Vật thể hình thoi đen kịt — thứ đã từng cộng hưởng với phong ấn ánh sáng xanh ở khu vực trung tâm Kiếm Mộ trước đây — giờ đây không còn chỉ là rung động nhẹ nhàng nữa. Trước sự bao vây của hàng vạn luồng kiếm ý đang gào thét, vật thể đó dường như cảm thấy bị khiêu khích.
UỲNH!
Một tiếng nổ vô thanh vang lên ngay trong tâm trí Cố Thanh Hàn. Hạt giống đen kịt đó xoay tít một vòng, giải phóng ra một luồng khí tức cổ xưa, cuồng bạo, tràn ngập sự uy nghiêm vô thượng, hệt như một vị bạo quân vừa thức giấc, bực bội vì đám tùy tùng ồn ào.
Đây chính là Cửu U Kiếm Thai.
Một bảo vật chí tôn của kiếm đạo, mang theo truyền thừa của một cường giả Thượng Cổ, đã ẩn giấu trong linh hồn hắn suốt mười mấy năm qua, âm thầm hấp thụ chút ít huyền khí và chờ đợi cơ hội. Nếu hôm nay Cố Thanh Hàn không bị bức đến đường cùng, không bị ném xuống cái hố sâu chứa đầy sát khí và kiếm ý tàn khuyết này, không dùng chính máu của mình để kết nối với vạn kiếm, thì có lẽ Cửu U Kiếm Thai sẽ vĩnh viễn nằm im lìm cho đến khi thân xác hắn phân hủy thành cát bụi.
Sự cộng hưởng của vạn kiếm đã vô tình trở thành chiếc chìa khóa đánh thức thứ tồn tại cấm kỵ này.
Khi luồng khí tức cổ xưa từ Cửu U Kiếm Thai bùng nổ, biển kiếm quang màu xanh nhạt xung quanh đột nhiên khựng lại. Âm thanh rung động của vạn kiếm im bặt trong một tích tắc, giống như đám thần tử đang quỳ gối run rẩy trước cơn thịnh nộ của quân vương.
Và rồi, cảnh tượng kinh hoàng xảy ra.
Cửu U Kiếm Thai há ra một cái miệng vô hình khổng lồ, bắt đầu điên cuồng cắn nuốt. Nó không hấp thụ linh khí thiên địa, mà nó hấp thụ chính là những luồng kiếm ý đang tỏa sáng ngoài kia.
Từng tia sáng xanh mờ nhạt từ hàng vạn thanh kiếm gãy hóa thành những dòng suối năng lượng, tuôn cuộn chảy về phía ngực Cố Thanh Hàn. Chúng xuyên qua da thịt, xuyên qua những đoạn xương sườn gãy nát, ồ ạt tràn thẳng vào linh hồn hắn, bị Cửu U Kiếm Thai nuốt chửng không thương tiếc.
"Aaaaa!!!"
Cố Thanh Hàn, kẻ đã cắn răng chịu đựng những trận đòn roi tàn nhẫn nhất, kẻ đã im lặng khi bị đánh gãy ba cái xương sườn, lúc này không thể nhẫn nhịn được nữa mà bật ra một tiếng gầm rú đau đớn xé họng.
Quá trình hấp thụ của Kiếm Thai vô cùng thô bạo. Nó không thèm quan tâm đến việc cơ thể vật chủ đang trong trạng thái vỡ nát. Hàng vạn luồng kiếm ý tàn khuyết mang theo sát khí và oán niệm ùa vào cơ thể giống như hàng vạn mũi dao lam đang chém loạn xạ trong từng thớ thịt, từng kinh mạch của hắn.
Lớp da trên người hắn bắt đầu nứt nẻ, rỉ ra những giọt máu đen kịt. Đôi mắt xám trừng lớn đến mức khóe mắt rách toạc. Móng tay của bàn tay phải vẫn nắm chặt nửa thanh Hàn Uyên Kiếm cắm ngập sâu vào lòng bàn tay, đến mức gãy gập lại, nhưng hắn tuyệt đối không buông tay.
Một cuộc chiến sinh tử khủng khiếp diễn ra ngay bên trong cơ thể Cố Thanh Hàn.
Kiếm Thai cắn nuốt kiếm ý bên ngoài. Kiếm ý bên ngoài lại gặm nhấm thân xác hắn. Lực lượng khổng lồ tràn vào khiến đan điền vốn đã nứt vỡ của hắn như sắp nổ tung thành từng mảnh vụn. Hắn cảm nhận rõ ràng cái chết đang đến rất gần, gần hơn bao giờ hết, chỉ cách một tiếng đếm của nhịp tim.
"Đứt đoạn... Phế nát..." Tâm trí Cố Thanh Hàn gào thét trong tuyệt vọng. Đan điền không còn, huyền khí không tụ, lấy gì để chứa đựng cái nguồn năng lượng hủy diệt này?
Đúng lúc mọi thứ dường như sắp kết thúc bằng một vụ nổ vỡ xác, từ bên trong Cửu U Kiếm Thai bỗng nhiên trào ra một luồng năng lượng đen nhánh, lạnh lẽo vô cùng. Luồng năng lượng này đi ngược lại con đường của những luồng kiếm quang đang đi vào, chảy thẳng xuống vùng đan điền chứa Kiếm Thai của hắn.
Nó không cố gắng sửa chữa đan điền như một loại đan dược trị thương. Sự tàn phá của Hàn Phong đã khiến đan điền đó trở thành đồ phế thải, không thể cứu vãn.
Cửu U Kiếm Thai chọn một phương thức tàn bạo và điên rồ hơn. Nó dùng chính nguồn năng lượng đen nhánh đó, kết tinh lại, ngưng tụ ngay tại trung tâm của đan điền chứa Kiếm Thai, bắt đầu xây dựng một nền móng mới.
Một hình thù nhỏ bé, giống như một phôi thai thanh kiếm, chậm rãi hình thành ngay giữa rốn hắn.
Đan điền phế? Ta dùng Kiếm làm đan điền!
Kiếm Thai thay thế hoàn toàn vai trò của một đan điền phàm tục. Thay vì lưu trữ huyền khí nhạt nhẽo của thiên địa, nó bắt đầu chủ động chắt lọc và dung nạp những luồng kiếm ý tinh khiết nhất từ hàng vạn thanh gươm gãy ngoài kia.
Sự đau đớn của việc kinh mạch bị xé rách bỗng nhiên dịu đi, nhường chỗ cho một cảm giác ngứa ngáy dữ dội. Những đoạn kinh mạch đã đứt đang được luồng năng lượng đen nhánh của Kiếm Thai nối lại, gia cố, và mở rộng. Chúng không còn là những kinh mạch mềm yếu của phàm nhân, mà đang dần chuyển hóa thành những đường ống đủ sức chứa đựng kiếm khí sắc bén.
Ánh sáng xanh dưới đáy vực bắt đầu mờ dần đi, khi hàng vạn luồng kiếm quang đã bị Cửu U Kiếm Thai cắn nuốt gần như sạch sẽ. Những thanh kiếm thiết rỉ sét, sau khi cạn kiệt phần tàn niệm cuối cùng, liền hóa thành bột mịn, rào rạt rụng xuống mặt đất.
Cơ thể Cố Thanh Hàn thoát khỏi sự găm chặt của những lưỡi kiếm, rơi phịch xuống lớp cát đen.
Ánh sáng vụt tắt. Đáy Vực Hắc Phong lại chìm vào bóng tối mịt mù quen thuộc. Nhưng lần này, bóng tối không còn tĩnh mịch và lạnh lẽo nữa. Nó đang run rẩy, giống như vừa chứng kiến sự ra đời của một thứ gì đó cực kỳ khủng khiếp.
Cố Thanh Hàn nằm úp mặt trên cát lạnh, hơi thở của hắn dần trở nên đều đặn. Một luồng khí tức đen nhánh, vô cùng tinh khiết và tàn nhẫn, đang chầm chậm luân chuyển dọc theo vòng tuần hoàn kinh mạch mới được tạo hình, dung nhập vào "Kiếm Thai" hình thoi nhỏ bé trong lồng ngực.