Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Kiếm Đạo Độc Tôn

Chương 30: Ngày Cuối Cùng Bình Yên (2)

Chương 30: Ngày Cuối Cùng Bình Yên (2)


Có vẻ như nàng vừa hoàn thành xong nhiệm vụ ở Dược Viên, trên tay vẫn còn cầm một chiếc giỏ mây đựng vài cây linh thảo phát sáng nhàn nhạt.

Khi đi ngang qua khu vực kho chứa kiếm, Hàn Tuyết Nhi vô tình nhìn thấy Cố Thanh Hàn đang ngồi tĩnh lặng trên phiến đá, ngắm nhìn ánh hoàng hôn rực máu. Cảnh tượng một thân ảnh cô độc, gầy gò nhưng lại toát lên một khí chất u nhã, trầm mặc đến khó tả dưới ráng chiều đã khiến nàng bất giác dừng bước.

Hàn Tuyết Nhi đứng cách hắn khoảng năm trượng. Nàng ngập ngừng một chút, rồi đôi môi anh đào khẽ cong lên, nở một nụ cười rạng rỡ, trong trẻo như ánh ban mai. Nụ cười đó không hề có sự thương hại, không hề có sự xa cách của một đệ tử Luyện Khí tầng chín đối với một tên Luyện Khí tầng ba thấp hèn. Nó chỉ đơn thuần là nụ cười của một thiếu nữ thuần khiết, gửi gắm một lời chào hỏi thiện ý.

Cố Thanh Hàn nhìn nàng.

Ánh mắt hắn vẫn phẳng lặng như hồ nước mùa thu, không có tia sóng nào dao động. Nhưng trong tâm trí hắn, hình ảnh lọ Kim Sang Dược trắng muốt và sự quan tâm rụt rè của nàng vào đêm bão tuyết một tháng trước lại hiện về. Hắn biết, trong cái tông môn lạnh lẽo, tàn nhẫn và tràn ngập sự lọc lừa này, nụ cười của Hàn Tuyết Nhi là thứ ánh sáng ấm áp, vô tư hiếm hoi nhất còn sót lại.

Dù hắn luôn muốn giữ khoảng cách để bảo vệ nàng, dù hắn luôn tỏ ra lạnh nhạt cự tuyệt, nhưng sâu thẳm bên trong, hắn chưa bao giờ coi nàng là kẻ thù.

Sau một thoáng ngập ngừng cực kỳ ngắn ngủi, Cố Thanh Hàn không hề mở miệng. Hắn chỉ nhẹ nhàng gật đầu một cái.

Chỉ một cái gật đầu vô cùng nhỏ nhẹ, chậm rãi.

Nhưng đối với tên kiếm nô câm lặng, kẻ luôn dùng sự lạnh lùng và tàn nhẫn để đối phó với thế giới, thì cái gật đầu đó đã là một biểu cảm "ấm áp" nhất, nhân tính nhất mà hắn có thể thể hiện ra ngoài. Nó là một sự ghi nhận. Một lời chào đáp lại đầy trân trọng mà hắn giấu kín dưới vẻ ngoài băng giá.

Hàn Tuyết Nhi thấy vậy, nụ cười trên môi càng trở nên tươi tắn hơn. Đôi mắt to tròn của nàng cong lên thành hình trăng khuyết. Nàng không tiến lại gần, cũng không nói lời nào để phá vỡ sự tĩnh lặng kỳ diệu này, chỉ khẽ cúi đầu chào lại rồi ôm giỏ linh thảo bước đi, tiếp tục con đường về khu ngoại môn.

Bóng lưng thanh tao của nàng dần khuất sau những hàng cây tuyết tùng, để lại một chút hơi ấm mong manh vấn vương trong gió chiều. Cố Thanh Hàn vẫn ngồi đó, tay vô thức vuốt ve chuôi kiếm gãy. Một ngày bình yên. Thật tốt.

Thế nhưng, Cố Thanh Hàn không hề biết rằng, chính cái nụ cười rạng rỡ của Hàn Tuyết Nhi ban nãy đã vô tình lọt vào tầm mắt của một kẻ khác.

Hàn Phong.

Tên thiên tài Kim Đan hậu kỳ của tông môn, kẻ luôn tự cao tự đại, đang lượn lờ qua khu vực này trên một thanh phi kiếm. Gã vốn luôn chú ý đến Hàn Tuyết Nhi, bởi nhan sắc thanh tú và khí chất thuần khiết của nàng là thứ hiếm thấy ở ngoại môn. Khi gã nhìn thấy nữ nhân mà mình nhắm tới lại nở một nụ cười rạng rỡ với một tên tiện nô thấp hèn, một cơn ghen tuông điên cuồng và ngọn lửa phẫn nộ lập tức bùng lên trong lòng gã. Ánh mắt gã nhìn Cố Thanh Hàn lúc này giống như nhìn một con sâu bọ đáng tởm dám vấy bẩn món đồ trang sức quý giá của mình. Gã hừ lạnh một tiếng, sát khí lóe lên rồi ngự kiếm bay đi.

Đêm hôm đó, bầu trời lại đầy sao, không có bão tuyết.

Cố Thanh Hàn như thường lệ, tiến sâu vào Kiếm Mộ. Lần này, hắn không cố gắng tiếp cận trận pháp phong ấn ánh sáng xanh nữa. Hắn biết cơ thể Luyện Khí tầng ba không thể chịu đựng thêm bất kỳ sự phản phệ nào. Hắn chọn một khu vực ngổn ngang kiếm gãy cách phong ấn khoảng trăm trượng, ngồi kiết già, nhắm mắt lại.

Hắn luyện kiếm bằng tâm.

Đêm nay, có lẽ nhờ sự thanh thản hiếm hoi ban ngày mang lại, tâm trí hắn trở nên cực kỳ trong sáng và tĩnh lặng. Khi hắn vận chuyển "Kiếm Cảm", thế giới xung quanh bỗng nhiên thay đổi một cách rõ rệt. Những tàn niệm mờ ảo của các thanh gươm gãy không còn là những tiếng than khóc hỗn loạn nữa. Chúng trở nên trật tự, tuần hoàn, tuôn chảy xung quanh hắn như những dòng suối nhỏ hữu hình.

Hắn "nhìn" thấy rõ ràng từng đường nét sắc bén của kiếm ý ẩn giấu trong hư không. Hắn cảm nhận được sự sắc bén, sự bao dung, sự hủy diệt và sự sinh tồn — tất cả những mặt đối lập của kiếm đạo — đang hòa quyện vào nhau một cách vi diệu.

Nửa thanh Hàn Uyên Kiếm gãy trong ngực áo khẽ ngân lên những tiếng ong ong trầm thấp, sung sướng. Nó đang cộng hưởng với "Kiếm Cảm" của hắn ở một tần số sâu sắc hơn bao giờ hết. Sự ngăn cách giữa người và kiếm dường như đang tan biến. Hắn là kiếm, kiếm cũng là hắn.

Cảnh giới này... rất gần. Hắn đang đứng trước ngưỡng cửa của sự đột phá. Chỉ một chút nữa thôi, "Kiếm Cảm" mỏng manh sẽ ngưng tụ thành thực thể, chính thức bước vào ngưỡng cửa của "Kiếm Tâm". Một khi ngộ ra Kiếm Tâm, ý chí của hắn đủ sức hóa thành mũi nhọn thực sự, chém sắt như chém bùn mà không cần dùng đến huyền khí.

Cố Thanh Hàn chìm sâu vào trạng thái đốn ngộ, mồ hôi ướt đẫm trán nhưng khóe môi lại nở một nụ cười mãn nguyện.

Hắn đang tận hưởng khoảnh khắc tuyệt vời nhất trên con đường tu hành cô độc của mình. Hắn thả lỏng cảnh giác, hoàn toàn giao phó thân xác cho bóng tối tĩnh lặng của Kiếm Mộ bảo vệ.

Thế nhưng, số phận của hắn vốn là một đường kiếm đẫm máu. Chữ "bình yên" đối với hắn, vĩnh viễn chỉ là một sự tĩnh lặng giả tạo trước cơn cuồng phong. Hắn không hề biết rằng, bóng tối ở phía xa đang bắt đầu vặn vẹo. Một bóng đen với sát ý ngút trời đang âm thầm tiếp cận, mang theo sự ghen tuông điên loạn và một lưỡi roi sắc bén đã từng nếm máu của hắn vô số lần.

Ngày bình yên cuối cùng của tên kiếm nô, đã chính thức khép lại.





trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch