Chương 28: Trưởng Lão Hộ Pháp (2) với cái thứ ngộ tính đáng sợ đó, kết hợp với tài nguyên của tông môn, mười năm sau nó sẽ đạt đến cảnh giới nào? Hai mươi năm sau? Nó sẽ trở thành một kiếm tu loại nào? Chắc chắn, cái tên Cố Thanh Hàn sẽ chấn động cả Thần Châu, đè bẹp mọi thiên tài của các đại tông môn khác.
Ý nghĩ đó hấp dẫn đến mức khiến bàn tay đang chắp sau lưng của Hàn Lĩnh khẽ siết chặt lại. Một đời tu hành, tìm được một người thừa kế y bát có ngộ tính tương đồng là ước mơ lớn nhất của mọi tu sĩ. Lão đã bốn trăm tuổi, thọ nguyên Nguyên Anh kỳ tối đa cũng chỉ tám trăm năm, nếu không thể đột phá Hóa Thần, lão sẽ dần dần già yếu và chết đi. Mà với tư chất của lão, hy vọng đột phá là vô cùng xa vời. Việc tìm một đệ tử chân truyền đã trở thành tâm bệnh của lão suốt mấy chục năm nay.
Lão nhìn chằm chằm xuống cái kho chứa kiếm, ánh mắt lóe lên một tia sáng kỳ dị. Gió bão trên đỉnh núi dường như cũng ngừng thổi trong một tích tắc, nín thở chờ đợi quyết định của vị cường giả này.
Thế nhưng...
Haiz...
Một tiếng thở dài nặng nề vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng. Ánh sáng kỳ dị trong mắt Hàn Lĩnh từ từ vụt tắt, nhường chỗ cho sự u ám và bất lực quen thuộc. Bàn tay đang siết chặt cũng dần buông lỏng. Lão ngẩng đầu lên, nhìn bầu trời đen kịt đang bị những đám mây giông che khuất.
Quy tắc.
Hàn Sương Kiếm Tông là một trong mười đại tông môn của khu vực Bắc Nhạc, tồn tại được ba ngàn năm chính là nhờ vào những quy tắc sắt máu. Và một trong những quy tắc bất di bất dịch, được khắc bằng máu trên tấm bia đá ở tổ sư đường, đó là: Kiếm nô sinh ra là công cụ, cấm tuyệt đối việc tu hành kiếm đạo. Kẻ nào vi phạm, lăng trì xử tử. Kẻ nào bao che, đồng tội.
Tổ sư gia lập ra quy tắc này không phải vì tàn ác, mà vì nỗi sợ hãi. Hàng ngàn năm trước, từng có một kiếm nô thiên tài của một tông môn khác lén lút tu luyện, sau khi đắc đạo đã quay lại đồ sát toàn bộ tông môn đó để trả thù cho những năm tháng bị đày đọa. Từ đó, kiếm nô ở mọi nơi đều bị kiểm soát nghiêm ngặt, bị giẫm đạp để không bao giờ có cơ hội ngẩng đầu lên.
Hàn Lĩnh là Trưởng lão Hộ pháp. Trách nhiệm của lão là duy trì quy tắc, chứ không phải phá vỡ nó.
Nếu lão mở miệng bênh vực Cố Thanh Hàn, hoặc lộ ra ý định thu nhận hắn, điều đó đồng nghĩa với việc lão chính thức tuyên chiến với toàn bộ truyền thống của tông môn, tuyên chiến với phái bảo thủ của Chưởng Môn Hàn Thiên Hàn. Dù lão là Nguyên Anh hậu kỳ, nhưng lão không thể một tay che trời. Hàn Thiên Hàn là Hóa Thần kỳ, chưa kể còn ba vị Trưởng lão khác luôn đứng về phía ông ta.
Kết quả của việc lão can thiệp sẽ là gì?
Hàn Lĩnh cười khổ. Kết quả sẽ không phải là một câu chuyện cổ tích về thầy trò vượt qua nghịch cảnh. Kết quả sẽ là một cuộc tắm máu nội bộ, và Cố Thanh Hàn — kẻ mang phận tiện nô lại dám mạo phạm kiếm đạo — sẽ bị lôi ra quảng trường, chịu hình phạt vạn kiếm xuyên tâm để làm gương cho kẻ khác. Sự can thiệp của lão không cứu được hắn, mà chỉ đẩy hắn xuống vực thẳm cái chết nhanh hơn mà thôi.
Lão thương tiếc cho viên ngọc thô này, nhưng lão không đủ can đảm, cũng không đủ sức mạnh để chống lại cả một guồng máy khổng lồ.
"Số mệnh do trời định," Hàn Lĩnh thì thầm, giọng điệu mang theo sự dằn vặt của một kẻ bất lực trước dòng chảy của số phận. "Căn cốt của ngươi đã bị phế. Thân phận của ngươi bị đóng đinh. Thiên Đạo đã chặt đứt mọi con đường sống của ngươi, chỉ chừa lại cho ngươi một khe hở hẹp bằng sợi tóc mang tên "ngộ tính". Ta không thể giúp ngươi... Không ai ở cái tông môn này có thể giúp ngươi."
Lão thu hồi thần thức. Khung cảnh cái kho chứa kiếm tồi tàn biến mất khỏi tâm trí lão.
Lão xoay lưng lại với bờ vực. Gió bão lập tức ùa tới, lấp đầy khoảng không gian nơi lão vừa nhìn xuống. Chiếc áo bào màu tro bay phần phật trong gió tuyết. Hàn Lĩnh lê bước chân nặng nề hướng về phía động phủ của mình, bóng lưng cô độc và già nua hòa lẫn vào màn đêm.
"Ngươi phải tự đi trên con đường rỉ máu của mình thôi, tiểu tử." Lão lẩm bẩm lời cuối cùng trước khi cánh cửa động phủ bằng đá nặng nề đóng sập lại, nhốt lão vào thế giới u uất của riêng mình. "Sống hay chết, bay lên chín tầng mây hay thối rữa dưới lớp bùn đen, tất cả chỉ dựa vào việc thanh kiếm gãy trong tay ngươi sắc bén đến nhường nào."
Ở sâu bên dưới đỉnh Bắc Nhạc Sơn.
Trong cái kho chứa kiếm mục nát, tối tăm, hoàn toàn cách biệt với sự xa hoa của nội môn hay sự uy nghiêm của đỉnh Kiếm Phong, Cố Thanh Hàn vẫn ngồi bất động.
Hắn không hề hay biết rằng mình vừa trải qua một cuộc "kiểm duyệt" sinh tử từ một trong những cường giả hàng đầu tông môn. Hắn không biết rằng số phận của hắn vừa lướt qua ranh giới giữa cái chết thảm khốc và một con đường sống mong manh, tất cả chỉ phụ thuộc vào cái lắc đầu của một lão già u buồn.
Và thực sự, dù có biết, hắn cũng sẽ không bận tâm.
Cố Thanh Hàn không trông chờ vào sự ban phát. Hắn không cần một người thầy để dạy hắn cách múa kiếm. Hắn không cần những viên đan dược thượng phẩm để ép tăng tu vi. Thứ hắn cần, hắn đang tự mình đoạt lấy từ trong bóng tối.
Hơi thở của hắn kéo dài, nhịp đập trái tim đồng điệu một cách hoàn mỹ với nhịp điệu của "Kiếm Cảm". Nửa thanh gươm gãy nằm trên đầu gối hắn dường như không còn là một vật thể ngoài thân, mà đã trở thành một phần kéo dài của da thịt, của xương tủy, của linh hồn. Những vết thương trên lưng dưới tác dụng của Kim Sang Dược mà Hàn Tuyết Nhi để lại đang khẽ ngứa ngáy, dấu hiệu của sự lên da non.
Bên ngoài, gió bão vẫn không ngừng gầm rú, tuyết vẫn không ngừng rơi. Những thanh âm hỗn loạn của thiên nhiên đập vào vách gỗ mục nát, nhưng không một âm thanh nào có thể lọt vào thế giới câm lặng của hắn. Trong thế giới đó, chỉ có một thanh kiếm đang rỉ máu, đang âm thầm mài dũa sự sắc bén của mình vào chính nỗi đau tột cùng, chờ đợi cái ngày bóng tối bị xé toạc, để vươn mình ra ánh sáng.
Đêm nay, hắn lại không ngủ. Hắn luyện kiếm bằng tâm. Mài kiếm bằng ý.
Một Luyện Khí tầng ba thấp hèn, cô độc đi trên con đường mà chưa từng có một ai dám nghĩ tới.