Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Kiếm Đạo Độc Tôn

Chương 31: Phát Hiện (1)

Chương 31: Phát Hiện (1)


Đêm khuya, sau một ngày nắng ấm hiếm hoi, cái lạnh của Bắc Nhạc Sơn dường như trở lại với sự giận dữ gấp bội. Sương mù đặc quánh như bùn lầy, che khuất cả ánh trăng mờ ảo, biến cảnh vật xung quanh thành những cái bóng đen méo mó, quỷ dị.

Dưới chân đỉnh Bắc Nhạc, tại ranh giới giữa khu vực nội môn và bãi Kiếm Mộ khổng lồ, một nhóm người đang lặng lẽ di chuyển. Bọn chúng mặc đạo bào thêu hình hoa mai trắng, ngang hông giắt những thanh phi kiếm sáng bóng, toát ra luồng huyền khí ấm áp xua tan đi cái lạnh thấu xương. Dẫn đầu nhóm đệ tử nội môn này không ai khác chính là Hàn Phong.

Gã đang trong phiên trực tuần tra đêm định kỳ của đệ tử nội môn. Thế nhưng, mục đích thực sự khiến gã rời khỏi động phủ ấm áp để chịu trận trong cái giá rét này lại hoàn toàn mang tính chất cá nhân.

Hàn Phong vô cùng bực tức. Buổi chiều hôm nay, hình ảnh Hàn Tuyết Nhi — nữ nhân mà gã đã để mắt tới từ lâu — lại đứng mỉm cười rạng rỡ với cái tên kiếm nô rách rưới bẩn thỉu kia cứ liên tục lặp đi lặp lại trong đầu gã. Nàng ta đối với gã luôn giữ thái độ tôn trọng nhưng xa cách, vậy mà lại đi ban phát nụ cười cho một đống rác rưởi? Sự kiêu hãnh của một thiên tài Kim Đan hậu kỳ bị chọc giận một cách nghiêm trọng. Gã quyết định đêm nay phải tìm cớ đến cái kho chứa kiếm tồi tàn đó, dùng Toái Cốt Tiên quất nát thêm vài đoạn xương của tên cẩu nô tài để hả giận.

"Đại sư huynh, khu vực Kiếm Mộ này nồng nặc mùi rỉ sét và oán khí, chúng ta đi đường vòng thôi." Một tên đệ tử đi phía sau lên tiếng đề nghị, hơi co rúm người lại vì lạnh.

"Câm miệng." Hàn Phong hừ lạnh, bước chân không hề dừng lại. "Tu kiếm mà sợ oán khí của phế kiếm sao? Đúng là một đám phế vật."

Bị chửi rủa, mấy tên đàn em chỉ biết im bặt, lầm lũi bám sát phía sau.

Đoàn người rẽ qua một rặng cây tuyết tùng phủ đầy băng giá, chuẩn bị hướng thẳng tới khu vực kho chứa kiếm ngoại môn. Thế nhưng, đúng lúc này, bước chân của Hàn Phong đột nhiên khựng lại.

Gã giơ tay lên, ra hiệu cho cả nhóm dừng bước. Đôi lông mày sắc lẹm của gã nhíu chặt lại, đôi tai khẽ động đậy. Là một kiếm tu Kim Đan hậu kỳ, thính giác của gã cực kỳ nhạy bén, có thể nghe thấy tiếng một con kiến bò trên lá khô cách xa mười trượng.

Xuyên qua tiếng rít gào của gió lạnh, gã vừa nghe thấy một âm thanh rất lạ.

Vút... Vút...

Âm thanh đó rất nhỏ, rất mỏng manh, nhưng lại vô cùng sắc bén. Đó không phải là tiếng gió va vào vách đá. Đó là tiếng không khí bị xé rách một cách dứt khoát và điêu luyện. Đó là tiếng... kiếm phong.

Sự nghi ngờ lóe lên trong mắt Hàn Phong. Giờ này là nửa đêm, khu vực Kiếm Mộ là nơi cấm địa, ai lại đi múa kiếm ở chỗ phế liệu này? Hơn nữa, tiếng kiếm phong này nghe rất thuần túy, hoàn toàn không có sự dao động của huyền khí đi kèm. Một kẻ đang tập kiếm chay?

"Theo ta. Tuyệt đối không phát ra tiếng động." Hàn Phong truyền âm nhập mật cho ba tên đàn em, rồi rón rén thay đổi hướng đi. Gã vận chuyển huyền khí bọc lấy mũi chân, bước đi trên tuyết mà không để lại dấu vết hay âm thanh nào, giống như một con báo tuyết đang rình mồi.

Bọn chúng rẽ qua những bụi cây rậm rạp, lẩn khuất sau những gò gươm giáo hoen rỉ khổng lồ, lần theo hướng phát ra âm thanh. Càng tiến vào sâu, tiếng xé gió càng trở nên rõ ràng hơn, nhịp nhàng hơn, mang theo một loại vần điệu kỳ lạ như một bản nhạc tĩnh lặng của tử thần.

Cuối cùng, Hàn Phong dừng lại đằng sau một tảng đá lớn. Gã hé mắt nhìn ra khoảng trống phía trước.

Khung cảnh hiện ra dưới ánh trăng mờ ảo lập tức giáng một đòn mạnh mẽ vào nhận thức của tên thiên tài tự mãn, khiến đồng tử của gã co rút lại đến cực hạn, nhịp tim bỗng nhiên lỡ một nhịp.

Giữa bãi đất trống rải rác những thanh kiếm gãy, một thân ảnh gầy gò, mặc chiếc áo xám rách bươm đang uyển chuyển di chuyển. Đó là Cố Thanh Hàn. Tên kiếm nô câm lặng, kẻ mà Hàn Phong định tìm đến để trút giận.

Nhưng điều khiến Hàn Phong kinh hãi không phải là việc tìm thấy hắn ở đây. Điều khiến gã suýt nữa thốt lên tiếng kêu kinh ngạc, chính là thứ mà Cố Thanh Hàn đang làm.

Hắn đang múa kiếm.

Trên tay hắn là nửa thanh Hàn Uyên Kiếm gãy nát đen kịt. Hắn không vận dụng bất kỳ một tia huyền khí nào — bản thân Luyện Khí tầng ba của hắn cũng chẳng có gì đáng kể. Hắn nhắm nghiền hai mắt, dường như hoàn toàn chìm đắm trong thế giới của riêng mình.

Mỗi một lần Cố Thanh Hàn lật cổ tay, nửa thanh kiếm gãy lại vẽ ra một quỹ đạo sắc bén đến lạnh người trong không khí. Xoẹt! Không khí bị chém đôi. Bông tuyết rơi xuống bị cắt đứt gọn gàng. Những động tác của hắn thoạt nhìn có vẻ chậm rãi, nhưng lại chất chứa một luồng áp lực vô hình, một sự tĩnh lặng tuyệt đối nhưng cũng vô cùng hung hãn.

Quan trọng hơn, quỹ đạo kiếm đó... Hàn Phong quá quen thuộc. Quen thuộc đến mức thuộc nằm lòng.

Đó chính là thức thứ sáu của bộ Hàn Sương Kiếm Pháp — "Hàn Lưu"!

Một bộ kiếm pháp thượng phẩm, tinh hoa của tông môn, chỉ được truyền dạy cho những đệ tử nội môn có đóng góp lớn, hoặc những thiên tài chân truyền như gã. Vậy mà giờ đây, nó đang được thi triển từ đôi bàn tay chai sần, bẩn thỉu của một tên kiếm nô hạ đẳng!

Hàn Phong trố mắt nhìn. Cố Thanh Hàn xoay người, chân trái làm trụ, mượn lực vặn hông, đâm thẳng thanh kiếm gãy về phía trước. Đây đúng là chiêu "Hàn Lưu Đột Kích". Thế nhưng, điều đáng sợ nhất là gì? Là động tác của Cố Thanh Hàn còn... hoàn mỹ hơn cả gã!

Khi Hàn Phong thi triển chiêu này, gã luôn phải mượn lực bùng nổ của huyền khí Kim Đan để đẩy tốc độ lên cao nhất, bù đắp cho một khe hở rất nhỏ ở góc độ xoay cổ tay. Nhưng Cố Thanh Hàn không cần huyền khí. Hắn dùng "Kiếm Cảm" để bù đắp. Bằng một sự cảm ngộ đáng sợ về không gian và sự vận động của cơ thể, hắn đã loại bỏ hoàn toàn động tác thừa, biến chiêu đâm thẳng đó thành một đường thẳng tuyệt đối, đạt đến tốc độ cực hạn của thân xác phàm nhân.


trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch