Bàn tay đang cầm lọ thuốc của Hàn Tuyết Nhi khựng lại giữa không trung. Một tia hụt hẫng xẹt qua đôi mắt nàng. Bị từ chối thẳng thừng như vậy, nếu là những nữ đệ tử khác, có lẽ họ đã bực tức bỏ đi, mắng hắn là kẻ không biết tốt xấu. Nhưng Hàn Tuyết Nhi thì khác. Nàng vốn xuất thân thấp kém, nàng nhìn thấy trong mắt Cố Thanh Hàn không phải là sự kiêu ngạo, mà là sự cảnh giác, sự tự bảo vệ mình của một con thú nhỏ bị dồn vào chân tường.
Nàng không rút tay lại, mà kiên quyết đặt bọc thuốc và cuộn vải lên bệ cửa sổ mục nát.
"Cố huynh, huynh đừng cứng đầu nữa," Giọng Hàn Tuyết Nhi trở nên kiên quyết hơn một chút, dù vẫn rất nhỏ nhẹ. "Mùa đông ở Bắc Nhạc Sơn rất lạnh. Nếu vết thương nhiễm trùng, huynh sẽ... huynh sẽ chết đấy. Huynh không muốn để muội bôi giúp thì muội để thuốc ở đây, huynh tự mình bôi đi."
Cố Thanh Hàn vẫn đứng trong bóng tối. Ánh mắt hắn nhìn chằm chằm vào bệ cửa sổ. Lọ Kim Sang Dược màu trắng phản chiếu chút ánh trăng, tỏa ra một vầng sáng dịu nhẹ. Hắn biết nàng nói đúng. Thể xác Luyện Khí tầng ba của hắn nếu không có thuốc men hỗ trợ, rất có thể sẽ không trụ nổi qua mùa đông khắc nghiệt này. Hắn cần sức mạnh, hắn cần cơ thể lành lặn để tiếp tục khai phá "Kiếm Cảm", để tìm hiểu bí mật dưới đáy Kiếm Mộ.
Hắn chậm rãi bước tới, vươn tay cầm lấy lọ thuốc và cuộn vải. Cảm giác mềm mại, sạch sẽ của lớp vải bông truyền qua những đầu ngón tay chai sần, đối lập hoàn toàn với sự thô ráp, bẩn thỉu của thế giới mà hắn đang sống.
"Cố huynh, vết thương trên lưng lành chưa?" Hàn Tuyết Nhi thấy hắn nhận thuốc, khóe môi khẽ cong lên, vội vã hỏi thêm một câu quan tâm.
Cố Thanh Hàn nắm chặt lọ thuốc trong tay. Hắn nhìn nàng, nhìn khuôn mặt ngây thơ, thiện lương chưa bị thói đời tu tiên làm vẩn đục ấy. Trong lòng hắn đột nhiên trào dâng một cảm giác phức tạp. Hắn không ghét nàng. Thậm chí, ở một góc nào đó trong tâm hồn đã hóa đá của hắn, sự ân cần của nàng giống như một ngọn lửa nhỏ nhoi, le lói sưởi ấm trong đêm đông giá rét.
Thế nhưng, ngọn lửa đó quá yếu ớt, mà thế giới xung quanh thì lại chứa đầy băng tuyết và bão tố. Hắn là mục tiêu của Hàn Phong, là cái gai trong mắt của một tên thiên tài độc ác. Kẻ nào đến gần hắn, kẻ đó sẽ phải chịu chung sự sỉ nhục, hoặc tệ hơn, là họa sát thân. Lòng tốt của Hàn Tuyết Nhi, nếu bị kẻ khác phát hiện, sẽ chỉ rước lấy tai ương cho chính nàng. Nàng có tương lai. Nàng có thể trở thành đệ tử nội môn, có thể bay cao bay xa. Không đáng để nàng phải dính dáng đến một tên phế vật như hắn.
Cô độc. Đó là con đường duy nhất hắn có thể đi, cũng là cách duy nhất để hắn bảo vệ sự trong sạch của thanh gươm trong tâm, và bảo vệ những người không đáng bị liên lụy.
Sau một khoảng lặng kéo dài tưởng chừng như vô tận, Cố Thanh Hàn cuối cùng cũng mở miệng. Hắn gạt bỏ mọi sự mềm yếu trong ánh mắt, đáp lại bằng một giọng điệu lạnh lùng, cự tuyệt đến mức tàn nhẫn:
"...Không cần lo."
Hắn gật đầu nhẹ, chỉ một cái gật đầu để thay cho lời cảm ơn cuối cùng, rồi xoay lưng bước sâu vào trong bóng tối của kho chứa kiếm, không để lại cho nàng cơ hội nói thêm lời nào.
Bên ngoài cửa sổ, Hàn Tuyết Nhi đứng ngẩn ngơ trong gió tuyết. Nàng nhìn bóng lưng kiên quyết, cô độc của Cố Thanh Hàn khuất dần sau đống vũ khí rỉ sét. Một luồng hơi lạnh thổi qua, làm tung bay mái tóc đen nhánh của nàng. Nàng khẽ cắn môi, trong mắt hiện lên sự thất vọng xen lẫn bất lực. Nàng biết tính cách của hắn. Nàng biết hắn không phải là kẻ vô tình, nhưng sự phòng bị của hắn quá vững chắc, như một pháo đài bằng băng tuyết không ai có thể xuyên phá.
"Cố huynh... bảo trọng."
Nàng thì thầm một tiếng nhỏ đến mức chỉ có gió mới nghe thấy, rồi kéo chặt chiếc áo choàng, lặng lẽ xoay người bước đi trong màn đêm. Dấu chân nhỏ bé của nàng in trên tuyết trắng, chẳng mấy chốc đã bị cơn bão tuyết lấp đầy, không để lại dấu vết.
Trong kho chứa, Cố Thanh Hàn đợi cho đến khi tiếng bước chân của Hàn Tuyết Nhi khuất hẳn, mới từ từ ngồi xuống ổ rơm.
Hắn mở lọ Kim Sang Dược, một mùi hương thanh mát của thảo dược thoảng ra, xua đi mùi rỉ sét khó ngửi. Hắn cắn răng, cẩn thận đổ từng giọt thuốc quý giá lên tấm lưng chằng chịt vết thương. Thuốc chạm vào da thịt rách nát, mang đến một cảm giác tê rần, xót xa, nhưng ngay sau đó là sự mát mẻ, dễ chịu, nhanh chóng xoa dịu những cơn đau nhói bùng phát. Hắn dùng cuộn vải bông sạch sẽ kia tự mình vòng qua vai, cẩn thận băng bó lại.
Mọi động tác của hắn đều vô cùng tỉ mỉ, dứt khoát. Hắn chăm sóc bản thân mình, không phải vì quý trọng thân xác hèn kém này, mà vì nó là công cụ duy nhất để hắn cầm kiếm.
Băng bó xong, Cố Thanh Hàn nhặt nửa thanh kiếm gãy lên. Hắn đặt nó trên đầu gối, ngón tay vuốt ve theo dọc lưỡi gươm sứt mẻ. Cái lạnh của sắt thép truyền qua da, làm tâm trí hắn trở nên vô cùng tỉnh táo. Hình ảnh luồng ánh sáng xanh sâu dưới đáy Kiếm Mộ, và cảm giác hoàn mỹ khi hắn đưa thanh kiếm cho tên đệ tử ngoại môn ban sáng lại ùa về trong tâm trí.
Hắn nhắm mắt lại, một lần nữa tiến vào trạng thái "Kiếm Cảm".
Sự tĩnh lặng tuyệt đối bao trùm lấy hắn. Những vết thương trên lưng dù đã được bôi thuốc nhưng vẫn âm ỉ nhức nhối, song chúng không còn khả năng quấy nhiễu ý chí của hắn nữa. Cố Thanh Hàn cảm nhận được sự cộng hưởng yếu ớt nhưng rõ ràng từ thanh kiếm gãy. Hắn không cần lòng thương hại. Hắn không cần sự ban phát. Tất cả những gì hắn cần, nằm ngay trong lòng bàn tay này, và nằm ở tận cùng của bóng tối kia.
Một ngày... ta sẽ quay lại. Khi ta đủ mạnh.
Lời thề ở Kiếm Mộ lại vang vọng. Hắn hít một hơi sâu. Bóng tối của cái kho mục nát không thể giam cầm được ý chí đang ngày một sắc bén. Cố Thanh Hàn ngồi bất động, dung nhập linh hồn mình vào thanh kiếm, mặc cho đêm dài giá rét bên ngoài đang giằng xé. Đối với hắn, không có nữ nhân, không có tình cảm, chỉ có kiếm, và sức mạnh.
Đó là cách duy nhất để sinh tồn ở thế giới tàn khốc này.