Khu vực Vực Hắc Phong và Kiếm Mộ ngoại môn vừa trải qua một trận gà bay chó sủa.
Hàng chục vị trưởng lão của Chấp Pháp Đường mang theo sát khí đằng đằng đáp xuống miệng vực. Bọn họ nhanh chóng phong tỏa hiện trường, thắp sáng cả một vùng trời bằng những viên dạ minh châu cỡ lớn. Khi đội cảnh vệ leo xuống đáy vực, thứ duy nhất họ tìm thấy là một bãi chiến trường hoang tàn: tảng đá vạn năm huyền băng đã vỡ vụn thành hàng ngàn mảnh nhỏ, phong ấn Mật Tông Phong Huyết Trận hoàn toàn bị phá hủy, và thanh ma kiếm bên trong đã biến mất không để lại một dấu vết.
Cơn thịnh nộ của Chưởng môn Hàn Thiên Hàn trút xuống như sấm sét. Đám trưởng lão tái mét mặt mày, lập tức tỏa đi lùng sục khắp bảy mươi hai ngọn núi, mở rộng phạm vi tìm kiếm ra cả ngoài tông môn. Bọn họ hoàn toàn không thèm để ý đến những bóng người tơi tả, rách nát đang rúc sâu trong các đống sắt vụn — những tên kiếm nô hèn mọn của ngoại môn. Bởi vì trong tiềm thức của những kẻ thượng tầng kiêu ngạo đó, một tên Luyện Khí kỳ rác rưởi không bao giờ có thể phá vỡ được phong ấn của Hóa Thần kỳ.
Khi đội Chấp Pháp Đường vừa rút đi được một khắc, bốn đạo nhân ảnh lén lút từ trong một rặng tùng tuyết xuất hiện, rón rén tiến vào khu vực bãi phế liệu ngoại vi Kiếm Mộ.
Đó chính là Hàn Phong và ba tên đàn em.
Thanh Hàn Sương Kiếm bên hông gã đã nứt, Kim Đan trong cơ thể gã vẫn còn đập loạn nhịp vì luồng uy áp lúc nãy. Nhưng chính sự bất an cào xé tâm can đó đã thôi thúc gã phải đích thân đến đây để kiểm tra. Gã không tin dị bảo xuất thế, gã chỉ muốn xác nhận rằng cái xác của tên cẩu nô tài Cố Thanh Hàn đã thực sự biến thành thịt vụn dưới đáy vực. Chỉ khi nhìn thấy cái xác đó, gã mới có thể an tâm ngủ ngon.
"Đại sư huynh, trưởng lão vừa phong tỏa nơi này, chúng ta lén vào có sao không?" Một tên đàn em run rẩy hỏi, hơi thở phả ra thành từng luồng khói trắng trong không khí buốt giá.
"Câm miệng!" Hàn Phong gằn giọng, đôi mắt đảo quanh những gò kiếm gãy tối tăm. "Chấp Pháp Đường đi truy bắt cao thủ phá phong, không ai rảnh rỗi quay lại cái bãi rác này đâu. Tản ra! Tìm quanh miệng vực cho ta. Nếu không thấy xác nó dưới vực, thì phải tìm bằng được bất cứ thứ gì thuộc về nó quanh đây!"
Ba tên đàn em gật đầu cái rụp, vội vàng rút trường kiếm ra, chia làm ba hướng lục lọi trong bóng tối.
Hàn Phong đứng lại một mình giữa hai núi kiếm gãy khổng lồ. Gió rít qua những khe hở của kim loại, tạo thành những âm thanh nức nở như tiếng khóc của quỷ hồn. Gã vuốt ve vết nứt trên vỏ thanh Hàn Sương Kiếm, trong lòng dấy lên một ngọn lửa tà hỏa.
Đột nhiên, tiếng gió rít ngừng bặt.
Một sự tĩnh lặng đến rợn người bao trùm lấy không gian. Không phải là sự yên tĩnh của thiên nhiên, mà là cái tĩnh mịch của cõi chết.
Hàn Phong cảm thấy gáy mình lạnh toát. Gã từ từ quay đầu lại.
Từ phía sau một đống gươm giáo hoen rỉ cách gã mười trượng, một bóng người gầy gò, khoác chiếc áo xám rách tả tơi đang chậm rãi bước ra. Bóng người đó đi lại rất nhẹ nhàng, không phát ra bất kỳ một tiếng động nào, giống như một bóng ma lướt trên mặt tuyết. Mái tóc bù xù xõa xuống che khuất nửa khuôn mặt, chỉ để lộ ra một con mắt bên phải mang màu xám tro tĩnh lặng đến tuyệt vọng.
Đồng tử Hàn Phong co rút lại. Cả cơ thể gã cứng đờ như bị điểm huyệt.
"Ngươi... không chết?" Giọng nói của Hàn Phong rít lên qua kẽ răng, vỡ vụn vì kinh hãi.
Cố Thanh Hàn không trả lời. Hắn cứ thế chậm rãi bước về phía gã. Mỗi một bước chân hạ xuống, những thanh gươm gãy nằm lăn lóc dưới đất lại phát ra những tiếng keng keng rất khẽ, như đang run rẩy, lại như đang nghênh đón.
Sự bình thản của Cố Thanh Hàn khiến Hàn Phong nổi điên. Nỗi sợ hãi nhanh chóng bị lòng tự trọng và sự kiêu ngạo của một thiên tài đè bẹp. Gã cười phá lên, tiếng cười chua chát và đầy sát khí.
"Ha ha ha! Mạng ngươi lớn thật đấy, cẩu nô tài! Chắc lại may mắn bám được vào dây leo hay vách đá nào đó chứ gì? Nhưng đã sống sót bò lên được, sao không cúp đuôi mà chạy đi? Lại còn dám đứng trước mặt ta?" Hàn Phong rút phắt thanh Hàn Sương Kiếm ra. Vết nứt trên vỏ kiếm rơi xuống một mảng nhỏ. Huyền khí Kim Đan hậu kỳ bùng nổ, tạo thành một tầng sương trắng bao quanh cơ thể gã.
Cùng lúc đó, ba tên đàn em nghe tiếng động cũng vội vã chạy ùa tới. Nhìn thấy Cố Thanh Hàn, chúng cũng kinh ngạc không kém, nhưng ngay lập tức vung kiếm lao lên.
"Đại sư huynh, để bọn đệ băm thây nó!"
Ba thanh kiếm mang theo kiếm khí sắc lạnh đồng loạt chém về phía các yếu huyệt của Cố Thanh Hàn: hầu, ngực, và bụng. Tốc độ rất nhanh, thủ pháp tàn độc.
Cố Thanh Hàn vẫn bước đi. Hắn thậm chí không chớp mắt.
Khi ba lưỡi kiếm chỉ cách cơ thể hắn nửa tấc.
Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!
Không ai nhìn thấy hắn đã làm gì. Hắn không hề múa máy, không hề quát tháo. Hắn chỉ hất nhẹ thanh thiết kiếm gãy mà hắn vừa nhặt lúc nãy lên.
Chỉ một động tác đơn giản đến mức thô kệch. Nhưng dưới sự điều khiển của Kiếm Cảm (Sơ Kỳ), thanh sắt vụn rỉ sét đó mang theo một sát ý ngưng tụ thành thực thể, xé rách không khí với một quỹ đạo hoàn mỹ không một kẽ hở.
Ba thân hình đang lao tới với tốc độ cao đột ngột khựng lại. Ba thanh kiếm đang chém dở rơi loảng xoảng xuống đất.
Ba tên đàn em trợn ngược mắt, hai tay ôm chặt lấy cổ họng. Máu tươi đen ngòm phun ra từ những khe hở giữa các ngón tay, xèo xèo bốc khói khi rơi xuống lớp tuyết lạnh. Bọn chúng không kịp kêu lên một tiếng nào, gục ngã xuống đất, co giật vài cái rồi chết hẳn. Một kiếm đoạt ba mạng, vết cắt gọn gàng, sâu chính xác nửa thốn, cắt đứt hoàn toàn thanh quản và động mạch chủ.
Sự Lãnh Huyết Độc Hành. Hắn không cần sỉ nhục, không cần nói nhảm, kẻ nào cản đường hắn, chỉ có một chữ: Chết.
Hàn Phong đứng chết trân tại chỗ. Đôi mắt gã trừng lớn đến mức khóe mắt rách toạc rỉ máu. Gã không thể tin vào những gì mình vừa nhìn thấy. Một tên Luyện Khí tầng ba phế vật, không có công pháp, không có kiếm kỹ, làm sao có thể vung ra một đường kiếm nhanh và chuẩn xác đến mức gã — một cao thủ Kim Đan hậu kỳ — cũng không nhìn rõ quỹ đạo?