Mùa đông ở Bắc Nhạc Sơn dài đằng đẵng như một kiếp người, lạnh lẽo và tàn nhẫn, không hề có sự khoan nhượng. Gió bão quần thảo suốt cả một tháng trời sau ngày tuyển chọn đệ tử mới, biến cả tông môn khổng lồ thành một pháo đài bằng băng tuyết. Thế nhưng, vào buổi sáng ngày hôm nay, giống như một ân huệ hiếm hoi của thiên địa, những đám mây đen xám xịt bỗng nhiên tản ra, nhường chỗ cho một bầu trời trong xanh tĩnh lặng. Ánh nắng mặt trời chói chang rót xuống, mang theo hơi ấm xua đi cái lạnh buốt xương của đêm dài.
Một ngày yên bình hiếm hoi. Yên bình đến mức ngay cả những đệ tử nội môn hay cậy quyền cậy thế cũng lười nhác ra ngoài để gây sự, mà chọn cách ở lỳ trong động phủ để tu luyện hoặc tắm nắng.
Cố Thanh Hàn ngồi bó gối trước cửa cái kho chứa kiếm mục nát, nơi ánh nắng có thể soi rọi rõ nhất. Hôm nay, không có ai đến làm phiền hắn. Không có những cái roi quất ngang lưng, không có những lời nhục mạ từ Hàn Phong, không có những ánh mắt khinh miệt của đám đệ tử mới. Chỉ có sự tĩnh lặng của thiên nhiên và âm thanh đều đều, nhịp nhàng vang lên từ hòn đá mài.
Két... két... két...
Bàn tay chai sần, chằng chịt những vết sẹo cũ mới của Cố Thanh Hàn đang thoăn thoắt di chuyển một thanh thiết kiếm cùn mẻ trên mặt đá nhám. Những giọt nước từ cái thùng gỗ bên cạnh thỉnh thoảng lại văng ra, đọng lại trên lưỡi gươm, phản chiếu ánh nắng lấp lánh như những hạt kim cương nhỏ.
Thông thường, với sức lực của một Luyện Khí tầng ba yếu ớt lại phải làm việc vất vả, Cố Thanh Hàn phải mất trọn một ngày, từ tinh mơ cho đến tận nửa đêm mới có thể mài xong hai trăm thanh kiếm theo định mức. Nhưng hôm nay, mặt trời chỉ mới vừa ngả bóng về Tây, hắn đã hoàn thành xong công việc.
Nhanh hơn gấp đôi. Và hoàn hảo hơn gấp trăm lần.
Cố Thanh Hàn nhấc thanh kiếm thiết thứ hai trăm lên, dùng một miếng vải thô lau đi lớp rỉ sét và vụn sắt cuối cùng. Hắn nghiêng lưỡi kiếm dưới ánh sáng mặt trời. Một đường cong màu xám bạc sắc lẹm chạy dọc theo sống kiếm, không có lấy một vệt gợn sóng, không có lấy một tia sứt mẻ li ti nào còn sót lại. Nếu so sánh với lúc nó mới được rèn ra từ lò lửa của phường đúc, thì thanh kiếm này hiện tại còn sắc bén, hoàn mỹ hơn gấp nhiều lần.
Điều vi diệu này không phải do sức mạnh cơ bắp, mà là nhờ "Kiếm Cảm".
Suốt một tháng qua, mỗi đêm âm thầm đối kháng với áp lực từ trận pháp phong ấn dưới Kiếm Mộ, tuy không thể phá vỡ rào cản Luyện Khí tầng ba, nhưng "Kiếm Cảm" của Cố Thanh Hàn đã được mài dũa trở nên vô cùng tinh tế và nhạy bén. Giờ đây, khi cầm một thanh kiếm lên, hắn không còn mài nó bằng lực tay một cách máy móc nữa. Hắn mài bằng ý chí. Hắn cảm nhận được "hơi thở" của từng thớ sắt, tìm ra những điểm yếu nhất trong cấu trúc kim loại, và chỉ dùng một phần mười sức lực so với trước kia để gọt giũa chúng.
Kỹ thuật mài kiếm của hắn, nói không ngoa, đã đạt đến một cảnh giới đỉnh cao mà ngay cả những luyện khí sư lâu năm của tông môn cũng phải ngả mũ cúi chào.
Nhưng tất nhiên, trong cái tông môn này, ai lại đi thèm quan tâm đến một thanh thiết kiếm hạ đẳng dành cho đệ tử ngoại môn tập luyện cơ chứ? Sự xuất sắc của hắn, giống như một viên ngọc quý bị vùi dưới lớp bùn lầy sâu thẳm, vĩnh viễn bị bóng tối che khuất.
Cố Thanh Hàn xếp thanh kiếm cuối cùng lên giá gỗ một cách cẩn thận. Hắn không hề bận tâm đến việc không có ai công nhận mình. Đối với hắn, mài kiếm giờ đây không còn là một hình phạt hay một công việc lao dịch đê hèn. Nó là một hình thức tu hành. Một cách để hắn củng cố lại sự kiên định trong tâm trí, giống như mài giũa chính linh hồn của mình vậy.
Hoàng hôn buông xuống. Bầu trời phương Tây bị nhuộm một màu đỏ rực như máu, hắt những tia sáng cuối ngày lên khuôn mặt nhợt nhạt nhưng tĩnh lặng của Cố Thanh Hàn. Hắn khoác vội chiếc áo xám rách nát lên người, bước ra ngoài, ngồi bệt xuống một phiến đá phủ đầy tuyết trước cửa kho.
Không gian tĩnh lặng. Hắn vươn vai, cảm nhận sự thư thái hiếm hoi len lỏi vào từng đoạn kinh mạch rạn nứt. Hôm nay là một ngày thật kỳ lạ. Không có đau đớn, không có thù hận, không có sinh tử ranh giới. Sự yên ả này khiến hắn nhớ lại một mảnh ký ức rất mờ nhạt từ thuở ấu thơ, trước khi hắn bị bán vào tông môn làm tiện nô. Hắn nhớ mang máng một bàn tay ấm áp từng xoa đầu mình, nhớ mùi hương trầm thoang thoảng trong một căn phòng xa lạ. Nhưng những hình ảnh đó quá đỗi mong manh, nhanh chóng bị màn đêm lạnh lẽo của mười năm địa ngục cuốn trôi không để lại dấu vết.
Đối với hắn bây giờ, quá khứ không còn quan trọng. Quan trọng là hiện tại và tương lai. Hắn vô thức đưa tay vào trong ngực áo, chạm vào phần chuôi lạnh lẽo của nửa thanh Hàn Uyên Kiếm gãy. Cái chạm ấy mang lại cho hắn một cảm giác an toàn tuyệt đối, giống như một người bạn tri kỷ đang trầm mặc ở bên cạnh. Dù thanh kiếm đã gãy nát, dù nó không còn sắc bén như thời hoàng kim, nhưng chỉ cần có nó ở bên, hắn cảm thấy mình không bao giờ đơn độc. Từng đường vân rỉ sét trên lưỡi kiếm như những câu chuyện câm lặng, kết nối linh hồn hắn với những bí ẩn chưa được giải đáp.
Đột nhiên, có tiếng bước chân nhẹ nhàng đạp lên tuyết vang tới.
Cố Thanh Hàn hơi nghiêng đầu, cảnh giác như bản năng. Nhưng khi ánh mắt xám của hắn chạm phải hình bóng đang đi tới, sự căng thẳng lập tức tan biến.
Hàn Tuyết Nhi.
Hôm nay nàng mặc một bộ y phục đệ tử ngoại môn màu lam nhạt, khoác thêm một chiếc áo choàng lông cáo trắng muốt để chống lạnh. Mái tóc đen nhánh của nàng được búi cao gọn gàng, tôn lên khuôn mặt thanh tú, trong sáng như tuyết mai giữa mùa đông. Trông nàng giống như một tiểu tiên nữ lạc xuống chốn phàm trần bùn lầy nhơ nhuốc này, hoàn toàn đối lập với cái vẻ rách nát, tồi tàn của Cố Thanh Hàn và cái kho chứa kiếm.