Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Kiếm Đạo Độc Tôn

Chương 34: Ném Xuống Vực (2)

Chương 34: Ném Xuống Vực (2)
Không một tiếng rên la, không một lời cầu xin tha mạng. Đôi mắt xám tĩnh lặng của hắn vẫn mở to, trừng trừng nhìn vào mặt Hàn Phong.

Trong ánh mắt đó, sát ý đã hoàn toàn lắng đọng, chuyển hóa thành một sự tàn nhẫn vô cùng vô tận, khắc sâu hình bóng kẻ thù vào tận cùng linh hồn. Hắn không hối hận vì đã luyện kiếm. Nếu được chọn lại một vạn lần, hắn vẫn sẽ nhặt thanh kiếm gãy lên. Sự sỉ nhục lớn nhất đối với một kiếm tu không phải là bị đánh bại, mà là quỳ gối xin tha. Cố Thanh Hàn thà chết đứng trong bóng tối, còn hơn sống quỳ lạy dưới chân kẻ mà hắn khinh bỉ. Dù cơ thể đã tàn phế, ý chí trong hắn lại trở nên rực rỡ và sắc bén hơn bao giờ hết. Hắn nhìn Hàn Phong, không phải nhìn một vị thần linh quyết định sinh tử, mà như nhìn một khúc gỗ mục sắp bị chính sự phù phiếm của gã thiêu rụi.

"Sống như một con chó, chết cũng chỉ là một con chó rách," Hàn Phong nhổ toẹt một bãi nước bọt xuống lớp tuyết cạnh mặt Cố Thanh Hàn. Gã xoay người, thu hồi chân lại như thể sợ chạm lâu sẽ làm bẩn giày mình.

"Bọn bay," Hàn Phong quay sang ra lệnh cho ba tên đệ tử nội môn đang đứng xem với ánh mắt có phần e dè. "Lôi cái đống rác rưởi này ra Vực Hắc Phong ở phía Tây. Ném nó xuống cho yêu thú nhai xương. Nhớ dọn sạch vết máu ở đây, đừng để Chấp Pháp Đường nhúng mũi vào."

Ba tên đệ tử vội vàng gật đầu tuân lệnh. Dù bọn chúng cũng là tu sĩ Trúc Cơ kỳ, từng giết người không chớp mắt, nhưng sự tàn độc của Hàn Phong vẫn khiến bọn chúng không khỏi ớn lạnh.

Bọn chúng bước tới, thô bạo túm lấy hai chân Cố Thanh Hàn, lôi xệch hắn đi trên nền tuyết lạnh.

Cơ thể rách nát của tên kiếm nô chà xát qua những đống gươm giáo hoen rỉ, qua những mỏm đá nhọn hoắt ẩn dưới lớp băng. Mỗi một tấc di chuyển là một lần da thịt bị xé rách, để lại phía sau một vệt máu dài thê lương kéo dài từ trung tâm Kiếm Mộ hướng về phía bờ vực phía Tây.

Cố Thanh Hàn hoàn toàn bất lực. Hắn không vùng vẫy, cũng không rên rỉ, mặc cho ba tên đệ tử lôi đi như một bao tải thịt vụn. Hắn biết mình đã đạt đến giới hạn cuối cùng. Đôi mắt xám từ từ khép lại. Hắn không muốn lãng phí chút năng lượng sống sót mong manh cuối cùng vào việc biểu lộ cảm xúc. Hắn thu liễm toàn bộ ý thức, tụ tập chút "Kiếm Cảm" le lói còn sót lại bao bọc lấy đan điền chứa Kiếm Thai và trái tim đang thoi thóp, duy trì nhịp đập chậm chạp nhất có thể.

Gió lạnh rít gào bên tai, mang theo mùi lưu huỳnh và mùi hôi thối đặc trưng của dã thú.

Sau một đoạn đường dài tưởng chừng như vô tận, bọn chúng dừng lại.

Cố Thanh Hàn mở mắt ra. Hắn thấy mình đang nằm trên một bờ đá nhô ra ngoài không trung. Phía dưới là Vực Hắc Phong — một khe nứt khổng lồ chẻ đôi mặt đất, sâu không thấy đáy. Sương mù đen đặc cuộn trào bên dưới, mang theo những tiếng gầm gừ man rợ của vô số loài yêu thú cường đại sống ẩn dật trong bóng tối, thèm khát máu thịt của tu sĩ. Rơi xuống đó, dù là Trúc Cơ kỳ cũng khó lòng toàn thây, nói chi đến một kẻ kinh mạch đứt đoạn như hắn.

"Chết đi, đồ cẩu nô tài!"

Một tên đệ tử chửi rủa, vung chân đá mạnh vào mạng sườn Cố Thanh Hàn.

Cơ thể nhẹ bẫng của hắn trượt khỏi bờ đá phủ đầy rêu trơn trượt, lao thẳng vào khoảng không mịt mù.

Cảm giác rơi tự do ập đến ngay tức thì. Gió buốt từ đáy vực thổi ngược lên, quất vào người hắn như hàng vạn mũi kim sắc nhọn, xé toạc lớp áo xám tả tơi. Bóng tối đen ngòm như mực nhanh chóng mở ra chiếc miệng khổng lồ, nuốt chửng lấy thân xác gầy gò của hắn. Những tiếng gầm rú của yêu thú từ bên dưới nghe mỗi lúc một gần, như đang vui sướng chào đón bữa ăn từ trên trời rơi xuống.

Không gian xung quanh hoàn toàn mù mịt. Bầu không khí dưới đáy vực nồng nặc mùi hủ bại của xác chết và lưu huỳnh, đặc quánh đến mức dường như có thể dùng tay vớt được. Mỗi một trượng rơi xuống, áp lực vô hình từ bóng tối lại đè nặng thêm lên lồng ngực đã dập nát của Cố Thanh Hàn, khiến hắn có cảm giác như bị cả một ngọn núi đè lên. Hắn có thể nghe thấy những luồng khí lưu xoáy tít quanh mình, mang theo tiếng vỗ cánh lịch kịch của những bầy dơi hút máu khổng lồ. Chúng lượn vòng quanh con mồi đang rơi, những chiếc răng nanh sắc nhọn va vào nhau trèo trẹo.

Thế nhưng, trong khoảnh khắc cận kề cái chết khốc liệt nhất, Cố Thanh Hàn không hề nhắm mắt.

Hắn trừng trừng đôi mắt xám nhìn lên khoảng trời nhỏ bé vừa bị bóng tối che khuất, nơi những kẻ vừa đẩy hắn xuống đang đứng. Bàn tay phải của hắn vẫn ghim chặt nửa thanh Hàn Uyên Kiếm gãy trước lồng ngực vỡ nát, móng tay cắm ngập vào da thịt. Máu từ những vết thương trên người hắn rỉ ra, bị gió cuốn thành những vệt sương mỏng manh bay ngược lên trên, như một bản hùng ca bi tráng cuối cùng của một kẻ không bao giờ chịu khuất phục.

Hắn không cầu nguyện thần linh. Hắn không cầu nguyện phép màu. Nếu thiên địa này có mắt, hắn đã không phải chịu đựng mười năm tủi nhục. Hắn chỉ tin vào chính mình, và tin vào thanh kiếm gãy đang nằm trong tay.

Trong tâm trí hỗn loạn, một lời thề câm lặng nhưng rực cháy như ngọn lửa địa ngục vang lên, hòa quyện với luồng "Kiếm Cảm" cuối cùng đang giãy giụa trong linh hồn hắn.

Nếu ta sống...

Các ngươi... sẽ chết.

Và rồi, thân hình hắn hoàn toàn chìm lỉm vào trong vực sâu vô tận, để lại trên bờ vực chỉ còn là những tiếng gió rít gào lạnh lẽo của đêm đông Bắc Nhạc Sơn. Một giọt máu đỏ sẫm rơi xuống từ không trung, chạm vào một mỏm đá nhọn hoắt bên sườn vực, vỡ vụn ra thành trăm ngàn bọt li ti. Sự kết thúc của một kiếm nô, hay là sự khởi đầu của một ác quỷ? Chỉ có bóng tối vĩnh hằng dưới Vực Hắc Phong mới có thể trả lời.





trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch