Chương 22: Bí Mật Kiếm Mộ (2) Nó hoàn toàn im lìm suốt mười mấy năm qua, ngủ say như chết trong sâu thẳm linh hồn hắn, cho đến tận đêm nay, khi "Kiếm Cảm" thức tỉnh và tiếng gọi từ đáy hố vang lên, nó mới bắt đầu rùng mình tỉnh giấc. Cố Thanh Hàn chưa hề biết đến sự tồn tại của thứ gọi là "Cửu U Kiếm Thai", hắn chỉ cảm thấy lồng ngực mình nóng ran, một cảm giác khát khao nguyên thủy, mãnh liệt trào dâng, thôi thúc hắn phải tiến về phía trước.
Hắn hít một hơi sâu, lấp đầy buồng phổi bằng không khí lạnh lẽo mang theo mùi rỉ sét. Hắn bước lên một bước.
Uỳnh!
Một tiếng động trầm đục vang lên trong không gian. Trận pháp phong ấn dường như cảm nhận được sự xâm nhập, lập tức phản ứng. Lớp sương mù màu xanh cuộn lên dữ dội, những ký tự cổ xưa sáng rực rỡ, hóa thành một luồng sóng xung kích mạnh mẽ quét thẳng về phía Cố Thanh Hàn. Lần trước, chính luồng sóng này đã hất văng hắn như một chiếc lá khô.
Nhưng lần này, Cố Thanh Hàn không lùi bước. Hắn đứng tấn vững chãi, hai tay nắm chặt nửa thanh kiếm gãy đưa lên trước ngực. Đôi mắt xám của hắn khóa chặt vào trung tâm của luồng sóng xung kích đang ập tới. Hắn không vận chuyển huyền khí bảo vệ cơ thể, mà thay vào đó, hắn tập trung toàn bộ ý chí, đem trạng thái "Kiếm Cảm" mỏng manh vừa thức tỉnh bao bọc lên lưỡi kiếm rỉ sét. Hắn nhắm mắt lại.
Tĩnh.
Toàn bộ thế giới xung quanh biến mất. Không còn tiếng gió bão, không còn cái lạnh cắt da, không còn áp lực nặng nề. Trong tâm trí hắn, chỉ còn duy nhất quỹ đạo của luồng sóng lực lượng đang lao tới. Hắn cảm nhận được nó, phân tích nó không phải bằng bộ não, mà bằng "tâm kiếm".
Khi luồng sóng xung kích màu xanh va chạm vào lưỡi kiếm gãy...
Không có âm thanh chát chúa, không có sự bùng nổ dữ dội. Lưỡi kiếm gãy trong tay Cố Thanh Hàn khẽ rung lên một tiếng ong cực kỳ vi diệu. "Kiếm Cảm" mỏng manh bao bọc lưỡi kiếm giống như một mũi kim siêu nhỏ, vô hình mà sắc bén, nhẹ nhàng chọc vào một điểm yếu nhất trong cấu trúc lực lượng của luồng sóng xung kích.
Xèo...
Luồng sóng lực lượng khổng lồ bỗng nhiên bị rẽ làm đôi ngay tại vị trí lưỡi kiếm gãy, trượt qua hai bên thân thể Cố Thanh Hàn rồi tan biến vào màn đêm phía sau. Hắn đã mượn lực đánh lực, dùng một loại cảm ngộ tinh vi nhất để hóa giải một đòn tấn công thuần túy về sức mạnh.
Cố Thanh Hàn mở mắt ra. Khóe môi hắn lại rỉ ra một vệt máu tươi mới. Dù đã dùng Kiếm Cảm để hóa giải phần lớn lực lượng, nhưng chút dư chấn còn sót lại vẫn đủ để làm rung chuyển lục phủ ngũ tạng yếu ớt của hắn. Hai cánh tay hắn tê rần, thanh kiếm gãy suýt nữa tuột khỏi tay. Tuy nhiên, ánh mắt hắn lại sáng rực lên một niềm hân hoan chưa từng có.
Hắn đã làm được. Hắn đã dùng ý chí để phá giải lực lượng.
Vượt qua được rào cản đầu tiên, Cố Thanh Hàn tiếp tục bước tới. Khoảng cách ba trượng giờ đây trở thành một đoạn đường gian nan tột đỉnh. Cứ mỗi bước chân, áp lực từ trận pháp phong ấn lại tăng lên gấp bội. Mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm trán hắn, hòa cùng những giọt máu từ vết thương cũ rơi xuống đất. Lưng hắn bắt đầu còng xuống, đôi chân run rẩy. Nhưng hắn vẫn nghiến răng, từng bước, từng bước tiến lại gần miệng hố sương mù xanh.
Hai trượng...
Một trượng...
Nửa trượng...
Cố Thanh Hàn dừng lại. Hắn đang đứng ngay sát ranh giới của lớp sương mù đang cuộn trào. Khoảng cách gần đến mức hắn có thể cảm nhận được cái lạnh thấu xương từ ánh sáng xanh tỏa ra, làm đông cứng cả những giọt máu trên người hắn. Tiếng gọi từ sâu thẳm dưới hố vọng lên rõ ràng hơn bao giờ hết, như những mũi khoan xoáy thẳng vào tâm trí, kéo theo sự cộng hưởng điên cuồng của hạt giống đen kịt ẩn sâu trong linh hồn hắn.
Lồng ngực hắn đau nhói, cảm giác như có thứ gì đó đang muốn xé toạc lớp thịt da để chui ra ngoài, hòa nhập cùng với vật đang nằm dưới đáy phong ấn kia. Cố Thanh Hàn nâng cánh tay phải đang run rẩy lên. Hắn vươn những ngón tay đầy sẹo ra, chầm chậm đưa về phía màn sương mù xanh biếc mang đầy những ký tự cổ xưa.
Hắn muốn chạm vào nó. Hắn muốn biết thứ gì đang gọi tên mình.
Đầu ngón tay hắn vừa mới chạm vào lớp sương mỏng manh ở rìa ngoài cùng.
BÙM!
Một luồng lực lượng phản vệ kinh hoàng, mạnh hơn hàng chục lần so với luồng sóng xung kích trước đó, đột ngột bùng nổ từ trận pháp phong ấn. Nó không mang sát ý, nhưng nó chứa đựng một sự uy nghiêm tối thượng, một quy tắc tuyệt đối cấm can thiệp. Đây không phải là thứ lực lượng mà "Kiếm Cảm" sơ khai có thể mượn lực hóa giải. Nó là sức mạnh tuyệt đối nghiền nát mọi thứ cản đường.
Cố Thanh Hàn cảm thấy một luồng sức mạnh như búa tạ đập thẳng vào ngực. Tiếng xương sườn rạn nứt vang lên rõ mồn một. Cơ thể hắn bị hất tung lên không trung như một con búp bê rách, bay ngược ra phía sau hơn mười trượng, va mạnh vào một gò kiếm gãy, khiến hàng chục thanh gươm phế thải đổ ập xuống, đè lên người hắn.
"Khục... hộc..."
Cố Thanh Hàn vùng vẫy trong đống kiếm, ho ra liên tiếp ba búng máu đen đặc. Đầu óc hắn quay cuồng, tầm nhìn mờ mịt đi vì choáng váng. Lực lượng phản vệ của phong ấn đã đánh nát chút sức lực cuối cùng của hắn. Kinh mạch Luyện Khí tầng ba của hắn rối loạn hoàn toàn, huyền khí chạy tứ tung, gây ra cảm giác đau đớn như bị ngàn kim châm. Nếu luồng lực lượng kia mang sát ý, hắn đã biến thành một đống thịt vụn từ lâu rồi. Trận pháp phong ấn cổ xưa này, hiển nhiên không phải để sát nhân, mà để bảo vệ một thứ gì đó vô cùng quan trọng, từ chối sự tiếp cận của những kẻ chưa đủ tư cách.
Phải mất một lúc lâu, Cố Thanh Hàn mới có thể gượng ép chống nửa thanh kiếm gãy xuống mặt tuyết, lảo đảo đẩy những thanh gươm phế thải ra khỏi người và đứng lên. Hắn dựa lưng vào gò kiếm, thở hắt ra những hơi dài khó nhọc. Toàn thân hắn rã rời, đau nhức đến mức tê liệt.
Hắn ngước mắt nhìn về phía luồng ánh sáng xanh vẫn đang nhấp nháy êm đềm ở đằng xa, dường như chưa từng bị xáo trộn bởi sự can thiệp yếu ớt của hắn.
Hắn hiểu rồi.
Tiếng gọi đó là dành cho hắn, nhưng hiện tại, hắn không đủ tư cách để đáp lời. Sự chênh lệch giữa một Luyện Khí tầng ba nhỏ bé với sức mạnh cổ xưa đang ẩn giấu dưới lớp phong ấn kia là một hố sâu không thể lấp đầy bằng ý chí đơn thuần. Hắn có "Kiếm Cảm", nhưng thân thể hắn quá yếu. Nếu hắn miễn cưỡng tiếp tục, không những không lấy được thứ gì, mà chỉ có con đường tự hủy diệt linh hồn mình.
Tuy nhiên, sự thất bại này không làm Cố Thanh Hàn nản lòng. Ngược lại, đôi mắt xám của hắn lại ánh lên một tia sáng rực rỡ hơn bao giờ hết. Sự khao khát, sự kiên định đã thay thế hoàn toàn cho nỗi đau đớn thể xác. Thứ nằm sâu bên dưới Kiếm Mộ kia, dù nó là quỷ dữ hay thần linh, hắn nhất định phải bắt nó thần phục dưới chân mình.
"Rồi ta sẽ quay lại."
Giọng nói của Cố Thanh Hàn khàn đặc, khô khốc vang lên trong bão tuyết. Đó không phải là một lời hứa bốc đồng, mà là một lời thề khắc sâu vào cốt tủy. Lời nói chỉ có năm chữ, nhưng mang theo sức nặng của một ý chí sắt đá không thể lay chuyển. Hắn nhìn chằm chằm vào phong ấn một lần cuối cùng, khắc ghi hình ảnh luồng sáng xanh vào sâu trong tiềm thức.
"Khi ta đủ mạnh."
Hắn xoay người. Không hề nuối tiếc, không hề quay đầu lại.
Cố Thanh Hàn kéo lê những bước chân nặng nhọc, chậm rãi rời khỏi khu vực trung tâm Kiếm Mộ. Bão tuyết vẫn gầm rú, nhưng không thể xóa đi dấu chân rỉ máu của hắn trên nền tuyết trắng. Hắn lê bước vượt qua những đống gươm giáo hoen rỉ, vượt qua màn đêm đen kịt, hướng về phía kho chứa kiếm tồi tàn — nơi trú ngụ duy nhất của hắn trong cái tông môn khổng lồ này.
Đằng xa, ở phía đông chân trời, một vệt sáng trắng xám bắt đầu hé lộ qua những lớp mây mù dày đặc. Bình minh đang đến.
Một ngày mới sắp bắt đầu. Cố Thanh Hàn biết rõ, khi mặt trời lên, hắn sẽ lại phải khoác lên mình bộ y phục rách nát, sẽ lại phải đối mặt với hai trăm thanh kiếm cần mài, sẽ lại phải đón nhận những ánh mắt khinh bỉ và những lời sỉ nhục từ Hàn Phong và đám đệ tử nội môn. Cuộc sống địa ngục của một tên kiếm nô sẽ lại tiếp diễn như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Thế nhưng, Cố Thanh Hàn không còn quan tâm nữa.
Hắn đã thay đổi. Lớp vỏ bọc câm lặng mười năm qua không còn là sự chịu đựng hèn nhát, mà đã trở thành sự kiềm chế của một con mãnh thú đang thu nanh vuốt, chờ đợi thời cơ tung ra nhát cắn chí mạng. Trong cơ thể rách nát của hắn, một hạt giống mang tên "Kiếm Cảm" đã nảy mầm. Và sâu trong linh hồn hắn, một mối liên kết kỳ lạ với vật thể bị phong ấn dưới đáy Kiếm Mộ đã được thiết lập.
Hắn nắm chặt nửa thanh kiếm gãy trong tay. Bước chân của hắn dù lảo đảo, nhưng sống lưng hắn lại thẳng tắp như một thanh bảo kiếm vừa được rút khỏi vỏ, tỏa ra luồng hàn khí thấu xương, sẵn sàng nghênh đón mọi giông bão sắp tới.
Chỉ cần thanh kiếm trong tay chưa gãy nát hoàn toàn, Cố Thanh Hàn hắn, sẽ không bao giờ quỳ gối thêm một lần nào nữa. Cứ để bọn chúng tiếp tục kiêu ngạo, cứ để bọn chúng thỏa mãn với những trò sỉ nhục rẻ tiền. Bóng tối càng sâu, ánh sáng của lưỡi kiếm khi xuất vỏ sẽ càng thêm chói lòa.