Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Kiếm Đạo Độc Tôn

Chương 32: Phát Hiện (2)

Chương 32: Phát Hiện (2)


Nếu trong tay Cố Thanh Hàn lúc này không phải là thanh kiếm gãy mà là một thanh phi kiếm hạ phẩm, và tu vi của hắn bằng với Hàn Phong, gã biết chắc chắn rằng, mình sẽ bị một kiếm này xuyên thủng yết hầu mà không kịp chớp mắt.

Một tên kiếm nô tạp căn lại có ngộ tính kiếm đạo vượt xa thiên tài trăm năm có một!

Sự kinh ngạc và hoang mang chỉ tồn tại trong đầu Hàn Phong chưa đầy ba hơi thở, trước khi nó bị một ngọn lửa phẫn nộ, ghen tuông và sát ý ngút trời thiêu rụi hoàn toàn.

Lòng tự tôn của gã bị giẫm đạp không thương tiếc. Kẻ luôn được xưng tụng là thiên tài như gã, nay lại phải đứng nhìn một tên tiện nô thi triển kiếm pháp tông môn một cách hoàn hảo hơn mình? Không thể chấp nhận được! Sự tồn tại của Cố Thanh Hàn lúc này không còn là một cái gai trong mắt nữa, mà là một mối nhục nhã chí mạng, một sự sỉ nhục đối với chữ "Thiên tài" của gã.

Hơn thế nữa, một kiếm nô dám lén lút tu luyện kiếm đạo, lại còn trộm học tuyệt học của nội môn. Tội này, theo tông quy, phải lăng trì vạn đao, băm vằm cho chó ăn!

"Đại... đại sư huynh... tên kiếm nô kia đang... luyện kiếm?" Ba tên đệ tử đi sau cũng vừa ló đầu ra nhìn thấy, cả bọn lắp bắp kinh hãi. Bọn chúng không nhìn ra sự hoàn mỹ trong kiếm pháp của Cố Thanh Hàn, bọn chúng chỉ thấy một tên nô lệ đang phạm vào tội tày đình.

Xoẹt!

Hàn Phong rút thanh Hàn Sương Kiếm bên hông ra. Huyền khí Kim Đan hậu kỳ lập tức bùng nổ như một ngọn núi lửa phun trào. Luồng khí tức lạnh buốt, cường đại của gã xé toạc màn sương mù, hóa thành một trận cuồng phong mang theo sát khí sắc bén ập thẳng về phía bãi đất trống.

Lớp tuyết dưới chân Hàn Phong bị thổi bay tứ tung. Gã bước ra khỏi tảng đá che khuất, bóng dáng cao ngạo và tỏa sáng như một vị thần linh giáng trần để trừng phạt kẻ tội đồ.

"Cố Thanh Hàn!"

Giọng nói của Hàn Phong vang lên như sấm nổ giữa Kiếm Mộ, lạnh lẽo, phẫn nộ và tàn nhẫn đến tột cùng. Ba tên đệ tử đi theo cũng lập tức rút phi kiếm ra, bao vây lấy bãi đất trống, phong tỏa mọi đường lui.

"Tên cẩu nô tài to gan lớn mật! Thân phận thấp hèn như bùn chó mà dám lén lút luyện kiếm? Lại còn dám trộm học kiếm pháp nội môn của bổn tông?" Hàn Phong chĩa thẳng mũi kiếm tỏa ra hàn khí buốt giá vào mặt Cố Thanh Hàn. "Ngươi muốn chết đến phát điên rồi sao?"

Sát ý nồng nặc của một Kim Đan hậu kỳ đè ép xuống không gian xung quanh, khiến không khí trở nên đặc quánh, khó thở. Ngay cả những thanh gươm gãy trên mặt đất dường như cũng đang run rẩy trước uy áp cường đại này. Nếu là một đệ tử Luyện Khí tầng ba bình thường, dưới sức ép nhường này, chắc chắn đã quỳ rạp xuống đất, kinh mạch vỡ nát vì sợ hãi, khóc lóc van xin tha mạng.

Thế nhưng, Cố Thanh Hàn không quỳ.

Hắn từ từ dừng động tác múa kiếm lại. Luồng "Kiếm Cảm" tĩnh lặng đang luân chuyển quanh người hắn lập tức thu vào sâu trong linh hồn, ẩn nấp như một con rắn độc. Hắn chậm rãi xoay người, đối mặt với bốn gã kiếm tu đang bao vây mình.

Cơn bão tuyết do huyền khí của Hàn Phong tạo ra quất mạnh vào người hắn, làm bay tung mái tóc xõa xượi, lộ ra khuôn mặt nhợt nhạt, dính vài vệt máu khô. Những vết sẹo rỉ máu trên lưng hắn lại đau nhức, nhưng lưng hắn vẫn thẳng tắp như một ngọn giáo không bao giờ gãy.

Hắn không hoảng loạn. Hắn không van xin. Hắn cũng không hề có ý định bỏ chạy — vì hắn biết rõ một Luyện Khí tầng ba không thể chạy thoát khỏi một Kim Đan hậu kỳ.

Đôi mắt xám của hắn nhìn thẳng vào mũi kiếm đang chĩa vào mình, rồi từ từ dời lên nhìn vào đôi mắt đang hừng hực lửa giận của Hàn Phong. Trong cái nhìn đó, không hề có sự sợ hãi của một kẻ yếu thế bị bắt quả tang, mà chỉ có một sự bình thản đến lạnh gáy. Sự bình thản của một con sói cô độc đã quen với cái chết, giờ đây đang điềm tĩnh tính toán xem nên cắn đứt yết hầu kẻ thù thế nào trước khi tắt thở.

Bầu không khí tĩnh lặng đến rợn người.

Sự câm lặng của Cố Thanh Hàn lại càng giống như một cái tát mạnh vào mặt Hàn Phong. Gã tức điên lên vì không nhìn thấy sự hoảng loạn và cầu xin mà gã mong muốn. Cái thái độ coi thường sống chết này của một tên phế vật khiến gã cảm thấy mình bị khinh bỉ tận xương tủy.

"Rất tốt. Ngươi câm mười năm, đến lúc chết vẫn muốn làm một con chó câm." Hàn Phong nghiến răng kèn kẹt, nụ cười trên môi gã méo mó vì sát ý bùng phát. "Đêm nay, bổn sư huynh sẽ thay mặt tổ sư gia, thanh lý môn hộ, băm vằm cái thân xác rác rưởi của ngươi ra làm ngàn mảnh để tế những thanh phế kiếm ở đây!"

Lưỡi kiếm của Hàn Phong lóe lên một luồng ánh sáng lạnh lẽo chói lòa, huyền khí Kim Đan hội tụ lại trên mũi nhọn, sẵn sàng phóng ra một đòn đâm chí mạng. Gã không định bắt sống Cố Thanh Hàn để giao cho Chấp Pháp Đường. Gã muốn tự tay giết chết hắn ngay tại đây, để rửa hận, và để chôn vùi cái sự thật kinh hoàng về ngộ tính kiếm đạo của tên tiện nô này vĩnh viễn trong bóng tối của Kiếm Mộ.

Đối diện với cái chết cận kề, Cố Thanh Hàn vẫn đứng bất động. Bàn tay rỉ máu của hắn từ từ siết chặt lấy phần chuôi nhẵn bóng của nửa thanh Hàn Uyên Kiếm gãy.

Hắn biết mình không thể thắng. Sự chênh lệch giữa Luyện Khí tầng ba và Kim Đan hậu kỳ là một hố sâu tuyệt vọng không thể vượt qua bằng ngộ tính. Nhưng hắn đã thề, sẽ không bao giờ quỳ gối thêm một lần nào nữa. Nếu cái chết là kết cục duy nhất, hắn sẽ dùng toàn bộ mạng sống của mình, kết hợp với "Kiếm Cảm", để đổi lấy một nhát chém cuối cùng rực rỡ nhất trong cuộc đời bần tiện này.

Bão tuyết thét gào. Trăng mờ giấu mình sau đám mây xám.

Khoảnh khắc sinh tử chỉ còn cách một sợi tóc mỏng manh. Đêm bình yên cuối cùng đã thực sự kết thúc, mở ra một chuỗi những ngày tháng đẫm máu tàn bạo trên con đường tu ma kiếm của Cố Thanh Hàn.





trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch