Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Kiếm Đạo Độc Tôn

Chương 35: Đáy Kiếm Mộ (1)

Chương 35: Đáy Kiếm Mộ (1)


Bóng tối dưới đáy Vực Hắc Phong đặc quánh và lạnh lẽo tựa như cái dạ dày khổng lồ của một con quái thú đã chết từ thời thượng cổ. Không có gió bão gầm rú như ở trên đỉnh Bắc Nhạc Sơn, cũng không có ánh trăng mờ ảo xuyên thấu. Nơi đây chỉ tồn tại một sự tĩnh mịch chết chóc, thứ tĩnh mịch nặng nề đè ép lên mọi giác quan, khiến thời gian dường như cũng bị đóng băng lại.

Cố Thanh Hàn nằm bất động.

Cơ thể hắn lọt thỏm giữa một "rừng" gươm giáo khổng lồ, nơi hàng triệu vạn tàn tích vũ khí bị ném xuống suốt mấy ngàn năm qua đã chất thành những ngọn đồi sắt thép sắc nhọn. Cú rơi từ độ cao hàng trăm trượng không biến hắn thành một đống bầy nhầy, không phải vì hắn có huyền khí bảo hộ, mà vì thân thể hắn đã đập vào những thanh gươm mọc tua tủa như những thân cây.

Những lưỡi kiếm rỉ sét, mẻ mẻ đã làm nhiệm vụ giảm xóc một cách tàn bạo nhất. Chúng đâm xuyên qua đùi, qua vai, qua mạng sườn của hắn, găm chặt cơ thể gầy gò rách nát ấy vào lưng chừng một gò kiếm khổng lồ. Máu tươi trào ra từ hàng chục vết thương xuyên thấu, nhuộm đỏ lớp áo xám tả tơi, rồi từ từ chảy xuống theo những đường rãnh rỉ sét trên các lưỡi gươm, tí tách rỏ xuống nền đất đen kịt bên dưới.

Đau. Một nỗi đau vượt quá giới hạn chịu đựng của bất kỳ sinh vật sống nào.

Nhưng Cố Thanh Hàn không kêu gào. Ý thức của hắn lúc này giống như một ngọn đèn dầu cạn kiệt, đang chập chờn trước một cơn gió độc. đan điền chứa Kiếm Thai, kinh mạch đã đứt đoạn dưới chưởng của Hàn Phong. Giờ đây, máu lại đang ồ ạt rút đi khỏi cơ thể. Ranh giới giữa sự sống và cái chết đã mỏng manh đến mức hắn có thể cảm nhận rõ ràng cái lạnh của Âm ty đang vươn những ngón tay khô khốc vuốt ve khuôn mặt mình.

Kỳ lạ thay, trong trạng thái nửa mê nửa tỉnh, tiến sát đến vực thẳm của sự vĩnh biệt, Cố Thanh Hàn lại cảm thấy vô cùng tĩnh lặng. Nỗi sợ hãi hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại một sự trống rỗng thuần túy. Hắn không nhìn thấy quá khứ đau thương, cũng không nhìn thấy tương lai mịt mù.

Thứ duy nhất hắn "nhìn" thấy, là kiếm.

"Kiếm Cảm" của hắn — thứ ý chí mong manh đã giúp hắn sống sót qua biết bao hiểm nguy — lúc này không hề tiêu tán theo sinh mệnh đang lụi tàn, mà ngược lại, nó thoát ra khỏi sự kìm kẹp của một thân xác yếu ớt, lan tỏa vào trong bóng tối vô tận.

Trong hoàng hôn của ý thức, một âm thanh cực kỳ vi diệu vang lên bên tai Cố Thanh Hàn.

Ong...

Nó nhỏ bé, mỏng manh như tiếng cánh đập của một con muỗi, nhưng lại rõ nét một cách dị thường trong không gian tĩnh mịch. Đó không phải là tiếng từ nửa thanh Hàn Uyên Kiếm gãy mà tay phải hắn vẫn đang ghim chặt trước ngực. Đó là tiếng ngân của một thanh kiếm thiết hoen rỉ đang đâm xuyên qua bắp đùi phải của hắn.

Máu của hắn — dòng máu nóng hổi, đỏ sẫm, mang theo một loại ý chí bất khuất đến điên rồ — đang len lỏi vào từng lỗ hổng rỉ sét trên bề mặt thanh kiếm. Nó giống như một loại nước thần, từ từ rửa trôi đi lớp bụi thời gian, chạm vào phần cốt tủy đã chết lặng từ lâu của thanh sắt.

Và rồi, thanh kiếm thiết đó rung lên. Tàn niệm của một đời chém giết, của hàng vạn lần va chạm, bỗng nhiên bừng tỉnh dưới sự kích thích của máu thịt và "Kiếm Cảm".

Ong... Ong...

Không chỉ dừng lại ở một thanh. Âm thanh đó bắt đầu lan rộng. Thanh kiếm gãy cắm ở vai hắn bắt đầu rung. Mũi giáo cụt đâm qua mạng sườn hắn cũng bắt đầu rung.

Máu của Cố Thanh Hàn tiếp tục chảy. Từng giọt, từng giọt tí tách rơi xuống, thấm đẫm hàng chục, hàng trăm, rồi hàng ngàn thanh gươm đang nằm ngổn ngang bên dưới hắn. Mỗi một giọt máu chạm vào sắt thép, giống như một tia lửa nhỏ bé ném vào biển dầu khô cạn.

Một phản ứng dây chuyền vô tiền khoáng hậu bắt đầu diễn ra.

ONG... ONG... ONG...

Âm thanh ban đầu chỉ mỏng manh như muỗi kêu, giờ đây đã nhanh chóng biến thành những tiếng gầm gào trầm thấp, cuộn trào như sấm rền. Vạn thanh kiếm gãy dưới đáy Vực Hắc Phong đồng loạt rung lên bần bật. Sự cộng hưởng khủng khiếp khiến cho cả đáy vực chấn động, những viên đá nhỏ từ trên vách núi bắt đầu lở lói rơi lả tả.

Hàng vạn, hàng triệu tàn niệm của những sinh linh đã ngã xuống, của những thanh bảo kiếm bị bẻ gãy, vốn đang chìm trong giấc ngủ ngàn thu, nay đồng loạt bị dòng máu và sự kiên định tàn nhẫn của Cố Thanh Hàn đánh thức. Chúng không còn là những mảnh sắt vụn phế thải vô tri vô giác. Chúng đang gào thét. Chúng đang oán hận sự lãng quên. Và hơn hết, chúng đang khao khát được dung nhập vào cái ý chí tinh khiết đang bao bọc lấy thân xác tàn tạ kia.

Đột nhiên, từ trong bóng tối mịt mù, một tia sáng màu xanh mờ nhạt lóe lên.

Đó là ánh sáng phát ra từ một thanh tàn kiếm. Lưỡi kiếm rỉ sét bỗng nhiên tỏa ra một vầng hào quang lạnh lẽo, phảng phất như nó đang cháy hết phần tàn niệm cuối cùng của mình.

Ngay sau đó, hàng chục tia sáng khác bùng lên. Rồi hàng trăm, hàng ngàn, hàng vạn tia sáng xanh lục nối tiếp nhau thắp sáng cả một vùng không gian tăm tối. Đáy Vực Hắc Phong — nơi vĩnh viễn không có ánh mặt trời — giờ đây lại rực rỡ như một dải ngân hà thu nhỏ. Một biển kiếm quang tuyệt mỹ, hoa lệ nhưng lại chất chứa sự tàn bạo và bi thương đến tột cùng, đang ôm lấy thân hình nhỏ bé của tên kiếm nô.

Cố Thanh Hàn từ từ mở mắt ra. Đôi mắt xám của hắn phản chiếu biển ánh sáng xanh rực rỡ. Hắn không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Cơn đau thể xác dường như đã bị một thứ sức mạnh khổng lồ nào đó tạm thời phong bế. Hắn có cảm giác mình đang trôi lơ lửng giữa một đại dương của ý chí sắt thép. Hắn có thể "nghe" được lời thì thầm của từng thanh kiếm, hiểu được nỗi đau đớn khi chúng bị bẻ gãy, và cảm nhận được khao khát mãnh liệt muốn xé toạc bầu trời của chúng.

Đúng lúc đó, dị biến thực sự bắt đầu.

Trong sâu thẳm linh hồn hắn, ngay tại vị trí lồng ngực đang bị lõm xuống vì xương sườn gãy nát, một thứ gì đó đột ngột bừng tỉnh.


trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch