ.

Bỗng nhiên, đồng tử của hắn hơi co rút lại.

Sâu thẳm trong bãi Kiếm Mộ khổng lồ, ở một khu vực tĩnh mịch và tối tăm nhất, nơi mà ánh trăng cũng không thể xuyên qua lớp sương mù dày đặc, Cố Thanh Hàn nhìn thấy một luồng ánh sáng. Đó là một thứ ánh sáng xanh mờ nhạt, lạnh lẽo, nhấp nháy theo một nhịp điệu kỳ lạ, giống như nhịp đập của một trái tim khổng lồ đang bị chôn vùi dưới lòng đất.

Đây không phải là lần đầu tiên hắn nhìn thấy ánh sáng này. Rất nhiều đêm trước đây, khi hắn trốn ra Kiếm Mộ để lén luyện tập những thức kiếm thô sơ học lỏm được, hắn đã từng lờ mờ nhận ra sự tồn tại của khu vực đó. Hắn biết nơi đó có một trận pháp phong ấn cổ xưa, một thứ cấm kỵ mà ngay cả các trưởng lão của Hàn Sương Kiếm Tông cũng hiếm khi nhắc đến. Lần trước hắn tò mò tiến lại gần, chỉ vừa mới đưa tay chạm vào lớp sương mù bao quanh, một luồng lực lượng tàn bạo đã hất văng hắn ra xa, khiến hắn tê dại cả cánh tay suốt ba ngày trời.

Nhưng đêm nay, mọi thứ đã khác.

Thứ ánh sáng xanh mờ nhạt kia không còn mang lại cho hắn cảm giác áp bức và đe dọa vô hình nữa. Thay vào đó, trong lúc tâm trí hắn đang chìm đắm trong trạng thái Kiếm Cảm sơ khai, luồng ánh sáng ấy dường như đang... cộng hưởng. Nó nhấp nháy nhịp nhàng cùng với nhịp đập của trái tim hắn. Hắn cảm nhận được một sự lôi kéo mãnh liệt, một tiếng gọi sâu thẳm phát ra từ sâu bên dưới lớp phong ấn, vẫy gọi hắn tiến bước.

Tiếng gọi đó giống như âm thanh của hàng vạn thanh gươm đang cọ xát vào nhau, mang theo sự cổ kính, hoang lương và một nỗi buồn vô hạn, vượt xa tất cả những thanh kiếm gãy mà hắn từng chạm qua trong đời.

Cố Thanh Hàn đứng im lặng. Gió bão vẫn gầm rú, quất những bông tuyết lạnh buốt vào tấm lưng trần đầy thương tích của hắn. Sự lạnh giá đã làm tê liệt các dây thần kinh cảm giác, khiến cơn đau đớn nhạt nhòa đi một nửa. Hắn từ từ rút thanh kiếm gãy lên khỏi mặt tuyết. Không nói một lời, hắn xoay người, bước những bước chân chậm chạp nhưng kiên định về phía luồng ánh sáng xanh sâu trong Kiếm Mộ.

Càng tiến sâu vào trung tâm, khí hậu càng trở nên khắc nghiệt. Tuyết rơi ở đây không còn là màu trắng tinh khiết, mà mang một màu xám xịt, nặng nề, dường như bị nhuốm bởi sát khí tồn đọng hàng ngàn năm. Mật độ kiếm gãy trên mặt đất cũng dày đặc hơn, chất thành những ngọn đồi nhỏ. Mỗi bước đi của Cố Thanh Hàn đều giẫm lên lưỡi, chuôi, hoặc tàn tích của những vũ khí từng uống no máu tươi.

Luồng kiếm ý tàn khuyết trong không khí cũng trở nên hung hãn lạ thường. Nếu là một đệ tử nội môn Trúc Cơ kỳ bình thường bước vào đây, luồng sát khí này đủ để làm xáo trộn tâm trí, gây ra ảo giác, thậm chí tẩu hỏa nhập ma. Thế nhưng, Cố Thanh Hàn lại bước đi vô cùng bình thản. Hắn không dùng huyền khí để vận công chống đỡ. Hắn cũng không cố gắng kháng cự lại luồng sát khí đang cố chọc ngoáy vào tâm trí mình. Hắn thả lỏng toàn thân, dùng trạng thái "Kiếm Cảm" để hòa mình vào môi trường xung quanh.

Mỗi khi một luồng kiếm ý tàn khuyết sắc bén xẹt qua, hắn chỉ hơi nghiêng người, hoặc di chuyển mũi kiếm gãy trong tay một góc nhỏ xíu để mượn lực đẩy nó đi. Hắn bơi trong biển kiếm ý tàn bạo này giống như một con cá trạch trơn tuột luồn lách giữa những dòng chảy xiết, hoàn toàn không dính một hạt nước. Chính sự lĩnh ngộ về bản chất của kiếm đã giúp hắn biến sự đe dọa thành những làn gió nhẹ phớt qua da.

Cuối cùng, hắn dừng bước.

Trước mặt Cố Thanh Hàn là một khoảng trống rộng lớn, bằng phẳng một cách kỳ lạ, đối lập hoàn toàn với sự lộn xộn, ngổn ngang của bãi Kiếm Mộ bên ngoài. Ở giữa khoảng trống đó, mặt đất nứt nẻ tạo thành một cái hố sâu hoắm, đen ngòm như miệng của một con quái vật thời thượng cổ. Bao phủ phía trên miệng hố là một lớp sương mù dày đặc, mang màu xanh lạnh lẽo. Lớp sương mù này không đứng yên, mà cuộn trào, vặn vẹo liên tục, tạo thành vô số những ký tự cổ xưa phức tạp, phát ra ánh sáng nhấp nháy đều đặn.

Đây chính là khu vực phong ấn.

Chỉ đứng cách miệng hố khoảng ba trượng, Cố Thanh Hàn đã cảm thấy hơi thở của mình trở nên khó khăn. Một áp lực khổng lồ, vô hình đang đè nặng lên đôi vai gầy gò của hắn, khiến các khớp xương kêu lên răng rắc. Luồng ánh sáng xanh chiếu rọi lên khuôn mặt nhợt nhạt, làm nổi bật đôi mắt xám tĩnh lặng như nước hồ thu. Hắn có thể cảm nhận rõ ràng, nguồn gốc của tiếng gọi mãnh liệt kia nằm sâu bên dưới miệng hố tối tăm này.

Và kỳ lạ thay, không chỉ hắn cảm nhận được, mà một thứ gì đó nằm sâu bên trong linh hồn hắn cũng đang phản ứng lại.

Ở một góc khuất vô hình trong tâm trí hắn, nơi mà chút huyền khí ít ỏi của Luyện Khí tầng ba không bao giờ chạm tới được, một vật thể hình thoi đen kịt đang khẽ rung động.


trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch