Bãi Kiếm Mộ khổng lồ dường như bị đóng băng trước luồng sát khí nồng nặc của Hàn Phong. Bão tuyết vẫn gầm rú, nhưng không thể xóa nhòa đi bầu không khí ngột ngạt, đè nén đến mức khó thở đang bao trùm lấy bãi đất trống. Bốn mũi phi kiếm hạ phẩm tỏa ra hàn khí buốt giá chĩa thẳng vào Cố Thanh Hàn, cắt đứt mọi sinh lộ.
Giữa vòng vây tử thần ấy, tên kiếm nô Luyện Khí tầng ba vẫn đứng thẳng tắp. Đôi mắt xám của hắn tĩnh lặng, sâu thẳm, phản chiếu ánh trăng mờ ảo và cả khuôn mặt vặn vẹo vì sát ý của tên thiên tài nội môn.
"Đại sư huynh, không cần ngài phải bẩn tay, để đệ chém đứt gân tay gân chân của tên cẩu nô tài này, rồi từ từ hành hạ nó cho ngài nguôi giận!" Một tên đệ tử nội môn nịnh nọt lên tiếng, bước lên một bước, thanh kiếm trong tay khẽ rung lên.
Hàn Phong lạnh lùng giơ tay cản lại. Gã chằm chằm nhìn vào Cố Thanh Hàn, sự bình thản của đối phương giống như những mũi kim châm thẳng vào lòng kiêu hãnh của gã.
"Dùng kiếm giết ngươi?" Hàn Phong nhếch mép, một nụ cười khinh bỉ tột cùng nở trên môi. "Ngươi nghĩ ngươi xứng đáng sao? Ngươi nghĩ một tên tiện nô dơ bẩn trộm học vài chiêu thức rẻ rách là đủ tư cách để nếm thử mùi vị của Hàn Sương Kiếm sao?"
Vừa nói, Hàn Phong vừa chậm rãi tra thanh Hàn Sương Kiếm đang cầm trên tay vào vỏ.
Cạch.
Tiếng kim loại va chạm vang lên khô khốc. Đối với một kiếm tu, việc rút kiếm ra rồi lại thu về khi đối mặt với kẻ thù không phải là sự nương tay, mà là một sự sỉ nhục tối thượng. Nó có nghĩa là: Ngươi thậm chí không đáng để ta coi là một đối thủ, không đáng để làm bẩn lưỡi kiếm của ta.
"Giết ngươi ở đây, không những bẩn kiếm của ta, mà còn làm bẩn cả nền đất của Kiếm Mộ, bẩn cả không khí của Bắc Nhạc Sơn." Hàn Phong gằn từng chữ, hàn khí Kim Đan hậu kỳ bắt đầu ngưng tụ lại ở lòng bàn tay phải của gã, hóa thành một lớp sương mù trắng xóa, dày đặc như băng tuyết ngàn năm.
Cố Thanh Hàn hiểu gã định làm gì. Mặc dù không rút kiếm, nhưng một chưởng chứa đầy huyền khí của Kim Đan hậu kỳ đối với một Luyện Khí tầng ba yếu ớt cũng dư sức nghiền nát xương cốt, khiến hắn hồn bay phách tán. Khoảng cách giữa hai bên là quá lớn, lớn đến mức mọi kỹ năng, mọi sự cảm ngộ đều trở nên vô nghĩa.
Nhưng hắn không bó tay chịu chết.
Ngay khoảnh khắc Hàn Phong vừa nhấc tay lên, Cố Thanh Hàn đột ngột bạo phát. Hắn không lùi lại, mà chủ động lao tới. Nửa thanh Hàn Uyên Kiếm gãy trong tay phải vẽ một đường vòng cung, mang theo toàn bộ luồng "Kiếm Cảm" tĩnh lặng nhưng vô cùng thuần khiết mà hắn vừa ngộ ra. Hắn không chém vào người Hàn Phong, bởi hắn biết tốc độ của mình không thể nào theo kịp. Hắn chém thẳng vào điểm yếu nhất trong luồng huyền khí đang ngưng tụ trên tay đối phương, hòng mượn lực đánh lực như cách hắn từng đối phó với trận pháp phong ấn.
"Ngu xuẩn!"
Hàn Phong quát lớn, bàn tay phải hung hăng đẩy tới. Một chưởng mang tên "Băng Sương Tồi Tâm" ập xuống.
BÙM!
Khi nửa thanh kiếm gãy chạm vào luồng chưởng phong, một âm thanh trầm đục vang lên, kèm theo đó là tiếng kim loại rên rỉ dữ dội.
Cố Thanh Hàn ngay lập tức nhận ra sai lầm của mình. Trận pháp phong ấn dù mạnh nhưng nó vận hành theo quy luật tự động, chết cứng, còn đòn tấn công của Hàn Phong lại chứa đựng ý chí sát phạt chủ động. Lực lượng của Kim Đan hậu kỳ quá đỗi hùng hậu, dày đặc đến mức "Kiếm Cảm" sơ khai của hắn giống như một mũi kim đâm vào một bức tường sắt khổng lồ, hoàn toàn không thể xuyên thủng để tìm ra kẽ hở.
Lực lượng dội ngược trở lại. Nửa thanh gươm gãy bị bẻ cong thành một hình thù kỳ dị, suýt chút nữa thì gãy làm đôi thêm một lần nữa. Luồng hàn khí cuồng bạo xuyên qua lưỡi kiếm, tràn dọc theo cánh tay Cố Thanh Hàn, rồi đập thẳng vào giữa ngực hắn với sức mạnh của một ngọn núi sập.
Rắc! Rắc! Rắc!
Ba tiếng xương gãy giòn giã vang lên nối tiếp nhau. Lồng ngực Cố Thanh Hàn lõm hẳn xuống một mảnh. Cơ thể hắn bị hất tung lên không trung như một con diều đứt dây, bay lùi lại phía sau hơn mười trượng.
Hắn đập mạnh xuống nền tuyết cứng ngắc, văng đi thêm một đoạn dài rồi mới dừng lại.
"Khục... Ọe..."
Cố Thanh Hàn há miệng, nôn ra một búng máu lớn. Không phải máu đỏ tươi, mà là máu đen đặc, có lẫn cả những mảnh vụn nội tạng nhỏ xíu bị hàn khí nghiền nát. Cơn đau lúc này không còn là cảm giác bị dao rạch, mà là sự hủy diệt từ sâu bên trong. Toàn bộ kinh mạch trong cơ thể Luyện Khí tầng ba của hắn, vốn đã rạn nứt từ những đêm đối kháng với phong ấn, nay dưới một chưởng tuyệt tình của Hàn Phong đã đứt đoạn hoàn toàn.
Huyền khí tiêu tán. Đan điền nứt vỡ. Thể xác phế tàn. Cố Thanh Hàn lúc này, ngay cả sức lực của một phàm nhân bình thường cũng không bằng. Hắn nằm vật trên tuyết, hơi thở thoi thóp, mong manh như ngọn nến trước gió bão.
Thế nhưng, điều đáng sợ là, dù cơ thể đã nát bấy, bàn tay phải của hắn vẫn nắm chặt lấy nửa thanh Hàn Uyên Kiếm gãy, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến mức rỉ máu. Hắn không buông kiếm.
Hàn Phong thong thả bước tới. Gã nhìn thân xác đang thoi thóp dưới chân mình bằng ánh mắt lạnh lùng, thỏa mãn, hệt như một kẻ đi săn đang thưởng thức thành quả cuối cùng của mình. Sự ngạo mạn của một kẻ được tung hô là thiên tài trăm năm đang đạt đến đỉnh điểm.
Gã vươn chân ra, giẫm mạnh một chiếc ủng nặng trịch lên lồng ngực đang lõm xuống của Cố Thanh Hàn.
Rắc.
Thêm một tiếng xương sườn nữa bị nghiền nát.
Cố Thanh Hàn rùng mình một cái, khóe miệng lại trào ra một ngụm máu bọt. Cơn đau không chỉ dừng lại ở xương thịt bị nghiền nát, mà hàn khí còn đang không ngừng tàn phá những phần cơ thể còn lành lặn của hắn. Hắn cảm thấy ngũ tạng của mình như đang bị đóng băng rồi lại bị xé nhỏ ra. Nhưng từ đầu đến cuối, đôi môi khô nứt của hắn vẫn mím chặt.