Màn đêm buông xuống, nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của ngày tuyển chọn ồn ào. Quảng Trường Tụ Tinh lại chìm vào sự tĩnh lặng quen thuộc, chỉ còn lại những cơn gió buốt giá thổi qua các hàng cột đá điêu khắc. Trong khi những đệ tử mới đang tụ tập ăn mừng trong các gian phòng ấm áp ở khu ngoại môn, mơ về một tương lai xán lạn trên con đường tu tiên, thì ở một góc khuất tồi tàn nhất của tông môn, Cố Thanh Hàn đang phải đối mặt với thực tại nghiệt ngã của chính mình.
Cánh cửa khép lại, nhốt cái lạnh thấu xương ở bên ngoài, nhưng bên trong cũng chẳng ấm áp hơn là bao. Không có lò sưởi, không có chăn nệm, thứ duy nhất chào đón hắn là mùi kim loại rỉ sét và mùi ẩm mốc của ổ rơm. Cố Thanh Hàn lảo đảo bước tới góc phòng. Hắn thả phịch cơ thể xuống đống rơm khô, hơi thở dồn dập, đứt quãng.
Suốt cả một ngày dài phải cõng hàng trăm thanh kiếm thiết, di chuyển liên tục dưới áp lực của cái lạnh và những ánh mắt khinh miệt, chút thể lực ít ỏi của một Luyện Khí tầng ba đã bị vắt kiệt hoàn toàn. Tệ hại hơn, những vết thương chằng chịt trên lưng hắn, vốn bị Hàn Phong dùng Toái Cốt Tiên đánh tróc da tróc thịt từ hôm qua, nay do vận động mạnh đã rách toạc ra. Máu tươi rỉ rả thấm qua lớp vải xám, dính chặt vào da thịt, tạo thành những mảng khô cứng, đau nhức đến tận xương tủy.
Cố Thanh Hàn nghiến răng. Hắn vươn tay ra sau lưng, nắm lấy vạt áo đã đông cứng vì máu, rồi cắn chặt môi, giật mạnh.
Xoẹt!
Lớp vải rách rời ra khỏi da thịt, kéo theo những mảng vảy máu vừa mới kết tủa. Một cơn đau xé ruột xé gan ập đến. Cố Thanh Hàn nhăn mặt, trán lấm tấm mồ hôi hột, nhưng cổ họng hắn tuyệt nhiên không phát ra lấy một tiếng rên rỉ. Hắn đã quen với nỗi đau. Mười năm làm kiếm nô, đòn roi đã trở thành một phần của cuộc sống. Hắn chỉ hít một hơi thật sâu, cố gắng điều hòa nhịp thở theo bản năng của "Kiếm Cảm" để xoa dịu phần nào sự đau đớn.
Lưng hắn lúc này là một bức tranh thảm khốc. Hàng chục vết lằn roi đan chéo nhau, vết sưng đỏ, vết bầm tím, và những vết thương hở đang không ngừng rỉ máu. Không có thuốc trị thương, không có nước nóng để sát trùng. Cố Thanh Hàn chỉ có thể dùng cách nguyên thủy nhất của những kẻ bần cùng: hắn vốc một nắm tuyết lạnh từ một khe hở gần cửa sổ, không ngần ngại đắp thẳng lên những vết thương đang tứa máu trên lưng.
Sự chênh lệch nhiệt độ đột ngột khiến các cơ bắp trên lưng hắn co rút lại kịch liệt. Cái lạnh cắt da cắt thịt của tuyết Bắc Nhạc Sơn tạm thời đóng băng các mao mạch, giúp máu ngừng chảy, nhưng sự buốt giá xâm nhập vào tủy sống lại mang đến một loại tra tấn khác. Hắn cắn chặt môi đến bật máu, hai tay nắm chặt thành quyền, gồng mình chịu đựng.
Đúng lúc đó, một âm thanh rất khẽ vang lên từ bên ngoài kho chứa.
Xào... xạc...
Tiếng bước chân giẫm lên lớp tuyết dày, nhẹ nhàng, rụt rè, không mang theo sát khí sắc bén của những tên đệ tử kiêu ngạo, cũng không phải là tiếng bước chân nặng nề của bọn tuần tra. Cố Thanh Hàn lập tức cảnh giác. Mặc dù lưng đang đau nhức, hắn vẫn phản xạ như một con thú hoang, nhanh chóng vươn tay chộp lấy nửa thanh kiếm gãy đang giấu dưới lớp rơm, ánh mắt xám lóe lên sự sắc lạnh trong bóng tối.
"Cố huynh..."
Một giọng nữ trong trẻo, nhỏ nhẹ, hơi run rẩy cất lên từ ngoài cửa sổ mục nát.
Cố Thanh Hàn hơi khựng lại. Bàn tay đang nắm chuôi kiếm gãy khẽ nới lỏng ra một chút. Hắn nhận ra giọng nói này. Mùi hương nhàn nhạt của loài hoa dại mọc ở sườn núi phía nam cũng thoảng vào theo gió.
Hàn Tuyết Nhi.
Nữ đệ tử ngoại môn duy nhất trong cả cái tông môn khổng lồ này từng tỏ ra một chút thiện chí với hắn. Nàng cũng là người đã lén để lại bát cháo nóng cho hắn vào đêm qua.
Bên ngoài cửa sổ, Hàn Tuyết Nhi đứng nép mình trong chiếc áo choàng mỏng màu xanh nhạt, khuôn mặt thanh tú đỏ ửng vì lạnh. Đôi mắt to tròn, trong veo của nàng rụt rè nhìn vào khe hở của cánh cửa sổ, cố gắng tìm kiếm hình bóng của Cố Thanh Hàn trong bóng tối. Trên tay nàng đang ôm chặt một cái bọc nhỏ.
"Cố huynh, huynh có ở trong đó không?" Hàn Tuyết Nhi gọi lại, giọng nói có phần lo lắng.
Cố Thanh Hàn im lặng vài giây. Hắn vội vàng khoác tấm áo rách che đi tấm lưng đầy máu, rồi từ từ đứng dậy, bước đến gần cửa sổ. Khi ánh sáng mờ ảo của mặt trăng lọt qua khe hở chiếu lên khuôn mặt lạnh lùng, không cảm xúc của hắn, Hàn Tuyết Nhi mới thở phào nhẹ nhõm.
Thế nhưng, khi ánh mắt nàng vô tình lướt qua những vệt máu tươi thấm đỏ trên lớp áo xám của hắn, đôi mắt trong veo ấy lập tức mở to, đong đầy sự xót xa.
"Cố huynh... vết thương trên lưng huynh..." Nàng lúng túng, giọng điệu xen lẫn sự hoảng hốt. "Huynh vẫn chưa bôi thuốc sao? Nó chảy máu nhiều quá."
Cố Thanh Hàn không trả lời. Hắn chỉ đứng đó, cách nàng một cánh cửa gỗ mục, ngăn cách giữa hai thế giới hoàn toàn khác biệt. Một đệ tử ngoại môn Luyện Khí tầng chín sắp bước vào ngưỡng cửa nội môn, và một tên kiếm nô Luyện Khí tầng ba sắp bị đào thải. Sự chú ý của nàng, lòng tốt của nàng, đối với hắn lúc này không phải là sự cứu rỗi, mà là một mồi lửa có thể thiêu rụi cả hai.
Thấy Cố Thanh Hàn không phản ứng, Hàn Tuyết Nhi khẽ cắn môi. Nàng đưa cái bọc nhỏ qua khe hở của cửa sổ. Bên trong là một lọ sứ nhỏ xíu màu trắng và một cuộn vải bông sạch sẽ, được gấp gọn gàng.
"Muội... muội mới dùng điểm cống hiến tháng này đổi một ít Kim Sang Dược ở Tàng Dược Các," Nàng ấp úng giải thích, ánh mắt trốn tránh không dám nhìn thẳng vào đôi mắt xám tĩnh lặng của hắn. "Thuốc này rất tốt cho vết thương ngoài da. Cố huynh, vết thương trên lưng huynh... để muội giúp huynh bôi thuốc nhé?"
Cố Thanh Hàn nhìn lọ thuốc. Kim Sang Dược. Một lọ nhỏ thế này có lẽ đáng giá bằng một nửa số đan dược tu luyện trong tháng của nàng. Hắn không ngốc. Hắn hiểu giá trị của nó. Hắn hiểu sự hy sinh của nàng. Nhưng chính vì hiểu, hắn lại càng không thể nhận.
"Không cần."
Hai từ buột ra khỏi miệng hắn, lạnh lẽo, cộc lốc, không mang một tia cảm xúc. Hắn lùi lại một bước, tránh xa khung cửa sổ, tạo khoảng cách rõ ràng với nàng.