Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Kiếm Đạo Độc Tôn

Chương 23: Thiên Tài Và Phế Vật (1)

Chương 23: Thiên Tài Và Phế Vật (1)


Bình minh dần ló dạng trên đỉnh Bắc Nhạc Sơn, xua tan đi phần nào cái giá rét nghiệt ngã của trận bão tuyết đêm qua. Những tia nắng vàng vọt, mỏng manh xuyên qua lớp sương mù dày đặc, rọi xuống Hàn Sương Kiếm Tông, nhuộm một màu lung linh lên những mái đình ngói xanh và những bức tường thành phủ đầy băng giá. Khác với vẻ tĩnh lặng thường ngày, hôm nay toàn bộ tông môn lại sục sôi trong một bầu không khí náo nhiệt dị thường.

Đó là ngày tuyển chọn đệ tử thường niên.

Từ sáng tinh mơ, Quảng Trường Tụ Tinh ở khu vực ngoại môn đã chật ních người. Hàng ngàn thiếu niên, thiếu nữ mang theo ước mơ trở thành tiên nhân, cưỡi kiếm bay lượn trên chín tầng mây, đã lặn lội từ khắp các quốc gia phàm tục đổ về đây. Bọn họ tụ tập thành từng nhóm, người thì ăn mặc hoa lệ, kẻ thì áo vải thô sơ, nhưng trên khuôn mặt ai nấy đều hiện rõ sự hồi hộp, lo âu pha lẫn khát khao mãnh liệt. Đối với những người phàm này, được bước chân qua cánh cổng lớn của Hàn Sương Kiếm Tông đồng nghĩa với việc cá chép hóa rồng, thoát khỏi kiếp phàm nhân ngắn ngủi và sinh lão bệnh tử.

Giữa biển người ồn ào, chen lấn đó, có một thân ảnh gầy gò, lầm lũi di chuyển.

Cố Thanh Hàn, với bộ y phục màu xám rách nát, chắp vá bằng những mảnh vải thô thiển, đang còng lưng cõng trên vai một cái giá gỗ khổng lồ. Trên giá chất đầy hàng trăm thanh kiếm thiết kiếm tiêu chuẩn dùng cho kỳ khảo hạch. Sức nặng của đống sắt thép cộng thêm những vết thương rỉ máu sau đêm bão tuyết ở Kiếm Mộ khiến mỗi bước đi của hắn đều vô cùng gian nan. Vết roi tứa máu trên lưng không ngừng cọ xát vào lớp vải thô ráp, truyền đến những cơn đau nhói buốt tận óc.

Thế nhưng, sắc mặt hắn lại phẳng lặng như mặt hồ đóng băng.

Khác với ngày hôm qua, sự đau đớn về thể xác lúc này không còn là thứ duy nhất chiếm lấy tâm trí Cố Thanh Hàn. Hạt giống "Kiếm Cảm" nảy mầm đêm qua ở Kiếm Mộ đang âm thầm hoạt động. Nó không giúp hắn xoa dịu vết thương, nhưng nó giúp hắn tách biệt ý thức khỏi nỗi đau. Hắn điều chỉnh nhịp thở, để cho luồng không khí lạnh lẽo đi vào buồng phổi, hòa quyện với chút huyền khí Luyện Khí tầng ba ít ỏi, lan tỏa ra tứ chi. Hắn bước đi chậm rãi, ổn định, như một cỗ máy không biết mệt mỏi, đi lách qua những đám đông ồn ào mà không chạm vào bất cứ ai.

Trong mắt những kẻ đang háo hức chờ đợi kỳ thi, tên kiếm nô này chẳng khác nào một con kiến hôi hám vô tình bò qua thảm cỏ. Bọn họ né tránh hắn, che mũi xua tay đuổi hắn đi để tránh xúi quẩy. Cố Thanh Hàn không để tâm. Hắn chỉ lặng lẽ mang giá kiếm đến đặt ở một góc khuất gần đài cao, lấy ra một mảnh vải sạch, và bắt đầu công việc lau chùi lại những thanh kiếm lần cuối trước khi giao cho thí sinh.

Boong... Boong... Boong...

Ba tiếng chuông lớn vang vọng khắp Bắc Nhạc Sơn, báo hiệu giờ lành đã điểm. Tiếng ồn ào trên quảng trường lập tức im bặt. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía đài cao.

Từ trên không trung, một đạo kiếm quang màu tuyết trắng xé rách màn sương mù, bay lượn vài vòng rồi hạ cánh uyển chuyển xuống đài cao. Khi ánh sáng chói lòa tản đi, hình bóng Chưởng Môn Hàn Thiên Hàn hiện ra. Lão mặc đạo bào thêu hình hoa mai trắng, râu tóc bạc phơ, toát lên một khí chất uy nghiêm, thanh phong đạo cốt. Bên hông lão đeo thanh Tuyết Lạc Kiếm trứ danh, một thanh Linh Bảo Hạ phẩm từng chém rơi đầu vô số ma tu ở Hạ Giới.

Theo sau lưng lão là năm vị Trưởng lão của Hàn Sương Kiếm Tông, trong đó có cả Trưởng lão Hộ pháp Hàn Lĩnh với khuôn mặt luôn mang vẻ đăm chiêu, u sầu.

"Hôm nay là ngày Hàn Sương Kiếm Tông ta mở cửa đón nhân tài," Giọng nói của Hàn Thiên Hàn được khuếch đại bằng huyền khí Hóa Thần kỳ, vang dội như sấm rền bên tai mỗi người. "Tu kiếm, trước tu tâm, sau tu ý. Khảo hạch hôm nay không chỉ đo lường căn cốt, mà còn đo lường ý chí của các ngươi."

Sau vài câu phát biểu mang tính hình thức, Hàn Thiên Hàn mỉm cười vuốt râu, quay sang nhìn về phía đệ tử nội môn đang xếp hàng chỉnh tề bên dưới đài. Lão vẫy tay gọi: "Hàn Phong, lên đây."

Từ trong hàng ngũ, Hàn Phong bước ra. Hôm nay gã ăn mặc còn lộng lẫy hơn thường ngày, bộ trường bào trắng muốt được thêu chỉ bạc lấp lánh dưới ánh nắng sớm. Gã khẽ nhún chân, thân hình như một con hạc trắng bay vút lên, vững vàng đáp xuống giữa đài cao trong tiếng trầm trồ ngưỡng mộ của hàng ngàn thí sinh.

"Để khích lệ tinh thần các tân đệ tử, hôm nay Hàn Phong sẽ biểu diễn cho các ngươi thấy uy lực của Hàn Sương Kiếm Pháp thực thụ." Hàn Thiên Hàn cất cao giọng, ánh mắt tràn ngập sự tự hào. "Hàn Phong là thiên tài trăm năm khó gặp của tông môn ta! Hiện tại chỉ mới hai mươi bốn tuổi, nhưng đã đạt tới Kim Đan hậu kỳ. Với tư chất này, sớm muộn gì gã cũng sẽ đột phá Nguyên Anh, kế thừa vị trí Chưởng Môn của ta!"

Lời nói của Chưởng Môn giống như một mồi lửa ném vào thùng thuốc súng. Cả quảng trường nổ tung trong những tiếng tung hô, xuýt xoa. "Hai mươi bốn tuổi Kim Đan hậu kỳ? Thật khủng khiếp!" "Đây chính là đích đến của cuộc đời ta!" "Hàn Phong đại sư huynh thật quá uy vũ!"

Hàn Phong đứng trên đài, nghe những lời xưng tụng đó, khóe môi gã nhếch lên một nụ cười thỏa mãn đến tột độ. Gã thích cảm giác này. Cảm giác được đứng trên cao, nhìn xuống hàng vạn con kiến đang ngước nhìn mình bằng ánh mắt thèm khát và sùng bái.

Xoẹt!

Hàn Phong rút thanh Hàn Sương Kiếm bên hông ra. Huyền khí Kim Đan hậu kỳ lập tức bùng nổ, hóa thành những luồng hơi lạnh buốt giá tỏa ra xung quanh. Không khí trên đài cao lập tức giảm xuống dưới mức đóng băng. Gã bắt đầu thi triển Hàn Sương Kiếm Pháp.

Động tác của Hàn Phong cực kỳ đẹp mắt. Mỗi một lần vung kiếm, kiếm khí màu trắng lại vẽ nên những đường cong hoàn mỹ trong không trung. Tuyết rơi lả tả xung quanh người gã, tạo nên một cảnh tượng vừa hoa lệ, vừa đầy sát cơ. Gã múa đến chiêu thứ bảy — Tuyệt Sương. Toàn bộ hàn khí ngưng tụ lại trên lưỡi kiếm, chém ra một luồng kiếm quang dài mười trượng, đóng băng toàn bộ một góc khán đài bằng đá xanh thành một khối băng khổng lồ.

Tiếng vỗ tay vang lên như sấm dậy. Thí sinh bên dưới phấn khích đến đỏ bừng cả mặt. Các Trưởng lão trên đài cũng liên tục gật đầu tán thưởng.

Thế nhưng, ở một góc khuất tầm thường nhất dưới chân đài cao, có một đôi mắt xám tĩnh lặng đang lặng lẽ quan sát tất cả.

Cố Thanh Hàn vừa dùng miếng vải thô lau sạch thanh kiếm thiết cuối cùng trên khay, vừa ngước nhìn lên đài. Khác với vẻ ngưỡng mộ cuồng nhiệt của đám đông, ánh mắt của hắn lúc này giống như mặt hồ không gợn sóng, lạnh lẽo và thấu triệt.

Nếu là một ngày trước đây, khi nhìn Hàn Phong thi triển kiếm pháp, Cố Thanh Hàn chỉ thấy được tốc độ, sức mạnh và sự hoa lệ. Hắn sẽ ghi nhớ chúng như một cỗ máy học vẹt, sao chép từng động tác một cách máy móc. Nhưng hôm nay, với "Kiếm Cảm" đã thức tỉnh, thế giới trong mắt hắn đã hoàn toàn thay đổi.

Hắn "nhìn" thấy những thứ mà người thường không thấy.

Hắn thấy được dòng chảy huyền khí của Hàn Phong bị đứt đoạn ở cổ tay mỗi khi gã cố tình vung kiếm rộng hơn cần thiết để tạo hiệu ứng tuyết rơi đẹp mắt. Hắn thấy được sự thiếu kiên định ở gót chân khi gã thi triển chiêu "Băng Tâm Thứ", khiến cho lực lượng đâm tới bị phân tán mất ba phần. Hắn thấy được đằng sau sự hào nhoáng, uy mãnh của luồng kiếm khí Kim Đan hậu kỳ kia, là một sự rỗng tuếch, phù phiếm đến thảm hại.

Kiếm pháp của Hàn Phong không phải để giết địch. Nó là để biểu diễn. Nó là để thu hút những tràng pháo tay.

Trong tâm trí Cố Thanh Hàn, một loạt những quỹ đạo kiếm mờ ảo tự động hiện lên, mô phỏng lại các đường kiếm của Hàn Phong, rồi tự động bẻ cong, vặn xoắn, tối ưu hóa chúng. Nếu chiêu Sương Tàn không dùng toàn lực để chém ngang, mà giữ lại hai phần lực lượng để phòng hờ đối thủ phản công, tốc độ thu kiếm sẽ nhanh hơn một phần ba hơi thở. Nếu chiêu Tuyệt Sương không ngưng tụ hàn khí quá sớm, mà đợi đến khoảnh khắc mũi kiếm chạm vào mục tiêu mới kích nổ, lực phá hoại sẽ xuyên sâu hơn, tàn bạo hơn.

Những ý tưởng này tự động tuôn trào trong đầu hắn, tự nhiên như hơi thở. Đó chính là sự vi diệu của "Kiếm Cảm". Một khi đã nắm bắt được ý chí của kiếm, mọi chiêu thức, mọi kỹ năng đều chỉ là lớp vỏ bọc bên ngoài. Xuyên qua lớp vỏ ấy, Cố Thanh Hàn có thể chạm tới phần lõi của kiếm đạo.


trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch