Chương 4: Mười Ngón Tay Đầy Sẹo (2) Hắn gạt bỏ mọi tạp niệm, mọi hỉ nộ ái ố, mọi nỗi oán hận hay uất ức. Trong thế giới của hắn lúc bấy giờ, chỉ còn lại duy nhất một ý niệm thường trực: làm cho thanh kiếm trở nên sắc bén nhất, tinh khiết nhất, loại bỏ hoàn toàn sự thô ráp và cặn bã. Hắn không hề biết rằng, chính sự tập trung đến độ quên mình đó, chính sự tĩnh lặng tuyệt đối không hề mảy may vương vấn một tạp niệm đó, đang dần dần nuôi dưỡng một thứ vô cùng đáng sợ và hiếm có bên trong hắn: "Kiếm tâm". Những thiên tài kiếm tu kiêu ngạo của nội môn phải mất mười năm ròng rã ngồi thiền định đối mặt với vách đá câm lặng mới có thể mơ hồ chạm đến rìa của "Kiếm tâm", thì Cố Thanh Hàn, bằng công việc thấp hèn, bẩn thỉu nhất, đã vô tình đúc kết nó trong từng nhát mài vô danh, giọt mồ hôi lặng lẽ rơi xuống hòn đá đen nhẻm.
Ánh trăng dần nhích lên đỉnh đầu, tỏa ra thứ ánh sáng nhợt nhạt, lạnh lẽo. Đã là canh ba.
Toàn bộ bề thế của Hàn Sương Kiếm Tông lúc này đã chìm sâu vào giấc ngủ tĩnh mịch. Những đệ tử ngoại môn kiêu ngạo đã mệt nhoài sau một ngày dài luyện tập kiếm pháp khắc nghiệt đến kiệt sức. Tiếng ngáy ồ ề vang vọng từ các dãy nhà lưu xá rộng lớn nằm chót vót trên sườn núi. Mọi hoạt động dường như đóng băng. Đây là khoảng thời gian tĩnh lặng nhất, bí mật nhất trong ngày, và cũng là khoảng thời gian duy nhất mà Cố Thanh Hàn cảm thấy hắn thuộc về chính bản thân mình, tách biệt khỏi thân phận thấp hèn.
Hắn từ từ đứng dậy khỏi góc tường tối tăm, đôi chân trần gầy guộc bước nhẹ nhàng trên nền đá lạnh buốt, thận trọng không phát ra lấy một tiếng động nhỏ. Hắn luồn bàn tay phải vào ngực áo rách nát, cẩn thận lấy ra một nửa thanh kiếm gãy được bọc kín bằng miếng vải thô ráp, cũ mèm. Ánh mắt xám của hắn đột ngột hiện lên một tia sắc bén kỳ lạ, xé tan vẻ tĩnh lặng ban đầu. Hắn đẩy nhẹ cánh cửa kho đã mục nát, cẩn thận tạo ra một khe hở vừa đủ để lách người bước ra ngoài màn đêm. Gió tuyết lạnh buốt mang theo những hạt băng nhỏ táp thẳng vào khuôn mặt nhợt nhạt, nhưng hắn không hề rụt cổ lại, tấm lưng gầy gò vẫn thẳng tắp kiêu hãnh, hòa mình vào bóng đêm tĩnh mịch của ngọn núi.
Mục tiêu duy nhất của hắn lúc này là sườn núi phía Tây Bắc, nơi tận cùng và hoang vắng nhất của Hàn Sương Kiếm Tông: Kiếm Mộ.
Đường đi đến Kiếm Mộ vô cùng gian nan và đầy rẫy nguy hiểm ẩn khuất. Con dốc đá dựng đứng trơn trượt vì băng tuyết tích tụ bao năm tháng không tan. Sương mù ở khu vực này lúc nào cũng đặc quánh, dày đặc đến mức đưa bàn tay ra trước mặt cũng không thể thấy rõ năm ngón. Khí lạnh ở đây không chỉ đơn thuần là khí hậu khắc nghiệt tự nhiên, mà nó mang theo một loại âm khí u ám, lạnh lẽo thấu tận xương tủy. Nó là sự ngưng tụ của tàn dư oán khí, của sự tuyệt vọng từ hàng vạn thanh kiếm gãy nát, và hàng ngàn hài cốt của các kiếm tu vô danh đã ngã xuống, tích tụ hàng trăm năm dưới đáy vực. Ngay cả những đệ tử ngoại môn mạnh mẽ cũng không một ai dám bén mảng đến đây vào ban đêm. Bọn họ sợ hãi bị luồng oán khí oán độc ấy nhập thể, dẫn đến tẩu hỏa nhập ma, mất đi cả tính mạng lẫn con đường tu đạo.
Nhưng đối với Cố Thanh Hàn, một kẻ chỉ có hai bàn tay trắng và một linh hồn cô độc, nơi này lại giống như một thánh địa yên bình, một chốn nương náu an toàn nhất thế gian.
Sau nửa canh giờ trèo đèo lội suối, vượt qua những con dốc nguy hiểm, hắn rốt cuộc cũng đứng trước bờ vực thẳm của Kiếm Mộ. Khe núi sâu thẳm, đen ngòm như cái mồm khổng lồ của một con quái thú thượng cổ đang há rộng, chực chờ nuốt chửng mọi thứ. Bên trong vực sâu đó, chất đống hàng vạn, hàng vạn thanh kiếm gãy, kiếm nát, rỉ sét theo năm tháng. Có những thanh cắm ngập sâu vào vách đá dựng đứng, có những thanh gãy làm nhiều đoạn nằm vương vãi ngổn ngang trên nền tuyết xám xịt. Gió lùa qua khe núi hẹp, rít lên từng hồi, tạo ra những âm thanh rền rĩ, thê lương đến rợn gáy, tựa như tiếng quỷ khóc thần sầu nơi địa ngục.
Cố Thanh Hàn điềm tĩnh tìm một khoảng đất nhỏ bằng phẳng, bề mặt chỉ phủ một lớp tuyết mỏng. Hắn đứng thẳng người, lồng ngực phập phồng, hít một hơi thật sâu cái không khí lạnh lẽo và đặc quánh mùi gỉ sét phế thải. Hắn từ từ tháo lớp vải bọc thô ráp ra, để lộ ra nửa thanh kiếm gãy tồi tàn, lưỡi kiếm đen kịt, sần sùi không chút ánh quang.
Hắn nắm chặt chuôi kiếm bằng đôi tay đầy sẹo. Ánh trăng lạnh lẽo từ trên cao chiếu rọi xuống, phản chiếu một tia sáng nhợt nhạt, lẻ loi trên bề mặt phần lưỡi kiếm đứt đoạn.
Không có luồng huyền khí chói lóa phát ra từ cơ thể như những cao thủ chân truyền. Không có tiếng quát tháo uy phong lẫm liệt để thị uy. Cố Thanh Hàn bắt đầu vung kiếm trong im lặng. Hắn đang luyện Hàn Sương Kiếm Pháp, môn kiếm pháp cơ sở nhất, căn bản nhất của Hàn Sương Kiếm Tông mà hắn đã kiên nhẫn lén học được bằng cách đứng từ xa nhìn trộm bọn đệ tử luyện tập suốt nhiều năm ròng rã.
Sương Tàn... Một nhát chém ngang đơn giản, thô ráp, quỹ đạo chém không có chút mỹ cảm nào, lực đạo cũng quá sức yếu ớt do cơ thể thiếu chất dinh dưỡng trầm trọng trong thời gian dài.
Hàn Phong Quét... Một vòng quét vụng về, phần mũi kiếm gãy chệch hướng, khiến bước chân hắn loạng choạng, suýt trượt ngã trên mặt tuyết trơn trượt của bờ vực.
Tuyết Lạc... Kiếm chém từ trên đỉnh đầu xuống, thiếu đi sự dứt khoát, chậm chạp, trì trệ và đầy sơ hở.
Những động tác của hắn lúc này thật sự thô sơ và thảm hại. Nếu bất kỳ một đệ tử ngoại môn nào chứng kiến cảnh này, chắc chắn bọn chúng sẽ cười phá lên, nhạo báng sự nỗ lực vô vọng của một tên phế vật. Thế nhưng, đằng sau lớp vỏ bọc thô kệch ấy, trong đôi mắt xám tĩnh lặng của Cố Thanh Hàn lại rực cháy một ngọn lửa kiên định đến mức đáng sợ. Hắn không hề quan tâm những động tác của mình xấu xí, buồn cười ra sao. Hắn không quan tâm sức lực của mình yếu ớt, tầm thường thế nào. Hắn chỉ cắn răng, lặp đi lặp lại. Một ngàn lần. Mười ngàn lần. Sự kiên trì của hắn vượt qua giới hạn chịu đựng của xác thịt.
Dưới ánh trăng bàng bạc, giữa bầu không gian bao la của bóng tối và sương lạnh, bóng dáng gầy gò, rách rưới của thiếu niên mười sáu tuổi không ngừng vung lên những nhát kiếm gãy. Mồ hôi vã ra như tắm, chảy ròng ròng trên trán, và đóng băng ngay lập tức khi tiếp xúc với không khí lạnh, tạo thành những hạt sương giá bám trên tóc hắn. Nhưng hắn tuyệt đối không dừng lại một khắc nào. Hắn đang khắc cốt ghi tâm từng chuyển động nhỏ nhất, dùng mồ hôi và ý chí để mài giũa tâm hồn mình, hệt như cách hắn vẫn cặm cụi mài từng thanh kiếm hoen gỉ.
Đột nhiên, trong một khoảnh khắc khi vung thanh kiếm gãy chém mạnh xuống, giữa sự tĩnh lặng tuyệt đối đến vô thức của tâm trí, Cố Thanh Hàn cảm nhận được một sự rung động cực kỳ vi tế truyền thẳng từ chuôi kiếm gãy vào lòng bàn tay. Nó không phải là cảm giác do lực cản của không khí tạo ra, mà là một sự chấn động phát ra từ tận sâu bên trong cấu trúc phân tử của thanh kiếm phế phẩm. Phần lưỡi kiếm đen kịt, câm lặng bấy lâu nay, dường như vừa khẽ ngân lên một tiếng yếu ớt, mỏng manh như một sợi tơ nhện chập chờn trước gió.
Động tác của Cố Thanh Hàn đột ngột khựng lại giữa không trung. Lưỡi kiếm dừng lại, mũi kiếm chúc xuống nền tuyết. Hắn mở to đôi mắt xám, không chớp mắt nhìn chằm chằm vào thanh kiếm gãy trong tay mình. Nhịp hô hấp của hắn bỗng chốc trở nên dồn dập, trái tim đập thình thịch liên hồi. Tiếng ngân đó, tuy vô cùng nhỏ bé và mơ hồ, nhưng rõ ràng nó đã chạm đến một thứ gì đó ẩn giấu tận sâu thẳm bên trong linh hồn hắn. Một sự cộng hưởng vô hình, một mối liên kết kỳ lạ đang bắt đầu nhen nhóm, khẽ khàng thức tỉnh giữa không gian u ám, tĩnh mịch đến rợn người của Kiếm Mộ. Bánh xe vận mệnh của kẻ mang danh kiếm nô đã bắt đầu chuyển động, chậm rãi nhưng không thể nào ngăn cản.