Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Kiếm Đạo Độc Tôn

Chương 37: Cửu U Kiếm Thai — Tầng 1 Thức Tỉnh (1)

Chương 37: Cửu U Kiếm Thai — Tầng 1 Thức Tỉnh (1)


Bóng tối dưới đáy Vực Hắc Phong đang rung chuyển. Không phải vì những trận động đất tự nhiên, mà vì một luồng sức mạnh cấm kỵ vừa được giải phóng từ bên trong thân xác gầy gò của tên kiếm nô.

Cửu U Kiếm Thai — hạt giống hình thoi đen kịt mang theo truyền thừa thượng cổ — sau khi cắn nuốt gần như toàn bộ kiếm ý tàn khuyết của vạn thanh gươm gãy, bắt đầu tỏa ra một thứ ánh sáng nửa đen nửa xanh vô cùng quỷ dị. Ánh sáng đó không rọi sáng không gian xung quanh, mà lại dường như đang hút lấy mọi tia sáng, khiến cho bán kính mười trượng quanh chỗ Cố Thanh Hàn nằm càng trở nên u ám và đặc quánh hơn.

Cố Thanh Hàn lúc này không còn cảm thấy cái lạnh của băng tuyết hay cái đau đớn xé rách da thịt nữa. Toàn bộ nhận thức của hắn đã bị kéo tuột vào một không gian ý thức vô biên, nơi chỉ có ánh sáng đen xanh của Kiếm Thai đang bùng cháy dữ dội.

Và rồi, thác lũ ập đến.

Đó không phải là thác nước, mà là một thác lũ của ký ức. Ký ức của hàng vạn kiếm tu đã từng bỏ mạng, đã từng ném thanh kiếm gãy của mình xuống cái Kiếm Mộ khổng lồ này. Khi Cửu U Kiếm Thai nuốt chững kiếm ý của họ, nó cũng đồng thời dung nạp luôn cả những tàn niệm mạnh mẽ nhất, sâu sắc nhất được khắc ghi trên lưỡi kiếm.

Xoẹt!

Một hình ảnh lóe lên trong đầu Cố Thanh Hàn, chân thực đến mức hắn cảm nhận được cả cái lạnh cắt da cắt thịt của vùng cực bắc. Một lão giả râu tóc bạc phơ, đứng trên mỏm vách núi băng giá, tay cầm một thanh mộc kiếm thô kệch. Lão không dùng bất kỳ luồng huyền khí nào, chỉ miệt mài vung kiếm, lặp đi lặp lại một động tác chém thẳng xuống. Một năm... mười năm... rồi sáu mươi năm. Sáu mươi năm cô độc trong bão tuyết, chỉ để chém đứt một giọt sương rơi từ chiếc lá thông mà không làm chiếc lá suy chuyển. Khi giọt sương bị chẻ đôi một cách hoàn mỹ, lão giả mỉm cười mãn nguyện, rồi tọa hóa ngay tại chỗ, thanh mộc kiếm rơi xuống, gãy nát theo thời gian. Sự kiên nhẫn. Sự cô độc thuần túy của kiếm đạo.

Keng!

Lại một hình ảnh khác ập tới, mang theo mùi máu tanh nồng nặc sộc thẳng vào mũi. Một thanh niên nhuốm máu đỏ rực từ đầu đến chân, cầm thanh đại kiếm sứt mẻ, điên cuồng lao vào giữa trận địa của hàng vạn quân thù mang giáp đen. Hắn gầm thét như một dã thú, chém rách bầu trời, chém đứt sinh mệnh kẻ thù, máu thịt văng tung tóe tạo thành một cơn mưa máu. Nhưng sức người có hạn, cuối cùng hắn bị vạn tiễn xuyên tâm, hàng chục ngọn giáo đâm xuyên qua ngực. Trước khi tắt thở, hắn cắm ngập thanh đại kiếm xuống đất, dùng nó làm điểm tựa để thân xác không gục ngã trước kẻ thù, đôi mắt trừng trừng không chịu nhắm lại. Sự điên cuồng. Sự bất khuất đến chết.

Phập!

Hình ảnh thứ ba hiện ra đầy bi ai. Một nữ nhân tuyệt sắc mặc áo trắng, khuôn mặt đẫm lệ, tay cầm trường kiếm đâm xuyên qua lồng ngực của người nam nhân mà nàng yêu thương nhất. Phía sau nàng là ngọn lửa đang thiêu rụi tông môn. Nàng phải giết hắn vì hắn đã nhập ma, phản bội sư môn. Giọt nước mắt trong suốt rơi xuống lưỡi kiếm đẫm máu, nháy mắt hóa thành một khối băng giá ngàn năm không tan, phong ấn trái tim của chính nàng mãi mãi cùng với thanh kiếm. Sự tuyệt tình. Sự hy sinh tàn nhẫn vì đại nghĩa.

Xoảng!

Một hình ảnh khác lại chen ngang. Một tên kiếm khách lang thang vô danh, dùng thanh kiếm rỉ sét của mình để bảo vệ một đứa trẻ mồ côi khỏi vuốt của yêu thú. Hắn chém chết yêu thú, nhưng thanh kiếm gãy, bản thân cũng trúng độc phát sinh ảo giác, cuối cùng tự vẫn bằng chính nửa thanh kiếm gãy để không hóa điên làm hại đứa trẻ. Sự nhân từ ẩn giấu sau vẻ ngoài lạnh lùng.

Hàng ngàn, hàng vạn những mảnh vỡ ký ức vĩ đại và bi tráng như vậy, thi nhau tràn vào tâm thức của Cố Thanh Hàn như một cơn cuồng phong. Mỗi một mảnh vỡ là một đoạn đời, một bài học, một sự cảm ngộ sâu sắc, thậm chí là cực đoan về kiếm đạo của một đời người. Sự chồng chéo của quá nhiều cuộc đời, quá nhiều cảm xúc mãnh liệt khiến tâm trí hắn giống như một cái bình nhỏ bị nhồi nhét cả một đại dương.

Nếu là một tu sĩ bình thường, dù là thiên tài Kim Đan kỳ đi chăng nữa, khi bị lượng thông tin khổng lồ và hỗn loạn này nhồi nhét vào não bộ, chắc chắn sẽ tẩu hỏa nhập ma, thần trí điên loạn mà chết. Bởi vì linh hồn con người có giới hạn, không thể nào chịu đựng nổi sức nặng của vạn kiếp luân hồi chồng chéo lên nhau.

Thế nhưng, Cố Thanh Hàn thì khác.

Mười năm qua, hắn sống cuộc đời của một con chó, bị sỉ nhục, bị đánh đập, bị chà đạp dưới đáy bùn lầy. Nhưng chính mười năm địa ngục đó, cộng thêm việc mài gọt hàng chục ngàn thanh kiếm cùn mẻ mỗi đêm trong câm lặng, đã rèn giũa linh hồn hắn trở nên kiên cố như một khối kim cương không tì vết. Hắn quen với sự chịu đựng. Hắn quen với nỗi đau. Và quan trọng nhất, hắn sở hữu một sự tĩnh lặng đến mức tàn nhẫn — tĩnh lặng đến độ không một cảm xúc nào có thể lay chuyển được cội nguồn ý chí của hắn.

"Ta là Cố Thanh Hàn. Không phải các ngươi."

Trong không gian ý thức bạo động, Cố Thanh Hàn khẽ lẩm bẩm. Hắn không chống cự lại thác lũ ký ức. Hắn mở rộng linh hồn, cho phép chúng chảy qua tâm trí mình, quan sát chúng, học hỏi từ chúng, nhưng tuyệt đối không để chúng đồng hóa mình. Hắn như một tảng đá ngầm giữa dòng nước xiết, nước cứ chảy, đá vẫn đứng im.

Dưới sự chủ đạo của ý chí kiên định đó, Cửu U Kiếm Thai bắt đầu quá trình thanh lọc. Nó nghiền nát những cảm xúc thừa thãi, những tạp niệm yêu hận tình thù trong các mảnh ký ức, chỉ giữ lại thứ tinh túy nhất: Kiếm Đạo Cảm Ngộ.

Và rồi, sự chuyển hóa bắt đầu.

Tầng thứ nhất của Cửu U Kiếm Thai chính thức được khai phong.

Từ tâm của Kiếm Thai — nơi đã thay thế hoàn toàn đan điền chứa Kiếm Thai của hắn — một luồng năng lượng mới mẻ, đen nhánh như mực nhưng lại sắc bén như đao phong ồ ạt trào ra. Đây không phải là huyền khí thuộc tính Băng hay thuộc tính Thủy bình thường của thiên địa.


trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch