Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Kiếm Đạo Độc Tôn

Chương 27: Trưởng Lão Hộ Pháp (1)

Chương 27: Trưởng Lão Hộ Pháp (1)


Bắc Nhạc Sơn vào lúc nửa đêm tĩnh mịch đến đáng sợ. Những đỉnh núi nhọn hoắt đâm toạc lên bầu trời, bị bao phủ bởi lớp sương mù dày đặc và lạnh lẽo. Trên đỉnh Kiếm Phong phía Bắc — ngọn núi cao nhất và dốc nhất của Hàn Sương Kiếm Tông — gió bão rít lên từng hồi như tiếng sói tru, quất những bông tuyết sắc như dao găm vào vách đá. Ở độ cao này, không khí loãng đến mức người phàm chỉ cần hít thở vài hơi cũng đủ để vỡ phổi mà chết. Thậm chí, ngay cả đệ tử Trúc Cơ kỳ cũng hiếm khi dám bén mảng tới đây vào ban đêm nếu không có pháp bảo hộ thân cường đại.

Thế nhưng, ngay trên mỏm đá nhô ra ngoài bờ vực sâu thẳm, có một bóng người đang đứng sừng sững, mặc cho gió bão gầm rú xung quanh.

Người đó là Hàn Lĩnh, Trưởng lão Hộ pháp của Hàn Sương Kiếm Tông. Lão mặc một bộ trường bào màu tro giản dị, không thêu thùa hoa mỹ như của Chưởng Môn Hàn Thiên Hàn. Mái tóc bạc phơ được búi gọn gàng bằng một cây trâm gỗ sồi cũ kỹ. Hai tay lão chắp sau lưng, toàn thân không tỏa ra bất kỳ một tia huyền khí nào để chống đỡ giá rét. Vậy mà kỳ lạ thay, những bông tuyết sắc lẹm khi bay đến cách thân thể lão khoảng một tấc đều tự động tan chảy, biến thành một làn hơi nước mỏng manh rồi trôi dạt đi nơi khác, phảng phất như có một lớp bình phong vô hình ngăn cách lão với sự phẫn nộ của thiên nhiên.

Đó không phải là huyền khí, mà là "Kiếm Ý".

Trái ngược với vẻ sát phạt, sắc bén thường thấy ở các kiếm tu, Kiếm Ý của Hàn Lĩnh lại mang một dáng vẻ u nhã, trầm mặc và thăm thẳm như một vực sâu không đáy. Nó tĩnh lặng đến mức nếu nhắm mắt lại, người ta sẽ tưởng rằng trước mặt mình không phải là một cao thủ Nguyên Anh hậu kỳ sống được bốn trăm năm, mà chỉ là một hòn đá vô tri vô giác phủ đầy rêu xanh.

Đôi mắt nhăn nheo của Hàn Lĩnh đang nhìn cắm thẳng xuống bóng tối mịt mù phía dưới bờ vực. Xuyên qua màn sương mù dày đặc, xuyên qua hàng ngàn trượng không gian tăm tối, ánh mắt của lão khóa chặt vào một điểm sáng leo lét ở khu vực ngoại môn. Đó là cái kho chứa kiếm tồi tàn nằm cạnh bãi Kiếm Mộ khổng lồ.

Đây đã là đêm thứ ba liên tiếp lão đứng ở đây, dùng thị lực cường hãn của Nguyên Anh kỳ kết hợp với thần thức để quan sát điểm sáng nhỏ bé ấy.

Mọi chuyện bắt đầu từ ba ngày trước, tại kỳ tuyển chọn đệ tử thường niên. Cái khoảnh khắc tên kiếm nô Luyện Khí tầng ba mặc áo xám kia lật cổ tay đưa thanh kiếm cho gã đệ tử mới, đã để lại một vết nứt không thể xóa nhòa trong tâm trí tĩnh lặng của lão. Ban đầu, Hàn Lĩnh tự thuyết phục bản thân rằng đó chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên, một thói quen cơ bắp được hình thành sau mười năm làm công việc lặp đi lặp lại. Một tên tạp căn bùn nhão, sinh ra mang phận tiện nô, làm sao có thể chạm tới biên giới của "Cảm ngộ" — thứ mà hàng vạn kiếm tu dành cả đời tìm kiếm trong tuyệt vọng?

Nhưng sự tò mò, giống như một con mọt gặm nhấm gốc cây cổ thụ, khiến lão không thể ngồi yên. Đêm đó, lão lên đỉnh Kiếm Phong, phóng thần thức xuống Kiếm Mộ.

Và lão đã thấy.

Lão thấy tên kiếm nô gầy gò, mang trên lưng những vết roi tứa máu, ngồi kiết già giữa một bãi gươm giáo hoen rỉ. Trong tay hắn không có kiếm nguyên vẹn, chỉ là một nửa thanh gươm gãy đen kịt. Hắn không múa kiếm, không vận công, không làm bất cứ động tác phô trương nào. Hắn chỉ nhắm mắt, câm lặng như một xác chết.

Nhưng trong con mắt của một cường giả Nguyên Anh kỳ như Hàn Lĩnh, cái thân ảnh câm lặng ấy lại rực rỡ đến mức chói lòa.

Một luồng dao động cực kỳ mong manh, mờ nhạt như khói nhang, đang bao bọc lấy cơ thể của Cố Thanh Hàn. Dao động đó không phát ra từ đan điền, không phải là huyền khí, mà nó phát ra từ sâu thẳm trong linh hồn hắn. Nó là "Kiếm Cảm". Cảnh giới nền tảng nhất, nhưng cũng là tinh túy nhất của kiếm đạo.

Điều khiến Hàn Lĩnh chấn động đến mức suýt cắn phải đầu lưỡi mình không phải là việc một Luyện Khí tầng ba ngộ ra Kiếm Cảm. Trong lịch sử Thần Châu, tuy hiếm, nhưng cũng từng có những thiên tài tuyệt thế làm được điều đó ở giai đoạn Luyện Khí. Điều khiến lão kinh hãi, chính là sự tinh khiết của luồng Kiếm Cảm đó.

Nó quá thuần túy.

Không có sự phô trương, không có tạp niệm, không bị vấy bẩn bởi tham vọng hay dục vọng. Nó tĩnh lặng, nhưng tàn nhẫn; câm lặng, nhưng khát máu. So với luồng Kiếm Cảm mong manh này, thứ kiếm khí đầy vẻ sát phạt và hoa lệ của Hàn Phong — kẻ được suy tôn là thiên tài trăm năm khó gặp — giống như một chậu nước rửa chân đục ngầu so với một giọt sương mai trên đỉnh núi sương giá. Hàn Phong dùng kiếm để thể hiện sức mạnh, để giành lấy sự tán dương. Còn tên kiếm nô này... hắn dường như đang thở bằng kiếm, sống bằng kiếm.

"Kiếm nô luyện kiếm... Thú vị."

Hàn Lĩnh lẩm bẩm, âm thanh khàn khàn bị gió bão cuốn đi. Lão nhíu mày, những nếp nhăn trên trán hằn sâu hơn.

Bốn trăm năm tu đạo, lão đã chứng kiến vô số kỳ tài ngã xuống, cũng thấy vô số kẻ phàm tục vươn lên. Lão hiểu rõ hơn ai hết, trong cái thế giới tàn khốc này, "căn cốt" chỉ quyết định tốc độ hấp thụ linh khí nhanh hay chậm, nhưng "ngộ tính" mới là chìa khóa quyết định một người có thể đi bao xa trên con đường kiếm đạo. Một kẻ có linh căn Thượng phẩm nhưng ngộ tính ngu độn, giỏi lắm cũng chỉ là một cái máy chứa huyền khí, vĩnh viễn kẹt ở Kim Đan kỳ. Còn một kẻ có ngộ tính trác tuyệt, dù thân mang tạp căn bùn nhão, nếu có cơ duyên và tài nguyên, vẫn có thể mượn đạo phá thiên, nghịch thiên cải mệnh.

Tên kiếm nô bên dưới kia, rõ ràng thuộc về loại thứ hai. Thậm chí, ngộ tính của hắn còn vượt qua tất cả những thiên tài mà lão từng gặp trong suốt cuộc đời dài đằng đẵng của mình. Một viên ngọc thô tuyệt mỹ, bị vùi lấp trong đống bùn nhơ của sự sỉ nhục và đòn roi.

Trong một khoảnh khắc, nhịp tim của Hàn Lĩnh hơi tăng nhanh. Một ý nghĩ điên rồ lóe lên trong đầu lão: Xuống núi. Đưa tên tiểu tử đó đi. Thu nhận hắn làm đệ tử bí mật. Dốc toàn bộ tài nguyên của một Trưởng lão Nguyên Anh kỳ để bồi dưỡng hắn.

Lão mường tượng ra viễn cảnh tương lai. Nếu nó sinh ra ở một gia đình khác, không vướng phải cái mác tiện nô, không bị phế bỏ đi đan điền thượng hạng.


trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch