Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Kiếm Đạo Độc Tôn

Chương 24: Thiên Tài Và Phế Vật (2)

Chương 24: Thiên Tài Và Phế Vật (2)


"Thiên tài trăm năm khó gặp..." Cố Thanh Hàn thầm nghĩ trong đầu, khóe môi khô nứt khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt vô hình. "Thật nực cười."

Hắn cúi đầu, tiếp tục công việc của mình. Tiếng tung hô trên đài cao dần lắng xuống, nhường chỗ cho phần quan trọng nhất của buổi lễ: kiểm tra căn cốt.

Hàng ngàn thí sinh xếp thành nhiều hàng dài dằng dặc, lần lượt tiến lên đài để các Trưởng lão kiểm tra. Ở một bên hông đài, những kẻ đã qua được vòng kiểm tra đầu tiên sẽ được dẫn đến chỗ Cố Thanh Hàn để nhận một thanh kiếm thiết, chuẩn bị cho vòng thực chiến khảo hạch thứ hai.

Một gã thanh niên mặc y phục lụa là, đầu đội ngọc quan, dáng vẻ nghênh ngang bước tới. Hắn vừa được xác nhận có căn cốt Hỏa hệ trung phẩm, lại xuất thân từ một gia tộc tu tiên giàu có ở hạ giới, nên cái cằm của hắn hất lên cao đến mức gần như chỉ thấy bầu trời. Gã dừng lại trước khay kiếm của Cố Thanh Hàn, nhíu mày vung tay phẩy phẩy trước mũi như ngửi thấy mùi gì kinh tởm lắm.

"Chậc, tông môn lớn như vậy mà lại để một tên ăn mày bẩn thỉu ở đây phát kiếm sao?" Gã thanh niên cất giọng the thé, châm biếm.

Cố Thanh Hàn không ngẩng đầu. Hắn tiếp tục lau một thanh kiếm, mặc kệ sự châm chọc của đối phương. Đối với hắn, những lời mắng chửi này cũng nhẹ như hạt bụi bay qua mặt.

Thấy tên kiếm nô phớt lờ mình, gã thanh niên cảm thấy tự ái. Gã vốn quen thói hống hách ở quê nhà, nay lại bị một kẻ hạ đẳng khinh thường, cơn giận lập tức nổi lên. Gã vươn chân, định đạp lật cái khay kiếm gỗ trước mặt Cố Thanh Hàn.

"Này, kiếm nô! Bổn thiếu gia đang nói chuyện với ngươi đấy!" Gã hét lên. "Ngươi làm cái nghề rác rưởi này bao lâu rồi? Có biết dùng kiếm không, hay chỉ biết cầm giẻ lau như đàn bà?"

Cố Thanh Hàn từ từ dừng tay. Hắn đặt miếng vải thô xuống.

Lần này, hắn ngẩng đầu lên. Đôi mắt xám tĩnh lặng như vực sâu không đáy nhìn thẳng vào mặt gã thanh niên. Cái nhìn không mang theo sát ý, không phẫn nộ, nhưng lại lạnh lẽo đến mức khiến gã thanh niên kiêu ngạo kia bất giác rùng mình một cái, cái chân đang giơ lên định đạp bỗng khựng lại giữa không trung. Gã cảm giác như mình đang bị một con mãnh thú ngủ say lướt mắt nhìn qua, một cái nhìn đủ để đóng băng cả dòng máu đang chảy.

Cố Thanh Hàn không nói gì. Hắn dùng một tay nhấc một thanh kiếm thiết từ trên khay lên.

Hắn không ném nó, cũng không đưa nó một cách thô lỗ. Hắn chỉ nhẹ nhàng lật cổ tay, đẩy nhẹ phần chuôi kiếm về phía trước.

Một động tác đơn giản. Cực kỳ đơn giản. Ai cũng có thể làm được.

Nhưng, nếu có một vị tông sư kiếm đạo ở đây, chắc chắn sẽ phải giật mình đến mức nhảy dựng lên. Bởi vì trong cái khoảnh khắc Cố Thanh Hàn lật cổ tay đưa thanh kiếm ra, toàn bộ cơ bắp, khớp xương, và hơi thở của hắn đều đồng bộ hóa ở một mức độ hoàn hảo tuyệt đối. Mũi kiếm hướng xuống đất một góc chuẩn xác đến mức không sai lệch một ly, loại bỏ hoàn toàn khả năng mũi nhọn vô tình gây thương tích cho người đối diện, nhưng đồng thời lại nằm ở một góc độ có thể lập tức biến thành một đòn đâm chí mạng nếu đối phương có ý đồ tấn công.

Quan trọng hơn, vị trí của chuôi kiếm được đưa ra nằm chính xác tại điểm giao thoa thuận lợi nhất cho tay phải của gã thanh niên kia có thể nắm lấy mà không cần phải vươn người hay điều chỉnh tư thế. Đó không phải là một sự tình cờ. Đó là kết quả của mười năm làm việc với kiếm, kết hợp với "Kiếm Cảm" vừa thức tỉnh, tạo ra một sự thấu hiểu tuyệt đối về không gian, khoảng cách và cấu trúc vật lý của vũ khí.

Một hành động câm lặng, nhưng lại phô diễn một đẳng cấp khống chế kiếm đạo vượt xa cái thứ kiếm pháp múa may lòe loẹt của Hàn Phong gấp vạn lần.

Gã thanh niên quyền quý không hề nhận ra điều vi diệu đó. Gã chỉ theo phản xạ, vươn tay chộp lấy chuôi kiếm. Khi những ngón tay gã vừa chạm vào lớp vải thô quấn quanh chuôi, gã bỗng cảm thấy vô cùng... thuận tay. Thanh kiếm như thể được sinh ra để nằm vừa vặn trong lòng bàn tay gã, góc độ hoàn hảo đến mức gã không cần tốn một giây nào để điều chỉnh thế cầm.

Cảm giác kỳ lạ này khiến gã thanh niên hơi ngẩn người. Gã cúi xuống nhìn thanh kiếm thiết rẻ tiền trong tay, rồi lại ngước lên nhìn tên kiếm nô áo xám vẫn đang giữ vẻ mặt phẳng lặng. Sự tự tôn của một thiếu gia không cho phép gã thừa nhận sự thoải mái kỳ lạ này. Gã hừ lạnh một tiếng, giật mạnh thanh kiếm ra, lườm Cố Thanh Hàn:

"Coi như ngươi còn biết điều. Rác rưởi."

Nói xong, gã xoay người bỏ đi về phía khu vực thực chiến, không thèm nhìn lại. Cố Thanh Hàn từ từ thu tay về, nét mặt không thay đổi, tiếp tục cúi xuống nhặt miếng giẻ lên lau thanh kiếm tiếp theo.

Mọi thứ diễn ra quá nhanh, quá bình thường, dường như chỉ là một sự cố nhỏ xíu giữa hàng vạn sự kiện đang diễn ra trên Quảng Trường Tụ Tinh ồn ào. Đám đông xung quanh không ai để ý. Hàn Phong trên đài cao đang mải bận nhận lời xu nịnh không để ý. Chưởng Môn Hàn Thiên Hàn đang bận kiểm tra căn cốt cũng không để ý.

Thế nhưng, ở một góc trên đài cao, Trưởng lão Hộ pháp Hàn Lĩnh, người nãy giờ vẫn đang nhàm chán ngáp vặt, đột nhiên khựng lại.

Đôi mắt nhăn nheo của lão già vô tình lướt qua khu vực để khay kiếm đúng vào cái khoảnh khắc Cố Thanh Hàn lật cổ tay đưa kiếm cho gã thanh niên kia.

Đồng tử của Hàn Lĩnh lập tức co rút lại bằng mũi kim. Lão già bật người ngồi thẳng dậy trên chiếc ghế điêu khắc, bàn tay già nua bỗng chốc siết chặt lấy thành ghế bằng gỗ thiết linh đến mức làm nó nứt ra vài đường chân chim.

Một tên kiếm nô Luyện Khí tầng ba thấp kém... vừa phô diễn kỹ năng kiểm soát góc độ và không gian ở đẳng cấp của một kiếm tu Nguyên Anh kỳ?

Tim Hàn Lĩnh đập thình thịch. Lão dụi mắt, nhìn chằm chằm vào bóng dáng gầy gò mặc áo xám đang cặm cụi lau kiếm dưới kia. Cái động tác đưa kiếm đó... quá mức trơn tru, quá mức hoàn mỹ, không có lấy một tia dư thừa lực lượng, hoàn toàn trái ngược với sự thô thiển của những kẻ mới học kiếm. Nó đòi hỏi một sự "Cảm ngộ" sâu sắc về bản chất của vũ khí, một thứ mà ngay cả đám chân truyền đệ tử của tông môn rèn luyện mười năm cũng chưa chắc có được.

"Lĩnh sư đệ, có chuyện gì sao?" Một vị Trưởng lão ngồi bên cạnh thấy Hàn Lĩnh có phản ứng kỳ lạ liền lên tiếng hỏi.

Hàn Lĩnh giật mình thu hồi ánh mắt. Lão trầm ngâm một giây, rồi tự lắc đầu cười khổ.

Chắc là mình bị ảo giác rồi. Một tên phế vật sinh ra đã làm kiếm nô, linh căn thuộc loại hạ phẩm bùn nhão, sao có thể lĩnh ngộ được thứ kiếm đạo cao siêu đó. Trùng hợp, chắc chắn chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên của thói quen mười năm cầm kiếm mà thôi.

"Không có gì," Hàn Lĩnh xua tay, lấy lại vẻ mặt đăm chiêu thường ngày. "Chỉ là thấy một tên đệ tử mới căn cốt không tệ, có chút bất ngờ thôi."

Lão nói dối. Nhưng trong lòng lão, hình ảnh cái lật cổ tay tĩnh lặng mà hoàn hảo của tên kiếm nô áo xám kia đã giống như một lưỡi dao sắc bén, khắc sâu một vệt không thể xóa nhòa.

Bên dưới đài cao, Cố Thanh Hàn vẫn tiếp tục công việc của mình. Tiếng ồn ào của kỳ tuyển chọn, tiếng la hét phấn khích, tiếng kiếm va chạm nhau vang lên không ngớt. Hắn như một hòn đảo câm lặng giữa dòng sông sôi sục. Hắn không cần sự công nhận của Hàn Thiên Hàn, không cần sự chú ý của Hàn Lĩnh, cũng không bận tâm đến sự chế giễu của kẻ khác.

Thiên tài trăm năm khó gặp đang đứng trên cao đón nhận ánh hào quang. Còn tên phế vật kiếm nô thì cắm cúi dưới thấp, rửa đi vết bùn bẩn trên những thanh sắt vụn.

Nhưng thế giới tu tiên vốn vô tình và tàn nhẫn. Ai mới là chân long thực sự ẩn mình dưới vũng bùn lầy, ai mới là sâu bọ ngụy trang dưới lớp vỏ bọc bằng vàng ngọc, thời gian và những nhát kiếm sinh tử sẽ là câu trả lời duy nhất.

Cố Thanh Hàn lặng lẽ xếp thanh kiếm vừa lau xong lên khay, ánh mắt xám nhìn về phía đường chân trời phía xa, nơi những đám mây đen đang bắt đầu tụ lại, báo hiệu một cơn bão tuyết mới sắp kéo đến. Hắn vuốt nhẹ ngón tay lên vị trí giấu nửa thanh gươm gãy trong ngực áo, cảm nhận được hơi lạnh quen thuộc truyền qua da thịt.

Rồi sẽ có một ngày, lưỡi kiếm của ta sẽ chứng minh tất cả. Hắn thầm nghĩ, rồi lại chìm vào sự tĩnh lặng tuyệt đối của riêng mình.





trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch